Suốt đêm qua và cả sáng hôm nay, Trùm Khóa Milne cứ bần thần không biết chuyện xảy ra là hư hay thực. Lúc đầu khi mới phát hiện số tiền tình cờ vớ được ở cụm phòng Tổng thống y tưởng như đang mơ. Y đi đi lại lại quanh phòng, cố làm cho mình tỉnh ngủ. Chẳng thấy gì khác cả.
Dường như y vẫn tỉnh táo giữa cơn mơ. Trùm Khóa cứ thức chong chong như vậy với những cảm xúc rối bời cho đến lúc rạng sáng. Sau đó y lăn ra ngủ. Một giấc ngủ sâu, không vướng víu gì. Cho đến giữa buổi sáng y vẫn chưa tỉnh dậy.
Thực ra Trùm Khóa có cái nết như thế sau một đêm hành động có kết quả. Một mặt y bán tính bán nghi vào vận may, mặt khác y phải vạch ra nhiều phương án đề phòng nếu đúng là y gặp may thật.
Chưa bao giờ một khối tiền mặt mười lăm ngàn đô la đến tay Trùm Khóa trong bằng ấy năm hành nghề. Lúc này, có lẽ chỉ còn hai việc phải tính. Một là thời điểm và cách thức rút êm khỏi St. Gregory. Hai là phương án chuyển gọn số tiền mặt ra làm sao.
Đêm qua, y đã đi đến quyết định về cả hai vấn đề.
Khi rời khách sạn y phải hết sức tránh bị người ta để ý. Nghĩa là y phải trả lại phòng một cách bình thường và thanh toán hóa đơn đầy đủ. Nếu làm khác đi, y sẽ dại dột bộc lộ chân tướng bất thường. Và như vậy chỉ tổ giúp người ta lần ra dấu vết y để săn lùng.
Y muốn trả phòng ngay lập tức. Song y phải cố nén chờ. Trả phòng giữa đêm khuya sẽ làm cho nhân viên phải bàn đến chuyện có tính tiền thêm một ngày nữa không. Và việc này chẳng khác gì đốt đèn giữa đêm đen. Thủ quỹ ca đêm sẽ nhớ đến y, có thể miêu tả lại hình dạng y đầy đủ.
Và nếu khách sạn yên ắng, điều này rất có khả năng lúc nửa đêm, thì còn nhiều người khác cũng sẽ nhớ ra mặt y.
Không được! Thời gian trả phòng tốt nhất phải là giữa buổi sáng hoặc muộn hơn, lúc có nhiều khách ra vào khách sạn. Chỉ có cách đó y mới không bị người ta để ý.
Tất nhiên càng nấn ná càng nguy hiểm. Ông bà Công tước Croydon sẽ phát hiện bị mất tiền và báo cảnh sát.
Nghĩa là cảnh sát sẽ mai phục dưới sảnh, xoi mói theo dõi từng khách ra về. Thế nhưng, mặt khác chẳng chứng cớ nào có thể buộc Trùm Khóa dính líu vào vụ trộm, thậm chí cả việc liệt y vào đối tượng tình nghi cũng không. Hơn nữa, dường như càng khó có chuyện cảnh sát mở tung hành lý của mọi khách ra về để lục soát.
Tuy vậy, vẫn còn một điều chưa rõ ràng. Tiềm thức nhắc cho Trùm Khoá nhớ rằng việc xuất hiện số tiền mặt lớn như vậy là một hiện tượng không bình thường, thậm chí đáng ngờ. Vậy liệu người ta có báo động không nhỉ? Cũng có thể là không. – Y tiếp tục suy nghĩ và nhận ta cứ đợi có lẽ bớt nguy hiểm hơn.
Vấn đề thứ hai là chuyển số tiền đi khỏi khách sạn.
Trùm Khóa tính đến đường bưu điện. Y sẽ dùng bưu điện khách sạn gửi số tiền theo tên của y ở một khách sạn khác tại một thành phố nào đó mà vài ngày nữa y sẽ đến.
Cách này y đã từng thực hiện có kết quả trước đây. Song y thấy nản ngay vì số tiền lớn quá cỡ. Y phải đưa nó thành nhiều gói để gửi. Và làm thế càng tăng thêm sự chú ý của người khác.
Số tiền nhất thiết phải chuyển khỏi khách sạn. Nhưng bằng cách nào? Rõ ràng không thể để mãi nó trong chiếc cặp ngoại giao. Muốn làm gì thì làm, trước hết phải tiêu hủy chiếc cặp cái đã. Trùm Khóa bắt tay vào việc này rất tỉ mỉ.
Chiếc cặp bằng da đắt tiền và đóng rất chắc. Y kiên trì tháo gỡ nó rời ra thành từng tấm, sau đó dùng dao cạo cắt vụn. Công việc chậm chạp, tẻ ngắt. Chốc chốc y dừng lại vứt những mảnh vụn vào bồn cầu rồi xối nước. Nhưng cũng phải lâu lâu mới dùng bồn cầu một lần để các phòng bên cạnh khỏi chú ý.
Việc làm này kéo đài hơn hai giờ đồng hồ. Cuối cùng chiếc cặp ngoại giao chỉ còn lại hai cái khóa và bản lề kim loại Trùm Khóa bỏ chúng vào túi. Y ra khỏi phòng, đi dọc một lượt khắp hành lang tầng tám.
