Thứ sáu – 18

Màn đêm buông dần trên thành phố, làm dịu đi nỗi đau đớn của ngày vừa qua. Peter McDermott nghĩ thầm: – Đêm sắp tới và cùng với giấc ngủ là sự lãng quên thực tại trong chốc lát. Qua ngày mai, những sự kiện nóng hổi của ngày hôm nay bắt đầu lùi xa hơn một chút. Và bóng tối đã đánh dấu sự bắt đầu của cả một quá trình thời gian xoay vần để cuối cùng sẽ hàn gắn mọi vết thương.

Tuy nhiên cũng sẽ phải trải qua nhiều đêm ngày nữa những con người có quan hệ chặt chẽ với các sự kiện hôm nay mới xua tan được những ấn tượng bi thảm, kinh hoàng. Những sóng nước sông Lê-thơ hãy còn xa lắm.

Công việc tuy không làm cho người ta khuây khỏa hẳn, cũng giúp phân tán tư tưởng đôi chút.

Từ đầu buổi chiều, đã có rất nhiều việc đến với Peter.

Anh ngồi một mình tại văn phòng ở tầng lửng, kiểm điểm những việc đã làm và những việc còn lại.

Công việc đáng buồn là xác minh tung tích những người thiệt mạng và báo tin dữ cho thân nhân đã được hoàn tất. Khách sạn thu xếp việc mai táng nếu cần.

Trường hợp xây xát nhẹ không cần đến sự chăm sóc của bệnh viện đã được giải quyết xong.

Các đội cấp cứu như lính cứu hỏa, cảnh sát, đã ra về từ lâu. Thay vào đó là những người kiểm tra thang máy. Họ rà soát từng chi tiết mọi thiết bị thang máy của khách sạn. Họ sẽ làm việc suốt đêm nay qua ngày mai. Trong lúc này, hoạt động của các thang máy đã phần nào được phục hồi.

Các nhân viên hãng bảo hiểm, những người u sầu, dự kiến trước sẽ có nhiều yêu cầu bồi thường nên đã tiến hành điều tra, lấy lời khai rộng rất.

Thứ hai tới, một nhóm cố vấn sẽ đáp may bay từ New York tới để bắt đầu kế hoạch thay thế toàn bộ hệ thống thang mới. Đây sẽ là khoản chi tiêu lớn đầu tiên dưới chế độ quản lý mới của Albert Wells – Dempster – McDermott.

Đơn xin từ chức của ông kỹ sư trưởng hiện đang đặt trên bàn làm việc của Peter. Anh dự định sẽ chấp nhận lá đơn này.

Ông kỹ sư trưởng sẽ được rút lui trong danh dự với số lương hưu phù hợp với những tháng năm lâu dài phục vụ cho khách sạn. Peter sẽ chăm lo sao cho ông được đối xử tốt đẹp.

Ông bếp trưởng già Hebrand cũng sẽ được xem xét tương tự như vậy. Song việc cho ông về hưu sẽ quyết định sớm và André Lemieu sẽ được đề bạt bếp trưởng.

Tương lai của St. Gregory sẽ phụ thuộc rất nhiều vào anh bếp trưởng André Lemieu trẻ tuổi này. Anh có những kế hoạch xây dựng các quán ăn đặc sản, quán rượu thân tình và một chương trình cải tổ toàn bộ hệ thống cấp dưỡng của khách sạn. Một khách sạn không thể chỉ sống dựa vào việc cho thuê phòng. Hằng ngày phòng khách sạn kín hết thế mà vẫn lâm vào tình trạng phá sản. Các dịch vụ đặc biệt như hội nghị, tiệm ăn, quán rượu mới là nguồn lời lãi phong phú.

Ngoài ra, còn nhiều việc khác như tổ chức lại các bộ phận, phân định lại trách nhiệm. Với tư cách là một phó chủ tịch hành chính, Peter sẽ phải dành nhiều thì giờ suy nghĩ đến đường lối của khách sạn. Anh cần có một trợ lý giám đốc giám sát công việc quản lý khách sạn. Người được đề cử vào chức vụ này phải là một người còn trẻ có năng lực và tinh thần kỷ luật, nếu cần, mặt khác còn phải có khả năng quan hệ tốt với những nhân viên lớn tuổi hơn. Một sinh viên đã tốt nghiệp trường Quản lý khách sạn có thể đảm nhiệm tốt chức vụ này. Peter quyết định đến thứ hai tới anh sẽ phôn cho ông trưởng khoa Robert Beck ở Cornell. Ông ta luôn luôn giữ liên hệ với nhiều học trò cũ có năng lực của ông. Ông có thể giới thiệu cho anh một người như vậy.

Dù hôm nay đã xảy ra một tấn bi kịch thì vẫn phải nghĩ đến tương lai.

Lại còn chuyện tương lai của anh với Christine nữa.

