Thứ sáu – 11

Peter xác định rằng chính anh đã trình bày đầy đủ cho ông Warren Trent biết rõ mọi chuyện có liên quan đến vợ chồng Công tước Croydon.

Peter thấy ông chủ khách sạn trong văn phòng ở tầng lửng. Những người khác sau khi họp xong đã ra về cả.

Aloysius Royce đang ở cạnh ông chủ. Anh ta giúp thu thập các giấy tờ riêng của ông, xếp vào những chiếc cặp bìa cứng Warren Trent bảo Peter:

– Tôi tưởng rằng tôi có thể gắn bó với nơi này. Bây giờ tôi chẳng cần đến cái văn phòng này nữa. Nó sẽ là nơi làm việc của anh. Giọng ông già không có vẻ gì thù oán, mặc dù họ mới va chạm với nhau cách đây nửa giờ.

Aloysius Royce tiếp tục lặng lẽ công việc của mình trong khi hai người kia nới chuyện.

Ông Trent chăm chú lắng nghe anh thuật lại những sự việc xẩy ra kể từ lúc anh vội vã rời nghĩa trang St. Louis ra về chiều hôm qua, kể cả hai cú điện thoại anh gọi báo cho bà Công tước Croydon và cảnh sát New Orleans cách đây vài phút.

– Nếu như vợ chồng Croydon đã làm đúng như anh kể – Warren Trent tuyên bố – thì tôi không hề thương hại gì họ. Anh đã xử trí đúng – ông làu bàu nói thêm ý nghĩ của mình – Chí ít thì chúng ta cũng tống cổ được lũ chó khốn kiếp đó.

– Đáng tiếc là Ogylvie đã dính líu tương đối sâu vào vụ này.

Ông già gật đầu:

– Lần này thì hắn đã đi quá xa. Hắn phải hứng chịu mọi hậu quả có thể có – ông Trent ngừng lại. Có vẻ như ông đang cân nhắc điều gì. Cuối cùng ông nói: Chắc anh muốn biết lý do tại sao lúc nào tôi cũng gắn bó với Ogylvie như vậy?

– Vâng, đúng thế.

– Hắn gọi nhà tôi bằng cô. Thật ra tôi không hãnh diện gì chuyện đó và tôi bảo đảm với anh rằng giữa nhà tôi và hắn không có gì giống nhau cả. Nhưng cách đây đã lâu nhà tôi có yêu cầu tôi bố trí cho hắn một việc ở đây và tôi đã chấp nhận. Sau đó, có một bận nhà tôi tỏ ra lo lắng là hắn có thể bị đuổi. Tôi đã hứa với bà ấy rằng tôi đã thuê hắn làm việc suốt đời. Thực tế, tôi đã không bao giờ muốn sai lời hứa đó.

Warren Trent tự hỏi: – Làm sao giải thích được rằng trong lúc mối ràng buộc với người vợ quá cố đã trở thành mong manh, đứt đoạn vậy thì ông còn giữ quan hệ này làm gì?

– Xin lỗi ông – Peter nói – Tôi không biết là…

– Tôi đã có vợ, chứ gì? ông già mỉm cười – Nhiều người ở đây cũng không biết nhà tôi đã từng chuyển đến khách sạn này cùng ở với tôi. Hồi đó chúng tôi còn rất trẻ. Ngay sau đó bà ấy qua đời. Lâu lắm rồi thì phải.

Watren Trent nghĩ: nhắc đến điều này, ông lại liên tưởng đến tình trạng cô đơn mà ông đã chịu đựng bấy nhiêu năm trời, và sắp tới đây ông lại còn cô đơn hơn thế nữa.

Cửa văn phòng ngoài bỗng bật mở, không có tiếng gõ báo trước. Christine loạng choạng bước vào. Cô đã chạy vội, một chiếc giầy văng đi đâu mất, đầu tóc cô rồi bù. Cô thở hổn hển, mãi mới nói được vài lời:

– Vừa xẩy ra… tai nạn khủng khiếp. Ở một thang máy. Tôi đang đứng dưới sảnh… Kinh khủng quá! Có mấy người mắc nạn… Họ đang rên la.

Peter lao ngay ra cửa, gạt cô sang một bên. Aloysius Royce cũng chạy theo anh.

Chương trước

error: Content is protected !!