Từ Đại lộ Tulane, chiếc xe tải thương của cảnh sát sơn hai màu xanh da trời và trắng, với ánh đèn xanh lấp loáng dễ thấy đã chạy thẳng vào cổng cấp cứu Bệnh viện từ thiện. Xe dừng lại, cửa mở nhanh. Chiếc cáng chở Dodo được đưa ra, đặt lên xe đẩy, dẫn vào một cửa có tấm biển BỂNH NHÂN NGOẠI TRÚ NGƯƠI DA TRẮNG.
Curtis O’Keef theo sát ngay bên cạnh, gần như phải chạy mới kịp.
Một nhân viên đi trước hô to:
– Tránh ra! Cấp cứu đây! – Một đám người đang tụ tập ở phòng nhập viện và xuất viện lùi lại nhường chiếc xe đẩy đi qua. Nhiều cặp mắt tò mò nhìn theo. Có người còn chăm chú nhìn vào bộ mặt trắng bệch như sáp của Dodo.
Hai cánh cửa xoay có dòng chữ PHÒNG XỬ LÝ TAI NẠN đã mở ra để đón chiếc cáng vào. Bên trong thấy có các bác sĩ, y tá, hộ lý và nhiều chiếc cáng nữa. Một nhân viên nam ngăn ông O’Keef lại:
– Xin ông đợi ở ngoài này.
O’Keef phản đối:
– Tôi muốn được biết…
Một chị hộ lý đang đi vào, vội dừng lại:
– Chúng tôi sẽ làm hết sức mình. Sẽ có một bác sĩ ra trao đổi với ông ngay. – Chị ta tiếp tục đi vào. Cánh cửa xoay đóng lại.
O’Keef dừng lại ở ngoài cửa. Mắt ông mờ đi, thất vọng.
Cách đây chưa đến nửa giờ, sau khi chia tay với Dodo, ông đã đi đi lại lại trong phòng sinh hoạt ở khách sạn, suy nghĩ rối bời, trăn trở. Bản năng bảo cho ông biết ông đã mất đi một thứ mà có lẽ suốt đời ông sẽ không tìm lại được – Lý trí đã giễu cợt ông. Những cô gái trước Dodo đến rồi lại đi. Ông không băn khoăn gì khi họ ra đi. Ông thây thật vô lý nếu cho rằng lần này sự việc có thể khác hẳn.
Dù vậy, ông vẫn nảy ý định đuổi theo Dodo, có lẽ để trì hoãn cuộc chia ly thêm vài giờ, và trong thời gian này ông sẽ soi rọi lại tình cảm mình một lần nữa. Nhưng rồi lý trí đã thắng, ông vẫn ở lại trong phòng.
Vài phút sau ông nghe thấy tiếng còi. Lúc đầu ông không quan tâm lắm. Sau đó, khi thấy tiếng còi cấp cứu dồn dập và rõ ràng là đổ dồn về khách sạn, ông đã đi ra cửa sổ phòng. Những hoạt động bên dưới khiến ông quyết định phải xuống xem sao. Ông cứ đánh sơ mi trần, không áo khoác ngoài đi xuống gác.
Ông đứng đợi thang máy ở đầu cầu thang tầng mười hai, tiếng ồn ào từ phía dưới càng vang lên ầm ầm. Đợi đến năm phút mà vẫn không thấy thang máy lên, số khách dồn đến ngày một đông. O’Keef quyết định dùng cầu thang đi bộ. Xuống các tầng dưới ông thấy nhiều người khác cũng đi bộ như ông. Càng xuống gần sảnh, tiếng ồn ào càng rõ. Ông vận dụng kinh nghiệm luyện tập điền kinh để tăng thêm tốc độ.
Xuống đến sảnh ông được nghe những người đã chứng kiến xúc động kể lại các tình tiết chính của sự kiện vừa xảy ra. Lúc này, bằng một tình cảm mãnh liệt, ông cầu nguyện rằng Dodo đã rời khỏi khách sạn trước khi xảy ra tai nạn. Nhưng chỉ lát sau ông đã trông thấy cô đang bất tỉnh, được đưa từ dưới trục thang lên.
Chiếc váy màu vàng, mái tóc óng ả với cánh tay nõn nà từng làm ông say mê, lúc này bết máu. Sắc thái của thần chết lởn vởn trên nét mặt cô.