Nghĩ đến đây anh thấy hào hứng, phấn chấn. Cho đến nay, quan hệ giữa hai người chưa có gì xác định rõ ràng.

Nhưng anh tin là sẽ đâu vào đấy. Christine đã về căn phòng của cô ở Gentilly từ sớm. Anh cũng sẽ đến đấy ngay bây giờ. Vẫn còn một số việc gay cấn phải giải quyết. Cách đây một giờ, đại úy Yolles bên Sở cảnh sát New Orleans đã tới văn phòng của Peter. Ông vừa hỏi chuyện với bà Công tước Croydon.

– Nếu anh gặp bà ta – ông Yolles nói – Anh sẽ phải băn khoăn không biết con người băng giá đó đang che giấu điều gì trong đầu. Không biết đó có phải là một người đàn bà hay không? Bà ta có cảm thông chồng đã chết thảm hại ra sao không? Tôi đã trông thây thi thể ông ta. Lạy Chúa! Thê thảm quá. Bà ta cũng đã nhìn thấy xác chồng.

Không mấy phụ nữ có thể chịu đựng nổi trước cảnh đó.

Thế mà ở bà ta không thấy lộ ra một chút mủi lòng. Không một giọt nước mắt, không một dấu hiệu tình cảm. Mắt bà ta cứ vênh lên như mọi khi. Xin thú thực, với tư cách một con người, tôi cũng bị bà ta lôi cuốn. Tôi có cảm giác muốn tìm hiểu chân tướng người đàn bà này. Nhà thám tử dừng lại, suy nghĩ. Sau đó, trả lời một câu hỏi của Peter, Yolles nói:

– Vâng, chúng tôi sẽ buộc bà ta vào tội tòng phạm. Sau lễ tang, bà ta sẽ bị bắt. Chúng ta còn phải chờ xem. Người ta có thể kết luận rằng chính chồng bà ta mới là kẻ tòng phạm. Nhưng ông ấy chết rồi, không biết hội đồng bồi thẩm có tuyên bố được là bà ta có tội không…

Ông sĩ quan cảnh sát còn tiết lộ, Ogylvie đã bị buộc tội:

– Ông ta bị giam giữ vì tội tòng phạm. Chúng tôi sẽ còn khai thác thêm. Công tố viên sẽ quyết định sau. Dù sao, nếu ông có muốn dành cho Ogylvie công việc cũ thì ít nhất cũng phải sau năm năm.

– Chúng tôi không có ý định như vậy – Peter đã coi việc tổ chức lại lực lượng thám tử khách sạn là một trong số những việc hàng đầu.

Khi đại úy Yolles đi rồi, văn phòng trở lại yên tĩnh. Lúc này đã đầu hôm. Một lát sau, Peter nghe tiếng cửa ngoài mở ra rồi đóng lại. Có tiếng gõ nhẹ lên cửa phòng Peter.

Anh nói vọng ra:

– Xin mời vào! – Aloysius Royce xuất hiện. Người thanh niên da đen bưng một chiếc khay trên có bình rượu martini và một chiếc ly. Anh đặt khay rượu trên bàn:

– Có lẽ anh cần dùng một chút rượu.

– Cảm ơn – Peter nói – Nhưng tôi không bao giờ uống một mình.

– Tôi cũng nghĩ như vậy – Royce rút từ trong túi ra một chiếc ly nữa.

Họ ngồi uống trong im lặng. Làm sao có thể vô tư ngồi chúc rượu nhau sau một tấn thảm kịch vừa xảy ra trong ngày? Peter hỏi:

– Anh đã đưa bà Lash tới đó chưa?

Royce gật đầu:

– Tôi đã lái xe đưa thẳng bà ấy tới bệnh viện. Hai chúng tôi phải vào bằng hai cửa khác nhau, sau đó gặp lại ở bên trong và tôi đã đưa bà ấy tới chỗ ông O’Keef.

– Cảm ơn anh.

Sau cú điện thoại của Curtis O’Keef, Peter cần một người đáng tin cậy ra phi trường đón khách. Anh đã chọn Royce.

– Khi chúng tôi tới bệnh viện, họ đã mổ xong. Dù gặp ca phức tạp, cô Lash sẽ qua khỏi.

– Tôi mừng đấy.

Ông O’Keef cho tôi biết họ sẽ tổ chức lễ thành hôn ngay sau khi cô bình phục. Bà mẹ cô Lash xem ra có vẻ tán thành.

Peter thoáng mỉm cười:

– Theo tôi thì đa số các bà mẹ đều tán thành.

Im lặng một lúc, sau đó Royce nói:

– Tôi biết trong cuộc họp sáng nay anh đã có lập trường riêng về những chuyện khúc mắc gần đây.

Peter gật đầu:

– Từ nay khách sạn xóa bỏ hoàn toàn tệ phân biệt màu da.

– Anh hy vọng tôi sẽ cảm ơn việc anh đã mang lại quyềnlợi cho chúng tôi chứ gì?

