Cách dưới sảnh của St. Gregory ba tầng lầu, trong đường hầm dẫn tới trục thang máy, tiếng ồn ào, tiếng quát ra lệnh vội vã, tiếng rên la gào thét vẫn tiếp tục. Lúc ấy có thêm tiếng bước chân khẩn trương mạnh mẽ. Một người vận bộ com lê vải sọc bước vào. Anh ta còn trẻ, tay xách túi cứu thương.
– Bác sĩ! – Peter gọi khẩn thiết – ông lại đằng này!
Anh ta khom mình bò tới chỗ Peter và Aloysius Royce.
Phía sau lưng họ, những dây đèn mới buộc vội vã đã chiếu sáng. Billyboy Noble lại rên rỉ. Anh quay mặt về phía bác sĩ, đôi mắt đầy vẻ đau đớn, tỏ ý cầu khẩn:
– Ôi trời ơi! Tiêm cho tôi thứ thuốc gì…
Người bác sĩ gật đầu, tay quờ quạng lục tìm trong túi thuốc. Anh ta lấy ra một ống tiêm. Peter kéo tay áo Billyboy lên, để lộ cánh tay anh ra. Người bác sĩ lấy gạc lau nhanh rồi ấn mạnh kim tiêm vào. Vài giây sau morphin đã ngấm. Đầu Billyboy ngả ra. Đôi mắt anh nhắm nghiền.
Người bác sĩ đưa ống nghe lên ngực Billyboy:
– Ở đây tôi không mang theo nhiều thuốc. Tôi mới đi phố về. Các anh có thể đưa nhanh anh ta ra ngoài được không?
– Có thêm cứu hộ đến bây giờ, chúng tôi đưa ngay ra thôi.
Lại có thêm những tiếng chân người chạy vào. Lần này là tiếng chân nặng nề của nhiều người. Lính cứu hỏa đội mũ bảo vệ đầy đủ tràn ùa vào. Họ mang theo đèn xách tay cực sáng, các thiết bị nặng như rìu, kích, cưa sắt, đòn bẩy.
Không nói năng nhiều. Thỉnh thoảng chỉ có vài tiếng ngắn ngủi, giật cục, vài ba câu lệnh gay gắt. Lại đây! Đưa kích xuống dưới chỗ này! Chuyển dịch cái khối sắt nặng này đi chỗ khác!
Ở phía bên trên có tiếng rìu bổ chan chát. Tiếng sắt bị đập vụn. Luồng ánh sáng lọt xuống dưới khi các cửa trục ở trên mặt sảnh mở ra được. Có tiếng hét:
– Thang đâu? Đưa xuống đây cho chúng tôi! – Một chiếc thang kéo dài kéo xuống.
Người bác sĩ nói như ra lệnh:
– Tôi cần phải đưa người này ra.
Hai lính cứu hỏa loay hoay tìm vị trí đặt chiếc kích.
Căng được kích thì sẽ nhấc được khối nặng đang đè trên người Billyboy. Họ vừa dò dẫm vừa chửi thề, loay hoay tìm chỗ trống mà chưa ổn. Chiếc kích rộng hơn đến vài ba inch. – Tìm cho chúng tôi một chiếc kích nhỏ hơn. Lấy kích nhỏ hơn thay chiếc lớn này! – Yêu cầu đó được nhắc lại trong máy bộ đàm – Mang chiếc kích nhỏ ở xe tải dụng cụ cứu người xuống đây!
Giọng của bác sĩ lại khẩn thiết:
– Tôi cần phải đưa người này ra ngay!
Peter nói:
– Kia có một thanh sắt chặn! Cái thanh cao ấy nếu đưa đi chỗ khác, sẽ nhấc theo thanh thấp đủ chỗ trống để đặt được kích vào đấy.
Một người cứu hỏa cảnh cáo:
– Trên đầu chúng ta lúc này là hai mươi tấn. Di chuyển cái gì dưới này, toàn bộ khối đó có thể ập xuống đây. Cho nên khi bắt tay vào, ta cứ phải làm thật từ từ, thận trọng.
– Nào, thử xem sao! – Aloysius Royce nói.
