Trùm Khóa vẫn còn bàng hoàng, không tin được là mình đã thoát nạn, y trèo lên thang trong trục thang. Một lính cứu hỏa đi theo sau. Nhiều bàn tay chìa xuống giúp y trèo lên thang. Rồi lại những cánh tay dìu y đi vào sảnh.
Trùm Khóa nhận thấy y có thể đi đứng bình thường, không cần ai giúp cả. Cảm giác của y cũng đã trở lại bình thường. Một lần nữa, y thấy phải cảnh giác. Quanh y đầy cảnh sát. Y thấy ớn bọn họ.
Hai chiếc vali đâu rồi? Nếu chiếc to bị bật tung thì hết đường… Thế nhưng chưa làm sao cả. Hai chiếc vali của y vẫn nằm cạnh những chiếc khác. Y tiến lại chỗ đó.
Một tiếng nói từ phía sau y:
– Thưa ông, ngoài kia có xe cứu thương đang đợi – Trùm Khóa quay lại, thấy một anh cảnh sát trẻ.
– Tôi không cần…
– Ai cũng phải đến kiểm tra. Để bảo vệ cho ông thôi mà.
Trùm Khóa phản đối:
– Tôi phải lấy những vali của tôi đã.
– Ông sẽ lấy sau. Người ta sẽ bảo quản chúng cho ông.
– Không, tôi phải lấy ngay bây giờ.
Một giọng khác cắt ngang:
– Lạy Chúa! Nếu ông ta muốn lấy vali thì cứ để cho ông ta lấy. Ai đã thoát rồi đều có quyền…
Anh cảnh sát trẻ xách hai chiếc va li và đưa Trùm Khóa ra cửa Đại lộ St. Charles:
– Ông đợi ở đây, tôi đi gọi xe cứu thương – Anh ta đặt vali xuống.
Khi người cảnh sát quay đi, Trùm Khóa xách vội vali lẩn vào đám đông. Không ai để ý lúc y chuồn khỏi đó. Y tiếp tục bước thong thả tới bãi đỗ xe ngoài trời mà y đã gửi ôtô hôm qua sau khi vớ bẫm ở ngôi nhà tại khu Lakeview. Y cảm thấy yên ổn, vững tin. Bây giờ sẽ không có chuyện gì xảy ra với y nữa.
Bãi xe rất đông nhưng Trùm Khóa nhận ngay ra chiếc xe Ford của y nhờ tấm biển của bang Michigan sơn xanh trên nền trắng. Y chợt nhớ hôm thứ hai y đã băn khoăn cho rằng những tấm biển này có thể gây sự chú ý. Rõ ràng là y đã lo lắng không đâu.
Chiếc xe vẫn đỗ nguyên chỗ cũ. Theo lệ thường, máy nổ ngay khi y vừa mới chạm tay vào nút khởi động.
Từ trung tâm, Trùm Khóa lái xe thận trọng trở ra môtel ở trên quốc lộ Chef Menteur. Ở đây y đã giấu số của cải lấy trộm được hôm trước. Giá trị của những món đó thật là nhỏ bé so với khối tiến mười lăm ngàn đô la, tuy nhiên vẫn có cái giá của nó.
Khi về đến môtel, y lùi chiếc Ford của y vào sát phòng đã thuê và mang hai chiếc vali lấy được từ St. Gregory vào ngay trong phòng. Y kéo tấm rèm che trước khi mở chiếc vali to kiểm tra xem số tiền có còn trong đó không. Vẫn nguyên vẹn.
Hôm trước y đã chất đầy các thứ đồ dùng cá nhân trong phòng, bây giờ phải xếp lại mấy chiếc vali để lấy chỗ cho món mới. Cuối cùng, y thấy còn để ở ngoài hai chiếc áo lông, một chiếc bát và chiếc khay bằng bạc lấy trộm được tại nhà ở khu Lakeview. Vẫn chưa đủ chỗ chứa, phải dỡ ra xếp lại.