– Không đâu – Peter nói – Anh lại công kích tôi rồi. Tuy nhiên, bây giờ anh có thể quyết định ở lại với ông Warren Trent được không? Tôi biết ông tha thiết như vậy và anh hoàn toàn tự do. Khách sạn có nhiều công việc luật pháp mà tôi thấy cần phải có anh.

– Cảm ơn anh về chuyện đó – Royce nói – Song câu trả lời của tôi là từ chối. Tôi đã nói điều đó với ông Trent chiều nay. Tất nghiệp xong tôi rời khỏi đây ngay – Royce lại rót đầy hai ly martin, rồi ngắm nhìn ly rượu của mình – Chúng ta còn đang trong cuộc chiến đấu. Anh với tôi mỗi người ở một chiến tuyến. Cuộc chiến đấu này chưa thể kết thúc trong thời đại chúng ta. Nếu tôi có thể làm được việc gì với những kiến thức về luật đã học được thì tôi sẽ làm cho nhân dân tôi. Ngay trong lĩnh vực luật pháp cũng còn phải đấu tranh nhiều. Luật pháp không phải bao giờ cũng công bằng cho phía chúng tôi cũng như phía các anh. Thế nên khi chúng tôi còn bất công, bất hợp lý, không dung thứ được, thì hãy nhớ rằng chúng tôi đã học nó từ các anh. Tất cả chúng ta sẽ còn gặp nhiều chuyện khó xử. Ngay ở đây cũng chưa hết đâu. Anh đã xóa bỏ tệ phân biệt. Nhưng mà những người da đen chúng tôi không tán thành các anh. Lại còn chuyện những người da đen có hành vi không tốt đẹp nữa chứ. Điều đó sẽ gây phiền nhiễu cho anh bởi một số người vẫn quen nếp cũ. Anh sẽ có thái độ thế nào trước những gã da đen hay kêu ca, những kẻ ngông nghênh và bọn ma men say túy lúy. Người da đen chúng tôi có nhiều hạng lắm đấy. Nếu trường hợp người da trắng có hành vi xấu thì các anh có thể bấm bụng nhịn, cố mỉm cười, nhiều khi thường bỏ qua. Nhưng hành vi ấy rơi vào người da đen thì các anh sẽ xử trí ra sao?

– Điều đó không dễ dàng gì – Peter đáp – Tuy nhiên, tôi sẽ cố gắng giữ thái độ khách quan.

– Anh thì vậy, nhưng còn những người khác? Dù sao, cuộc đấu tranh còn tiếp diễn. Nhưng có một điều này cũng hay hay.

– Sao?

– Thỉnh thoảng vẫn có những lúc đấu dịu – Royce bưng chiếc khay đựng bình rượu và hai ly không lên – Chẳng hạn như lúc này đây.

Bây giờ đã là đêm.

Bên trong khách sạn, hoạt động của một ngày mới đã diễn ra. Ngày hôm nay khác với mọi ngày. Song đằng sau những sự kiện bất thường vừa qua, các hoạt động lại tiếp tục nhịp điệu của mình. Các dịch vụ đặt thuê phòng, đón tiếp, quản trị, hầu phòng, kỹ thuật, ga ra, kho tàng, bếp núc, vân vân… Toàn bộ đã kết hợp thành một chức năng duy nhất, giản dị nhằm vào việc đón khách, phục vụ chỗ ăn nghỉ cho mọi người.

Chẳng bao lâu nữa chu trình đó lại bắt đầu từ đầu.

Peter McDermott uể oải chuẩn bị ra về. Anh tắt đèn văn phòng. Từ cụm phòng hành chính, anh đi dọc suốt tầng lửng. Tới gần chỗ cầu thang dẫn xuống sảnh, anh ngắm mình trong gương. Lần đầu tiên anh chợt nhận ra bộ com lê đang mặc nhàu nhĩ, bẩn thỉu. Anh nhớ anh đã chui xuống dưới xác thang máy, cạnh chỗ Billyboy bị nạn.

Anh dùng tay cố vuốt các nếp áo thật phẳng. Chợt nghe có tiếng sột soạt, anh thò tay vào túi, ngón tay anh chạm phải một tờ giấy gập tư. Anh nhớ ra đó là lá thư mà Christine đã dúi cho anh khi anh rời cuộc họp sáng nay và cũng chính tại cuộc họp này anh đã lấy cả sự nghiệp của mình đặt cược cho một nguyên tắc. Cuối cùng anh đã thắng.

Từ lúc đến giờ anh đã quên khuấy lá thư. Anh mở thư ra đọc:

Khách sạn này sẽ tốt đẹp bởi nó cũng giống như con người sắp quản lý nó.

Cuối thư, bằng một nét chữ nhỏ hơn, Christine viết thêm: T. B: Em yêu anh.

Peter mỉm cười, bước những bước dài hơn, xuống cầu thang vào sảnh của khách sạn.

(HẾT.)

Chương trước

error: Content is protected !!