Gần chỗ thang máy có mấy chiếc bình cát để dập tàn thuốc lá. Y dùng một ngón tay bới cát, dúi hai chiếc khóa và bản lề cặp vào trong, lấp lại. Cuối cùng có thể người ta cũng phát hiện ra chúng. Nhưng phải mất một thời gian lâu. Lúc đó, phải một hai giờ nữa trời mới sáng. Khách sạn rất yên ắng. Trùm Khóa trở lại phòng mình. Y đã đóng gói xong hành trang, trừ một vài thứ vặt vãnh còn cần đến trước lúc ra đi. Y sử dụng hai chiếc va li đã mang theo sáng hôm thứ ba. Cuốn kỹ mười lăm nghìn đô la vào mấy chiếc áo sơ mi bẩn, y nhét vào đấy chiếc va li lớn.
Sau đó y đi ngủ và vẫn trong tâm trạng sững sờ nửa tin nửa ngờ.
Y đã để đồng hồ báo thức lúc mười giờ sáng. Song y ngủ quên, không nghe tiếng chuông báo thức hoặc cũng có thể chuông không kêu. Khi y tỉnh giấc, ánh nắng chói chang tràn ngập gian phòng, đã gần mười một giờ rưỡi.
Giấc ngủ đã củng cố cho y một điều. Y tin những chuyện xảy ra đêm qua là có thực, không ảo mộng gì.
Khoảnh khắc tưởng là thất bại nhục nhã bỗng thoắt một cái như trong truyện cổ tích Lọ Lem, y đã đạt tới thắng lợi rực rỡ. Càng nghĩ y càng thấy tinh thần phấn chấn.
Y cạo mặt và mặc quần áo rất nhanh. Sau đó y soát lại hành lý, khóa hai chiếc va li. Y quyết định để hai chiếc va li trên phòng, một mình xuống sảnh thanh toán hóa đơn và thăm dò tình hình.
Trước khi đi, y phải thủ tiêu mấy chiếc chìa khóa phòng số 449, 641, 803, 1062 và cụm phòng Tổng thống.
Trong khi cạo mặt, y đã thấy một tấm nắp đậy ổ kiểm tra của thợ đường ống gắn trên tường, sát dưới sàn buồng tắm. Y dùng tuốc vít mở nắp, bỏ mấy chiếc chìa khóa vào trong. Y nghe rõ từng chiếc một rơi tới đáy ở phía xa bên dưới.
Y chỉ giữ lại chìa khóa phòng số 830 để trao lại cho nhân viên khách sạn. Xét về bất cứ phương diện nào, việc ra đi của Byron Meader khỏi khách sạn St. Gregory cũng phải bình thường.
Hoạt động ở sảnh vẫn tấp nập như mọi lần, không có một dấu hiệu gì khác lạ. Trùm Khóa thanh toán hóa đơn và đón nhận nụ cười thân thiện của cô thủ quỹ:
– Phòng của ông hiện nay đã thu xếp gọn chưa ạ?
Y tươi cười đáp:
– Vài phút nữa. Tôi phải trở lên lấy va li nữa là xong.
Y thấy hài lòng, quay trở lên phòng.
Y đứng giữa phòng số 830, cẩn thận nhìn lại một lượt khắp phòng. Y không để lại bất kỳ một thứ gì từ mẩu giấy nhỏ cho đến những vật tầm thường không đáng chú ý như cái vỏ diêm. Nghĩa là không một dấu vết nào sót lại để có thể lần ra tung tích của y. Với chiếc khăn mặt ướt y lau tất cả những mặt phẳng nào tỏ ra có khả năng lưu lại vết tay của mình. Sau đó, hai tay nhấc hai chiếc va li, y rời phòng. Đồng hồ của y lúc đó chỉ mười hai giờ mười phút.
Y nắm chặt chiếc va li lớn. Nghĩ tới lúc đi qua sảnh và bước ra khỏi khách sạn. Trùm Khóa thấy trống ngực đập thình thịch, hai bàn tay nhớp nháp mồ hôi.
Tại đầu cầu thang máy tầng tám, y bấm chuông gọi thang. Y đứng chờ và nghe rõ tiếng thang đi xuống. Nó dừng lại ở tầng trên, rồi chạy tiếp, sau đó cánh cửa thang số bốn mở rộng trước mặt Trùm Khóa.
Đứng ở phía trước buồng thang là Công tước Croydon.
Trong giây lát hoảng sợ. Trùm Khóa đã có ý định quay lui. Song y trấn tĩnh được. Cũng trong khoảnh khắc này, sự minh mẫn đã bảo cho y biết cuộc chạm trán chỉ là tình cờ. Y đảo mắt nhìn quanh để kiểm tra lại. Chỉ có một mình ông Công tước. Thậm chí ông ta chẳng hề chú ý đến Trùm Khóa. Nét mặt cho thấy ông ta đang mải nghĩ những chuyện đâu đâu. Điều khiển thang máy là một lão già. Đứng cạnh lão là ông phụ trách trực tầng của khách sạn mà Trùm Khóa nhận ra ngay vì đã gặp dưới sảnh. Ông ta gật đầu ra hiệu về phía hai chiếc va li:
– Ông để tôi xách giúp?
Trùm Khóa lắc đầu từ chối.
Khi y bước vào thang máy, ông Công tước Croydon và một cô gái xinh đẹp, tóc hung, dãn ra hai bên nhường chỗ cho y. Cửa thang đóng lại. Bác phụ trách Sye Luin đẩy cần điều khiển “xuống”.
Bác vừa gạt xong chiếc cần thì một âm thanh kim loại rít lên khủng khiếp. Buồng thang lao nhanh xuống đất, mất khả năng điều khiển.