Trùm Khóa thấy cần phải làm cho xong. Nhưng vài phút vừa qua, y mệt bã người, có lẽ đó là hậu quả của những sự kiện căng thẳng xẩy ra hôm nay. Tuy nhiên, thời gian đã trôi qua, điều quan trọng bây giờ là y phải chuồn khỏi New Orleans, càng nhanh càng tốt. Y cho rằng cứ để hai chiếc áo và mấy thứ đồ bằng bạc ở thùng xe, không cần bỏ vào va li, cũng chẳng nguy hiểm gì.
Sau khi kiểm tra không thấy bị ai để ý, y xếp các vali vào xe, đặt hai chiếc áo và chiếc khay bạc bên cạnh.
Y trả lại phòng cho môtel, thanh toán sòng phẳng hóa đơn. Khi lái xe đi, y cảm thấy đã có phần nào bớt mệt mỏi.
Đích sắp tới của y là thành phố Detroit. Y vạch một chương trình chạy xe thành nhiều chặng và dừng lại ở nơi nào thấy thích. Trên đường đi y sẽ suy nghĩ nghiêm chỉnh về tương lai của mình. Đã nhiều năm nay Trùm Khóa tự hứa với bản thân rằng đến khi nào đã kiếm được một số tiến tương đối khá, y sẽ dùng nó để mua một xưởng nhỏ sửa chữa xe hơi. Tại đó y sẽ cắt đứt đoạn đường tội lỗi, an cư lạc nghiệp, làm ăn lương thiện cho đến lúc mãn đời. Y có tay nghề khá. Chiếc xe Ford dưới tay y là một bằng chứng và mười lăm ngàn đô la cho bước khởi đầu cũng là một vốn liếng khá. Vấn đề là đã đến lúc đó chưa?
Trùm Khóa tiếp tục đấu tranh tư tưởng khi lái xe qua vùng Bắc New Orleans, hướng về xa lộ Pontchartrain là con đường đưa y tới tự do.
Có nhiều lý lẽ khiến y thiên về khuynh hướng định cư một chỗ. Y đâu còn trẻ trung gì nữa cho cam. Những pha liều lĩnh căng thẳng đã làm cho y mệt mỏi lắm rồi. Lần này tại New Orleans, y sợ hú vía.
Thế nhưng những sự kiện xảy ra trong ba mươi sáu giờ vừa qua lại củng cố hy vọng cho y, khiến y càng phấn chấn. Vụ lẻn vào nhà ăn trộm, tiếp đó có được món bẫm tình cờ như Aladin, cuối cùng thoát chết trong tai nạn thang máy cách đây một giờ, tất cả các sự kiện đó đối với y như những dấu hiệu của một khả năng không bị thất bại.
Phải chăng tất cả là điềm báo rằng y hãy tiếp tục hành động?
Trùm Khóa suy tính: Có lẽ y cứ tiếp tục con đường đang đi một thời gian nữa. Cái chuyện ga ra kia hãy xếp lại sau cũng được. Còn khối thời gian.
Y đã đi từ quốc lộ Chef Menteur vào đại lộ Gentilly, vòng quanh công viên thành phố, qua mấy hồ nước mặn có hàng sồi già trải dài. Bây giờ y đang đi trên Đại lộ Công viên thành phố, đến gần đường Metari. Đây là nơi tập trung hàng loạt nghĩa trang của New Orleans, các mộ chí kín ngập cả một vùng mênh mông như biển. Ở phía trên cao là xa lộ cao tốc Pontchartrain. Trùm Khóa lúc này đã trông thấy xa lộ, nó như một thành lũy chắn ngang trời.
Chỉ ít phút nữa là y đã chạy xe trên đó.
Khi đến gần đoạn cuối phố Canal và đại lộ Công viên thành phố, điểm cuối cùng trước khi tới đường dốc dẫn vào xa lộ, Trùm Khóa để ý thấy đèn hiệu tự động bị hỏng. Một cảnh sát đang đứng giữa đường phía phối Canal để điều khiển giao thông.
Chỉ còn vài thước nữa tới chỗ đường giao nhau thì Trùm Khóa cảm thấy một chiếc lốp xe của y bị xì hơi.
Anh cảnh sát giao thông thành phố New Orleans Nicholas Clensy đã có lần bị ông trung sĩ rỉa rói thậm tệ là thằng cớm ngố nhất, không còn thằng nào ngố hơn.
