Thứ năm – 18

– Ông McDermott ạ, họ đây!

Max, ông bồi trưởng ở phòng ăn chỉ hai người đứng ở phía bên kia sảnh. Một trong hai người là đại úy Yolles.

Họ đang đứng lặng lẽ bên cạnh quán bán báo của khách sạn. Cách đây một phút, Max đã đến tìm Peter ở phòng ăn.

Anh đang ngồi cùng Christine, im lặng, sửng sốt sau khi nghe ông Wells tuyên bố. Peter biết rằng cả Christine và anh đều ngạc nhiên quá đỗi. Họ không thể hiểu toàn bộ tầm quan trọng của tin đó, cũng như đánh giá được hết ý nghĩa của nó. Peter cảm thấy nhẹ hẳn người khi được báo là có người đang cần gặp anh gấp ở ngoài kia. Anh vội vàng cáo từ và hứa sẽ trở lại sau nếu có thể được.

Đại úy Yolles tiến lại phía anh. Ông giới thiệu người đi cùng là hạ sĩ điều tra viên Bennet:

– Có chỗ nào thuận tiện để chúng ta trao đổi không, ông McDermott?

– Các ông theo tôi – Peter đưa hai người đi qua dãy bàn dành cho những người lao công, vào văn phòng phụ trách ghi nợ để trống vào ban đêm. Khi họ vào phòng, đại úy Yolles trao cho Peter một tờ báo gập nhỏ. Đây là số báo Times Picayune sẽ ra sáng mai.

Có một hàng tít chạy dài ba cột báo như sau:

TIN VỀ VIỆC KHẲNG ĐỊNH BỔ NHIỆM CROYDON LÀM ĐẠI SỨ ANH ĐÃ ĐẾN VỚI ÔNG TẠI THÀNH PHỐ TRĂNG LƯỠI LIỀM.

Đại úy Yolles khép cửa phòng lại:

– Ông McDermott ạ, Ogylvie đã bị bắt. Chúng tôi đã chặn ông ta lại cùng với chiếc xe cách đây một giờ ở gần Nasville. Hiện nay cảnh sát bang Tennessee đang giữ ông ta. Chúng tôi đã phái người đi đưa ông ta về đây. Chiếc xe cũng được vận chuyển về bằng xe tải có bọc phủ kín. Song qua cuộc điều tra sơ bộ tại chỗ, chúng tôi thấy dường như không còn mấy nghi ngờ về khả năng đó chính là chiếc xe chúng tôi đang cần tìm.

Peter gật đầu. Anh nhận thấy hai người cảnh sát đang chăm chú theo dõi anh.

Peter nói:

– Nếu như tôi có tỏ ra không nắm bắt kịp tất cả những gì đang xẩy ra thì đó chẳng qua là tôi vừa gặp một cơn sốc đột ngột.

– Về chuyện này ư?

– Không. Về khách sạn.

Im lặng một lát, Yolles nói tiếp:

– Có thể điều Ogylvie khai báo sau đây sẽ làm ông quan tâm. Ông ta khai không hề biết tí gì về chuyện chiếc xe đó dính líu vào vụ tai nạn. Ông ta nói rằng tất cả chỉ là vì ông bà Công tước Croydon đã thuê ông ta hai trăm đô la để lái chiếc xe lên miền Bắc. Ông ta có món tiền đó trong người. Các ông tin chuyện đó không?

– Có thể là như vậy. Mà cũng có thể không phải.

– Chúng tôi sẽ biết rõ hơn sau khi thẩm vấn tiếp vào ngày mai.

Peter nghĩ đến mai có lẽ nhiều chuyện sẽ rõ ràng hơn vì tối nay còn nhiều điều bí ẩn. Anh hỏi:

– Sau đây các ông sẽ làm gì?

– Chúng tôi định đến thăm ông bà Công tước Croydon. Nếu ông không thấy phiền thì chúng tôi muốn có ông đi cùng.

– Tôi nghĩ… nếu các ông thấy cần thì cũng được.

– Cảm ơn ông.

– Ông McDermott ạ, còn một điều nữa – người thám tử kia nói. – Chúng tôi được biết bà Công tước có viết một tờ giấy cho phép ông Ogylvie lấy xe hơi ra khỏi ga ra của khách sạn.

– Tôi cũng được nghe nói như vậy.

– Tình tiết này quan trọng đấy ông ạ. Ông có biết ai đã giữ tờ gì đó không?

Peter suy nghĩ:

– Có thể tìm lại được. Để tôi gọi điện xuống ga ra hỏi xem sao.