Royce và Peter, vai sát vai, tay ghì chặt tay, lưng đặt dưới thanh sắt trên cao. Nâng lên nào! Không được. Cố lên nào! Vẫn không nhúc nhích. Lồng ngực như vỡ tung, máu trào ra, các giác quan chới với. Thanh sắt chỉ hơi nhúc nhích chút ít. Cố thêm nữa nào! Chẳng lẽ lại không được sao? Đầu óc đã hoa lên. Cảnh vật đã mờ đi. Chỉ còn lại một đám sương mù đỏ.
Gắng sức nào! Chuyển nào! Bỗng có tiếng kêu to:
– Đặt được kích rồi!
Sự căng thẳng kết thúc, trùng xuống. Kích đã quay và nhấc được xác buồng thang lên.
– Ta đưa anh ấy ra được rồi.
Giọng bác sĩ trầm hẳn xuống:
– Thôi cứ làm từ từ. Anh ấy chết rồi.
Những người chết và bị thương được thang đưa lên lần lượt từng người một. Lúc này sảnh trở thành một trạm điều phối, cấp cứu cho những người còn sống, đồng thời cũng là nơi công bố người nào đã chết. Đồ đạc đã được dọn quang. Cáng tải thương để đầy khu vực giữa. Đằng sau hàng rào người, đám đông đang im lặng, áp sát. Có nhiều tiếng phụ nữ kêu khóc, vài ba người đàn ông quay mặt đi.
Bên ngoài, một dãy xe cứu thương đang đợi. Đại lộ St. Charles và Carondelet, giữa các phố Canal và Gravier giao thông bế tắc. Có nhiều đám đông tập hợp sau hàng cảnh sát chặn ở hai đầu. Chỉ có các xe tải thương là được đi qua. Đầu tiên là xe đưa Herbie Chandler, sau đến xe đưa ông bác sĩ nha khoa đang hấp hối, một lát sau là xe chở người phụ nữ New Orleans bị thương ở chân và ở cằm. Các xe tải thương khác đi chậm hơn về phía nhà đại thể của thành phố. Bên trong khách sạn, một đại úy cảnh sát đang thẩm vấn các nhân chứng và tìm hiểu tên tuổi các nạn nhân.
Trong số những người bị thương thì Dodo được chuyển đi cuối cùng. Một bác sĩ xuống tận dưới hầm băng chặt vết thương đầu vỡ toác cho cô. Cánh tay cô cũng được bó bột.
Trùm Khóa Milne không quan tâm đến việc người ta hỏi han chăm sóc y, ngồi bên cạnh đỡ Dodo, sau đó lại hướng dẫn cho những người cứu nạn tới chỗ cô đang nằm vật.
Trùm Khóa là người lên sau cùng. Đi trước y là ông đại biểu hội nghị Cola Vương miện Vàng và vợ ông ta. Một người lính cứu hỏa đã chuyển va li của Dodo và Trùm Khóa từ giữa đống sắt vụn lên trên sảnh. Một người cảnh sát mặc sắc phục đã tiếp nhận và đang trông giữ đống vali. Peter McDermott cũng đã trở lên sảnh lúc Dodo được chuyển lên. Cô ta nằm bất động, người trắng bệch, bê bết máu, vòng băng trên đầu đẫm máu. Khi cô ta được đặt lên cáng có hai bác sĩ đến khám vết thương chớp nhoáng. Một người còn trẻ là bác sĩ thực tập, người kia lớn tuổi hơn.
Người bác sĩ trẻ lắc đầu.
Có sự rối loạn sau hàng rào người. Một ông mặc áo sơmi trắng, giọng kích động đang hét toáng lên:
– Để cho tôi vào!
Peter ngoảnh lại, sau đó ra hiệu cho người sĩ quan hải quân. Hàng rào dãn ra cho Curtis O’Keef lao nhanh qua.
Mặt không còn thần sắc, ông bước đi bên cạnh chiếc cáng. Khi Peter quay nhìn lần nữa thì ông đã ra đến ngoài phố và xin được đi theo xe tải thương. Người bác sĩ nội trú gật đầu. Cửa xe đóng sầm. Tiếng còi rú lên và xe chạy biến mất.