Trong khoảnh khắc, với một tâm trạng héo hắt, bàng hoàng, Curtis O’Keef phát hiện một sự thật mà bấy lâu nay ông vẫn còn che giấu. Ông yêu cô say đắm, thiết tha, vượt khỏi sự tính toán nhân tình. Quá muộn rồi, ông biết rằng khi để Dodo ra đi, ông đã phạm một sai lầm lớn nhất trong đời.
Ông đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, cay đắng suy nghĩ.
Cánh cửa vụt mở, một chị hộ lý bước ra. Khi ông tiến lại gần chị ta lắc đầu và bước tiếp. Ông rơi vào cảm giác vô vọng. Ông không thể góp được gì nhiều vào đây. Nhưng nếu có thể, ông sẵn sàng.
Ông quay đi, dạo một vòng quanh bệnh viện. Tại những khu sảnh và hành lang bận rộn, ông gặp nhiều đám người. Đi theo các biển và mũi tên chỉ dẫn, ông tới nơi ông cần đến. Ông mở tất cả các buồng có chữ PHÒNG RIÊNG bất chấp sự phản đối của các y tá. Ông dừng lại trước bàn làm việc của Giám đốc.
Ông Giám đốc bực dọc đứng dậy. Nhưng khi Curtis O’Keef xưng danh, ông ta dịu lại.
Mười lăm phút sau ông Giám đốc từ phòng cấp cứu đi ra cùng với một người mảnh khảnh, nói năng nhỏ nhẹ mà ông Giám đốc giới thiệu là bác sĩ Boclaire. Bác sĩ bắt tay O’Keef.
– Tôi được biết ông là bạn thân của tiểu thư… vâng, của cô Lash.
– Tình hình sức khỏe cô ấy ra sao, thưa bác sĩ?
– Tình trạng nguy kịch. Chúng tôi đang cố hết cách cứu chữa nhưng tôi phải thú thực với ông rằng rất có khả năng cô ấy không qua khỏi.
O’Keef đứng lặng, đau đớn.
Bác sĩ tiếp:
– Cô ấy bị thương nặng ở đầu và có nhiều biểu hiện bị rạn xương sọ. Có khả năng mảnh xương vỡ đã cắm vào sọ não. Chúng tôi sẽ biết rõ hơn sau khi chụp X quang.
Ông Giám đốc giải thích:
– Bệnh nhân đang được hồi sức.
Bác sĩ gật đầu:
– Chúng tôi đang cho truyền máu. Cô ấy mất quá nhiều máu. Chúng tôi đã tiến hành chống choáng.
– Còn lâu nữa không?…
– Ít nhất phải một tiếng nữa mới tỉnh. Sau đó, nếu X quang khẳng định đúng như chẩn đoán, sẽ phải tiến hành mổ ngay lập tức. Cô ấy có thân nhân nào ở New Orleans không nhỉ?
O’Keef lắc đầu.
– Cũng không sao. Trong trường hợp khẩn cấp thế này, luật pháp cho phép chúng tôi tiến hành phẫu thuật không cần hỏi ý kiến xin phép.
– Tôi gặp cô ấy được không?
– Có lẽ phải để sau. Bây giờ thì chưa.
– Thưa bác sĩ, nếu các ông cần bất cứ điều gì, tiền nong, sự trợ giúp chuyên môn…
Ông giám đốc trầm tĩnh ngắt lời:
– Đây là bệnh viện từ thiện, ông O’Keef ạ. Bệnh viện này dành cho người nghèo và những ca cấp cứu. Dù thế nào chăng nữa, ở đây vẫn có dịch vụ mà không tiền nào có thể mua được. Cạnh đây có hai trường đại học y khoa. Các cán bộ của họ luôn luôn sẵn sàng có mặt. Tôi xin nói để ông biết: Bác sĩ Boclaire là một trong những chuyên gia mổ não cự phách của nước ta.
O’Keef nói khiêm tốn:
– Tôi xin lỗi ông.
– Có lẽ có một chuyện phải bàn – Bác sĩ nói.
O’Keef vươn người lên lắng nghe.
– Bệnh nhân đang còn mê man và được tiêm thuốc giảm đau. Trước đó cũng có nhiều lúc cô hồi tỉnh. Một lần cô có nhắc đến mẹ cô. Nếu có thể đưa bà ấy đến đây…
– Được – Chí ít ông cũng thấy khuây khỏa đôi chút vì làm được một việc gì đó cho cô.