– Ta đi xuống đấy đi – Đại úy Yolles nói.

Kulgmer, ông già trực ga ra ban đêm, tỏ thái độ vừa có vẻ đau khổ vừa biện hộ cho mình:

– Ông ạ, tôi đã tự nhủ tôi có thể cần đến mảnh giấy đó, phòng khi có ai hỏi còn đưa ra cho xem. Ông hay tin rằng tối nay tôi cũng đã tìm kiếm nó nhưng rồi nhớ ra đúng là hôm qua tôi đã vứt nó đi cùng với tờ giấy gói mấy ổ bánh sanwich rồi. Tuy nhiên, nếu công bằng mà xét thì thực ra đó không phải lỗi tại tôi – ông ta giơ tay chỉ vào cái phòng nhỏ bằng kính mà ông ta đã từ đó đi ra lúc nãy – Trong đó chật quá. Giấy má lộn xộn là phải. Tuần trước tôi đã phàn nàn giá như phòng đó rộng hơn thì tốt. Ông có thể thông cảm tôi phải trực đêm như thế nào…

Peter ngắt lời:

– Tờ giấy bà Công tước Croydon viết những gì?

– Chỉ nói rằng ông Ogylvie được phép lấy xe đi. Lúc đó tôi cũng có hơi thắc mắc…

– Viết trên loại giấy của khách sạn?

– Vâng đúng thế.

– Ông có nhớ tờ giấy này được rập nổi và in dòng chữ Cụm phòng “Tổng thống” ở trên đầu hay không?

– Có ông McDermott ạ. Tôi nhớ đúng như thế. Đúng như ông tả, hơn nữa lại là giấy khổ nhỏ.

Peter bảo với hai thám tử:

– Chúng tôi có loại giấy viết dành riêng cho cụm phòng đó.

Người thám tử thứ hai hỏi Kulgmer:

– Bác nói là bác đã vứt tờ giấy đó đi cùng với giấy gói bánh?

– Làm sao lại có thể khác được. Tính tôi vốn rất cẩn thận. Chẳng hạn như chuyện xẩy ra năm ngoái…

– Lúc là mấy giờ?

– Chuyện năm ngoái?

Nhà thám tử kiên nhẫn:

– Chuyện đêm qua ấy. Lúc bác vứt cái giấy gói bánh đi là mấy giờ?

– Cũng phải khoảng hai giờ sáng. Tôi thường ăn đêm vào lúc một giờ. Lúc đó xe cộ đi lại rất vắng vẻ…

– Bác vứt ở đâu?

– Vẫn chỗ mọi ngày. Đây này – Kulgmer đi ra tủ của nhân viên quét dọn ở đó có một sọt rác. Ông ta nhấc nắp đậy ra.

– Liệu có khả năng rác đêm qua vẫn còn ở đó không?

– Không đâu. Sọt rác này được đổ sạch hàng ngày.

– Khách sạn thường hay quan trọng hóa chuyện này, có phải thế không ông McDermott?

Peter gật đầu.

– Hơn nữa – Kulgmer nói tiếp – Tôi nhớ là đêm hôm qua sọt rác này đầy lắm rồi. Thế mà bây giờ hầu như chẳng có gì trong đó cả.

– Ta thử kiểm tra lại xem sao.

Đại úy Yolles đưa mắt cho Peter đợi sự tán thành của anh, sau đó ông ta lật ngược sọt rác, rũ mọi thứ trong đó ra. Họ đã lục lọi kỹ càng, song vẫn không tìm ra dấu vết tờ giấy gói bánh của Kulgmer cũng như mẩu giấy viết của bà Công tước Croydon.

Ông Kulgmer để mặc họ đứng đó, trở vào phòng xử lý mấy chiếc ô tô đang chạy vào và chạy ra khỏi ga ra.

Yolles lấy khăn giấy lau kỹ tay:

– Rác rời khỏi đây thì đi tới đâu?

– Vào lò đốt rác của chúng tôi – Peter giải thích cho ông ta rõ – Khi rác đến đó, nó được đặt trên những chiếc xe đẩy lớn cùng với nhiều vật khác của khách sạn lẫn lộn trong đó. Đến đây thì không tài nào phân biệt được rác từ nguồn nào tới nữa. Dù sao, có lẽ đống rác thu thập ở đây mang đi lúc này cũng đã bị đốt hết rồi.

– Có thể là chưa – Yolles nói – Dù sao, tôi cũng phải có tờ giấy đó bằng được.