Lời kết tội này quả không ngoa. Mặc dù đã từng làm việc lâu năm trong ngành, Clensy chưa một lần nào được thăng trật, thậm chí cũng chẳng bao giờ được người ta nhắc đến việc cho lên lương. Thành tích của anh ta chẳng vẻ vang gì. Anh ta hầu như chưa tóm được một vụ nào ra trò mà có chộp được cũng chỉ là những vụ lặt vặt. Nếu như Clensy có rượt đuổi theo xe nào thì kẻ lái xe có thể yên chí là sẽ chạy thoát. Có lần, trong cuộc hỗn chiến, một sĩ quan cảnh sát túm được một kẻ tình nghi và giao cho anh ta còng khóa tay hắn lại. Đến khi tên tội phạm xa chạy cao bay rồi, Clensy vẫn còn đang loay hoay vùng vẫy tìm cách gỡ hai tay mình bị khóa chằng vào thắt lưng. Một lần khác có một tên cướp nhà băng, sau khi bị truy lùng ráo riết đã chịu bó giáp quy hàng Clensy ngay trên đường phố. Tên cướp trao cho Clensy khẩu súng của hắn thì Clensy lại làm rớt xuống đất. Súng nổ đoàng một phát khiến cho tên cướp giật mình hoảng hốt, vội thay đổi ý kiến và chuồn mất. Phải mất thêm một năm với sáu vụ trấn lột nữa hắn mới bị bắt lại.
Trong bằng ấy năm trời, Clensy sở dĩ không bị đuổi việc chỉ vì bản chất anh ta rất tốt không ai chê trách vào đâu được lại thêm vẻ mặt tồi tội của một anh chàng cục mịch, ý thức được nhược điểm của mình.
Đôi khi trong những lúc chỉ có một mình, Clensy ước ao có thể lập được một công trạng gì, chỉ cần một lần sao cho thật xứng đáng, nếu không xóa hẳn được thành kiến thì ít nhất cũng bớt điều tai tiếng. Cho đến nay anh vẫn chưa làm nên trò trống gì.
Có một công việc thuộc trách nhiệm cảnh sát mà Clensy không thấy chán, đó là việc hướng dẫn giao thông.
Anh rất thích công việc này. Giá như anh có thể đảo ngược được lịch sử, ngăn không cho người ta phát minh ra đèn hiệu giao thông tự động thì anh sẽ vui mừng làm ngay.
Cách đây mười phút, thấy đèn báo ở phố Canal và đại lộ Công viên thành phố không hoạt động, anh đã dùng máy bộ đàm báo tin về trạm rồi đỗ xe mô tô lại và quản lý luôn đoạn đường này. Anh tin rằng cũng phải mất một thời gian nữa đội sửa chữa đèn đường mới đến đây.
Clensy đứng ở bên kia đường, trông thấy chiếc xe Ford màu ghi chậm dần rồi dừng lại. Anh cũng từ từ tiến sang.
Trùm Khóa vẫn ngồi không nhúc nhích cho đến khi xe dừng hẳn.
Clensy quan sát thấy bánh xe sau đã hết hơi.
– Thủng lốp phải không?
Trùm Khóa gật đầu. Giá như Clensy tinh mắt thì anh sẽ nhận thấy những khớp ngón tay đặt trên vô lăng kia trắng bệch. Trùm Khóa cay đắng tự trách mình khi nhớ ra rằng trong lúc vạch kế hoạch rất tỉ mỉ thì y lại bỏ qua một chi tiết hết sức đơn giản: chiếc lốp xơ cua và cái kích lại để trong thùng sau xe. Muốn lấy chúng, y phải mở nắp thùng lật tung đống áo lông, chiếc khay, cái bát bằngbạc, và cả mấy chiếc vali nữa.
Y ngồi đợi, mồ hôi toát ra như tắm. Viên cảnh sát không tỏ dấu hiệu gì sẽ đi khỏi đây:
– Ông phải thay lốp chứ?
Trùm Khóa lại gật đầu. Y tính toán có thể làm việc này rất nhanh. Nhiều nhất là ba phút thôi. Kích lên, dùng mỏ lết tháo các êcu ra. Tháo bánh cũ! Tra bánh với vào. Xiết lại. Ném chiếc bánh xe xẹp, chiếc kích và mỏ lết vào chỗ ngồi đằng sau! Đóng thùng xe lại! Thế là có thể phóng xe trên xa lộ. Chỉ mong sao thằng cớm mau mau cuốn xéo đi cho rồi.