Qua máy điện thoại trả tiền đặt ở hành lang, Curtis O’Keef gọi đến thành phố Akron, bang Ohio. Ông gọi cho khách sạn O’Keef Cuyahoga. Giám đốc Hamson đang ở trong văn phòng.
O’Keef chỉ thị cho ông ta:
– Ông đang làm gì cũng bỏ đấy đã. Tập trung hoàn thành công việc tôi sắp dặn đây, với tốc độ cực nhanh đấy.
– Thưa ngài, vâng ạ – Giọng nới đầy cảnh giác của Hamson vang trong máy.
– Hãy tìm cách liên lạc với một bà tên gọi là Irene Lash ở phố Exchange, Akron. Tôi không có số nhà – O’Keef nhớ tên phố đó từ hôm ông và Dodo đánh điện gửi về cho bà giỏ hoa quả. Chuyện mới xẩy ra hôm thứ ba vừa rồi thì phải.
Ông nghe rõ tiếng Hamson sai người nào đó trong phòng:
– Lấy cho tôi cuốn chỉ dẫn thành phố nhanh lên!
O’Keef tiếp tục:
– Tự ông phải đến gặp bà Lash báo cho bà ấy biết con gái bà là Dorothy đã bị thương trong một tai nạn, có thể tử vong. Tôi muốn bà Lash sẽ bay đến New Orleans bằng chuyến bay sớm nhất nếu có thể được. Nếu cần ông thu xếp hết mọi chuyện. Đừng lo tốn phí gì cả.
– Xin ngài cứ giữ máy – ông lại nghe thấy tiếng Hamson ra lệnh – Dùng điện thoại khác gọi ngay cho hãng hàng không Eastern, phòng bán vé ở Cleveland. Sau đó tôi cần ngay một xe hòm với một lái xe nhanh nhẹn đợi ở cửa phố chợ – Giọng nói quay lại, vẻ rắn rỏi hơn – Xin nói tiếp, ngài O’Keef.
Sau khi biết rõ mọi việc thu xếp đã ổn, O’Keef chỉ thị người giám đốc sẽ liên lạc sau với ông tại Bệnh viện từ thiện.
Ông gác máy và tin rằng mọi chỉ thị của ông sẽ được thực hiện đầy đủ. Hamson thế mà được việc. Có lẽ ông ta xứng với một khách sạn có tầm quan trọng hơn thế.
Một giờ rưỡi, X quang khẳng định điều bác sĩ Boclaire chẩn đoán là chính xác. Người ta đang chuẩn bị phòng mổ trên tầng mười hai. Ca phẫu thuật sọ não tiến hành trọn vẹn cũng phải kéo dài nhiều giờ.
Trước khi Dodo được đưa bằng xe băng ca vào phòng mổ, Curtis O’Keef được phép nhìn cô một lát. Cô vẫn đang mê man, mặt xanh lướt. Ông tưởng như tất cả những nét duyên dáng và sức sống của cô đã tan biến từ lâu rồi.
Cửa phòng mổ lúc này đã khép kín.
Hamson báo cho ông biết bà mẹ của Dodo đã lên đường. Cách đây vài phút ông đã gọi điện cho McDermott ở khách sạn St. Gregory, yêu cầu anh bố trí việc đón bà Lash, và đưa bà thẳng tới bệnh viện.
Lúc này chẳng còn việc gì khác ngoài chờ đợi.
Vừa rồi, O’Keef đã từ chối lời mời ghé vào văn phòng ông giám đốc. Ông quyết định sẽ đợi ở tầng mười hai, lâu bao nhiêu cũng mặc.
Bỗng nhiên, ông có ý muốn cầu nguyện.
Một phòng gần đấy có biển PHỤ NỮ DA MẦU. Cạnh đó là một phòng KHO CỦA PHÒNG HỒI SỨC. Qua cửa kính ông thấy bên trong tối thẫm.
Ông mở cửa bước vào, mò mẫm đi qua một chiếc màn cung cấp ôxy và một cái phổi nhân tạo. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng ông tìm ra một chỗ trống có thể quỳ gối được. Sàn nhà ở đây cứng hơn nhiều so với những tấm thảm quen thuộc. Không hề gì, ông chắp tay, cúi đầu, lẩm nhẩm cầu nguyện.
Thật lạ lùng, lần đầu tiên trong nhiều năm, ông không tìm nổi lời diễn đạt những tình cảm trong lòng.