Thang máy dừng lại ở tầng thứ chín. Khi hai nhà thám tử bước theo anh ra khỏi thang máy, Peter bộc bạch:

– Tôi không muốn có cuộc gặp mặt này đâu.

Youes động viên:

– Chúng tôi chỉ hỏi dăm ba câu thôi mà. Tôi muốn anh chú ý lắng nghe. Nhất là các câu trả lời. Rất có thể sau này chúng tôi cần đến anh làm nhân chứng.

Peter thấy ngạc nhiên là các cửa ở cụm phòng Tống thống mở ngỏ. Khi đến gần, họ nghe rõ tiếng ồn ào từ trong vẳng ra.

Nhà thám tử thứ hai nói:

– Có vẻ như đang tiệc tùng.

Họ dừng lại ở cửa, Peter bấm chuông. Qua cánh cửa thứ hai phía bên trong đang hé mở, anh ta thấy căn phòng sinh hoạt rất rộng. Có một tốp đàn ông và phụ nữ. Vợ chồng Công tước Croydon đứng giữa đám này. Phần lớn các vị khách đang cầm ly rượu ở một tay, còn tay kia cầm sổ hoặc ai tờ ghi chép.

Người thư ký nam của vợ chồng Croydon xuất hiện ở phía trong.

– Chào anh – Peter nói – Có hai ông này muốn được gặp ông bà Công tước.

– Họ có phải là nhà báo không?

Đại úy Yolles lắc đầu.

– Thế thì xin lỗi, không thể được. Ông công tước đang tổ chức họp báo. Tối nay đã có tin chính thức bổ nhiệm ông ấy làm Đại sứ Anh tại Hoa Kỳ.

– Tôi hiểu – Yolles nói – Tuy nhiên, công việc của chúng tôi cũng rất quan trọng.

Vừa nói họ vừa tiến từ ngoài hành lang vào trong phòng. Lúc này, bà Công tước Croydon đã rời khỏi tốp khách ở phòng sinh hoạt để tiến ra phía họ. Bà mỉm cười thân mật:

– Mời các ông vào.

Anh thư ký nói chen:

– Các ông này không phải nhà báo ạ.

– Thế à? – Bà đưa mắt nhìn Peter và tỏ ý nhận ra anh, sau đó quay sang hai người kia.

Đại úy Yolles nói luôn:

– Thưa bà, chúng tôi là sĩ quan cảnh sát. Tôi có phù hiệu mang theo nhưng tôi thấy không cần thiết phải giơ ra đây bây giờ – ông ta nhìn về phía phòng sinh hoạt, lúc này đang có vài người tò mò quay ra nhìn họ.

Bà Công tước ra hiệu cho anh thư ký khép cửa phòng sinh hoạt lại.

Peter tự hỏi không biết do anh tưởng tượng hay thực sự là như vậy, nét mặt bà Công tước đã thoáng hiện vẻ sợ hãi khi nghe thấy tiếng “cảnh sát”? Dù là tưởng tượng hay gì đi chăng nữa, lúc này bà đã lại tự chủ rồi.

– Cho phép tôi được hỏi tại sao các ông tới đây?

– Thưa bà, chúng tôi có một vài vấn đề muốn hỏi bà và ông nhà.

– Giờ này không tiện ạ.

– Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức vắn gọn – Giọng của Yolles trầm tĩnh nhưng vẫn đầy vẻ uy quyền.

– Để tôi vào hỏi xem ông nhà tôi có tiếp các ông bây giờ được không. Xin các ông đợi ở ngoài này một lát.

Viên thư ký đưa họ vào một phòng bố trí làm văn phòng. Một phút sau anh ta đi ra khi bà Công tước lại bước vào, theo sau bà là ông Công tước. Ông đưa mắt phân vân hết nhìn bà vợ lại nhìn hai người kia.

– Tôi đã thông báo cho các vị khách của chúng ta biết – Bà Công tước nói – rằng vài phút nữa chúng ta sẽ đi xa.

Đại úy Yolles không nói gì. Ông ta rút ra một cuốn sổ:

– Xin bà cho tôi biết lần cuối cùng bà dùng chiếc xe hơi của bà vào lúc nào. Đó là một chiếc xe nhãn hiệu Jaguar – ông ta nhắc lại số đăng ký xe.

– Xe của chúng tôi ấy à? – Bà Công tước tỏ vẻ ngạc nhiên – Tôi không nhớ rõ lần cuối cùng chúng tôi sử dụng xe vào lúc nào. Hượm nào, đợi cho một lát. À, tôi nhớ ra rồi. Đó là vào sáng thứ hai. Sau đó xe để ở gara từ bấy đến giờ. Hiện nay xe vẫn còn trong đó.