Phía sau chiếc xe Ford, nhiều xe khác đang đi chậm dần, một số đã phải dừng lại để chuyển vào làn đường giữa. Một chiếc xe chuyển làn quá sớm. Phía sau y tiếng bánh xe rít lên, rồi một tiếng còi phản đối. Viên cảnh sát nắm tay vào cửa xe, nhô người về phía Trùm Khóa.
– Chỗ này xe cộ nhiều đấy.
Trùm Khóa nuốt nước bọt:
– Vâng.
Gã cảnh sát đứng thẳng người, lấy tay mở cửa xe:
– Phải giải quyết cho xe đi mau lên.
Trùm Khóa rút chùm chìa khỏi công tắc. Y từ từ bước xuống đường, cố gượng cười:
– Vâng, thưa ông sĩ quan. Tôi sẽ giải quyết xong ngay bây giờ.
Trùm Khóa nín thở chờ gã cảnh sát quay lại theo dõi hoạt động ở trên đường.
Clensy cởi mở:
– Tôi sẽ giúp ông một tay.
Trùm Khóa đã chợt nảy ra ý nghĩ bỏ xe đấy mà chạy.
Rồi y dẹp nó chuyện đó lại vì làm thế cũng vô vọng. Y miễn cưỡng tra chìa khóa mở thùng xe.
Không đầy một phút sau, y đã đặt kích vào vị trí, tháo xong ê cu của bánh xe, và đang nâng cái đỡ phía ngoài.
Mấy chiếc vali, áo lông và bát, khay bạc đang chất ở một phía trong thùng xe. Đang làm, y thấy gã cảnh sát cứ ngắm nghía đống đồ. Thật là lạ, cho đến phút này gã ta vẫn chưa lên tiếng.
Một điều mà Trùm Khóa không biết được là muốn cho chìa khóa của Clensy vận động cũng phải mất một thời gian.
Clensy cúi xuống chỉ vào chiếc áo lông.
– Những của này mặc bây giờ thì hơi nóng – Nhiệt độ trong bóng râm tại thành phố này trong mười ngày gần đây vẫn quanh quẩn chín mươi lăm độ.
– Bà xã nhà tôi… thỉnh thoảng vẫn thấy lạnh.
Ê-cu đã tháo hết rồi, chiếc lốp cũ đã rời ra. Trùm Khóa bằng một động tác mở bật cửa sau của xe và ném chiếc bánh xe đó vào trong.
– Bà xã không đi với ông?
– À tôi…tôi sắp đi đón đây mà.
Hai tay Trùm Khóa cử động rối rít để tháo chiếc bánh xơ cua ra. Ổ giữ cứng quá. Y đã gẫy cả một móng tay, trầy cả da tay mới tháo được chiếc bánh. Mặc cho đau đớn, y nhấc bổng chiếc bánh xơ cua ra khỏi thùng xe.
– Những của này trông kỳ quá đấy!
Trùm Khóa sững cả người. Y không dám cử động nữa.
Trực giác cho y thấy đã đến lúc tận số.
Định mệnh đã tạo cho y một cơ hội, rồi chính y lại vứt bỏ nó đi. Dù cái ý định của y mới chỉ nằm trong óc thôi, thì cũng chẳng khác gì. Định mệnh rất nhân từ với y, thế mà y lại bài xích. Và định mệnh đã nổi giận, quay lưng lại với y.
Y hoảng hốt nhớ mới cách đây mấy phút y đã sẵn sàng quên đi cái giá ghê rợn phải trả cho một dự định, đó là nhũng năm tháng tù đày kéo dài mà lần này là suốt đời.
Có lẽ tự do mới là cái quý giá hơn bất cứ điều gì. Xa lộ ngay sát đây rồi thế mà cứ như cách xa nửa vòng trái đất.