– Xin bà nhớ kỹ lại cho. Bà hoặc ông nhà, từng người riêng biệt hoặc cả hai, có sử dụng xe vào tối hôm thứ hai không?

Peter nghĩ thầm: Rõ ràng Yolles, một cách máy móc hướng các câu hỏi của ông ta vào bà Công tước chứ không phải cho ông chồng.

Hai gò má của bà Công tước bỗng đỏ ửng:

– Tôi không quen bị người khác hoài nghi lời nói của mình. Tôi đã nói rồi, lần cuối cùng chúng tôi dùng xe là vào sáng thứ hai. Tôi thấy ông vẫn còn nợ chúng tôi một lời giải thích, là ông hỏi như vậy nhằm mục đích gì?

Yolles viết gì đó vào sổ.

– Ông hoặc bà, có ai quen ông Theodore Ogylvie hay không?

– Cái tên này nghe cũng quen đấy…

– Ông ta là phụ trách an ninh của khách sạn này.

– Tôi nhớ ra rồi. Ông ấy có tới đây. Tôi không nhớ rõ lúc nào. Ông ấy đến để hỏi về một món đồ nữ trang đã tìm thấy. Có người bảo đó là của tôi. Nhưng thực ra thì không phải.

– Thế còn ông? – Yolles trực tiếp hỏi ông Công tước – ông có quen hoặc có một liên hệ gì với Theodore Ogylvie hay không?

Ông Công tước lộ rõ vẻ ngập ngừng. Đôi mắt bà vợ dán chặt vào mặt ông.

– À, phải rồi ông ngừng lại – Đúng như lời nhà tôi vừa thuật lại.

Yolles gập cuốn sổ và bằng một giọng trầm tĩnh, đều đều ông ta hỏi:

– Ông bà có thấy ngạc nhiên khi nghe tin này không? Hiện nay chiếc xe của ông bà đang ở bang Tennessee. Theodore Ogylvie đã lái xe lên đó và hiện nay ông ta đang bị bắt giữ. Ngoài ra, Ogylvie đã khai báo rằng ông ta được ông bà thuê lái chiếc xe hơi từ New Orleans lên Chicago. Thêm vào đó, theo điều tra sơ bộ thì chiếc xe của ông bà đã dính líu vào vụ gây án rồi bỏ chạy tại thành phố này vào đêm thứ hai vừa qua.

Bà Công tước nói:

– Ông cho biết như vậy, tôi hết sức ngạc nhiên. Quả thực đây là những chuyện bịa đặt nực cười nhất mà tôi từng được nghe.

– Thưa bà, chuyện chiếc xe của bà lên đến Tennessee và do Ogylvie lái lên đấy không phải là chuyện bịa đặt tí nào.

– Nếu như ông ta đã làm như vậy thì việc đó cả nhà tôi lẫn tôi đều không hề biết hoặc ủy quyền. Hơn nữa, nếu đúng như ông nói, chiếc xe có dính líu đến một tai nạn xảy ra đêm hôm thứ hai thì rõ ràng chính người đó đã lấy xe và sử dụng nó vào những mục đích riêng có liên quan tới vụ này.

– Nghĩa là bà kết tội Theodore Ogylvie…

Bà Công tước cướp lời:

– Việc kết tội là việc của các ông. Hình như ông chuyên trách về những chuyện này. Tuy nhiên, tôi có một chuyện cần lên án. Đó là việc khách sạn này thật đáng hổ thẹn vì không đủ khả năng bảo vệ tài sản của khách – Bà Công tước quay nhanh sang phía Peter McDermott – Tôi xin nói để ông rõ là ông sẽ còn được biết thêm nhiều quanh vụ này.

Peter phản đối:

– Thế nhưng chính bà đã viết giấy ủy quyền, cho phép Ogylvie đem xe đi.

Hiệu quả của câu nói này giống như một cái tát vả vào mặt bà Công tước. Đôi môi bà run run. Bà tái mặt một cách rõ rệt. Anh nhận ra anh đã nhắc cho bà ta nhớ đến một chứng cớ buộc tội mà bà ta đã coi thường.

Sự im lặng tưởng như kéo dài vô tận. Sau đó bà hất hàm:

– Ông đưa đây cho tôi xem.

Peter nói:

– Đáng tiếc nó đã…

Anh bắt gặp vẻ đắc thắng đầy châm chọc trong đôi mắt bà.

Chương trước

error: Content is protected !!