Cuối cùng Trùm Khóa hiểu ra rằng những điềm báo trong một ngày rưỡi vừa qua là có ý nghĩa thật sự. Chúng đã tạo cho y một cơ hội giải thoát, tìm đến một cuộc đời mới lương thiện, chạy trốn khỏi quá khứ, tiếc rằng y đã không hiểu được như vậy. Ngược lại, y còn hiểu sai những điềm báo này. Y vẫn cứ trâng tráo, kiêu căng cho rằng sự nhân từ của Định mệnh lại là khả năng không bị thất bại của y. Y đã quyết định theo ý mình và đây là kết quả. Bây giờ thì muộn quá rồi.
Đúng không nhỉ? Muộn quá rồi, không còn hy vọng thoát được! Trùm Khóa nhắm mắt lại.
Y cầu nguyện, và với một quyết tâm sắt đá là nếu có được cơ hội nữa, y sẽ giữ lời nguyện đến cùng. Y nguyện rằng nếu cơ hội duy nhất này cho y thoát được thì suốt cuộc đời y sẽ không làm thêm bất kỳ một việc bất lương nào khác.
Trùm Khóa mở mắt ra. Viên cảnh sát đang tiến đến phía chiếc ôtô vừa đỗ lại để hỏi đường.
Bằng những động tác nhanh nhẹn mà chính bản thân y cũng không tin được, Trùm Khóa lắp chiếc bánh xe mới vào, xiết các ê cu lại, tháo chiếc kích ra, ném nó vào thùng xe. Cho đến lúc này, với bản năng của một thợ máy cẩn thận, Trùm Khóa xiết thêm một lượt các ê-cu, khi bánh xe đã nằm trên mặt đường. Y xếp thùng xe đâu vào đấy thì viên cảnh sát quay trở lại.
Clensy gật đầu hài lòng, quên khuấy mất ý nghĩ lúc trước:
– Xong rồi phải không?
Trùm Khóa đóng nắp thùng xe lại. Và lần đầu tiên viên cảnh sát giao thông Clensy trông thấy tấm biển đăng ký của bang Michigan.
Michigan. Xanh trên nền trắng. Từ trong sâu thẳm của ký ức, Clensy mang máng nhớ lại: Không biết hôm nay, hôm qua hay hôm kia gì đó?… Trong lúc đi tuần tra, viên chỉ huy trung đội của anh đã đọc to bản tin mới nhất. Có cái tin gì nhắc đến xanh và trắng.
Clensy nhớ mãi mà không ra. Có quá nhiều thông báo lắm rồi về những bọn phải truy nã, người bị mất tích, ô tô ăn cắp rồi các vụ cướp bóc, trấn lột. Hàng ngày bọn lính trẻ hăng hái, đầu óc minh mẫn vẫn ghi vội vào sổ tay, cố ghi nhớ mọi thông tin. Clensy cũng đã nhiều lần cố gắng làm như vậy. Nhưng không ổn, giọng người trung úy thì nhanh mà chữ viết của Clensy lại chậm, ghi không xuể.
Xanh và trắng. Tiếc là anh không nhớ được.
Clensy chỉ vào biển số.
– Michigan hả?
Trùm Khóa gật đầu. Y nín lặng, chờ đợi. Tưởng chừng như con người không còn đủ sức chịu đựng lâu hơn nữa.
– À xứ sở của hồ ao! – Clensy nhìn tấm biển liên hệ sang chuyện truyền thống – Nghe nói trên đó nhiều cá nóc lắm thì phải?
– Phải… nhiều lắm.
– Mình cũng muốn có ngày lên đó. Mình là dân câu cá mà.
Từ phía sau có tiếng còi xe hơi hối thúc. Clensy còn giữ cánh cửa đang mở, chợt nhớ ra mình là cảnh sát đang làm nhiệm vụ:
– Thôi mau giải phóng cho làn đường này đi – Xanh và trắng. Ý nghĩ đó vẫn cứ luẩn quẩn ám ảnh anh.
Xe nổ máy. Trùm Khóa lại tiến lên, Clensy ngắm nhìn theo. Với một sự chính xác, không quá nhanh cũng không quá chậm, Trùm Khóa quyết tâm đưa chiếc xe lên đường dốc để vào xa lộ.
Xanh và trắng. Clensy lắc đầu và quay lại với công việc điều khiển giao thông. Người ta có mệnh danh cho anh là “thằng cớm ngố nhất, không còn thằng nào hơn” kề cũng không ngoa.
