Cái ý nghĩ chập chờn ban đầu nảy ra trong óc Milne Trùm Khóa nay đã hình thành rõ rệt.
Bản năng đã bảo cho y thấy rằng, rõ ràng sự xuất hiện của Công tước phu nhân Croydon cùng lúc y đi qua sảnh, không phải là sự kiện tình cờ. Đây cũng là một điềm lành trong số nhiều điềm khác, vạch cho y một hướng đi, để cuối cùng dẫn tới bộ đồ trang sức lóng lánh của bà Công tước.
Một điều chắc chắn là bộ sưu tập đá quý của Croydon không thể có mặt đầy đủ ở thành phố New Orleans lúc này được. Ai cũng biết, trong khi đi du hành, bà Công tước chỉ mang theo một phần của cái kho báu Aladin đó mà thôi.
Nhưng dù chỉ có vậy thì chiến lợi phẩm của một phi vụ cũng vẫn rất lớn. Và cứ cho là một số đồ trang sức có thể được cất giữ trong hầm bảo vệ của khách sạn thì chắc chắn còn nhiều đồ khác nữa được mang theo bên mình bà Công tước.
Cũng như mọi trường hợp khác, vấn đề cơ bản là làm thế nào có được chiếc chìa khóa lọt vào cụm phòng của vợ chồng Croydon. Milne Trùm Khóa vạch ra một phương án có hệ thống để kiếm được chiếc chìa khóa đó.
Y đáp thang máy mấy lượt liền, cố chọn những buồng thang khác nhau để tránh bị nghi ngờ. Cuối cùng y còn lại một mình với người điều khiển thang, y làm ra vẻ vô tình hỏi:
– Có phải ông bà Công tước Croydon cũng đang trọ ở khách sạn này?
– Dạ phải, thưa ngài.
– Có lẽ khách sạn phải dành cho hai vị thượng khách đó những phòng đặc biệt chứ? – Trùm Khóa mỉm cười dễ dãi – Không giống như những người bình thường chúng tôi – Vâng, thưa ngài, ông bà Công tước có riêng cụm phòng Tổng thống ạ.
– Thế hả? Ở tầng nào vậy?
– Tầng thứ chín ạ.
Trùm Khóa nhẩm ghi con số trong óc và y bước ra khỏi thang về phòng mình ở tầng thứ tám.
Điểm thứ hai là xác định chính xác số phòng. Điều này hết sức đơn giản. Chỉ cần dùng cầu thang của nhân viên đi lên một tầng và đi thêm một đoạn ngắn nữa thôi! Hai cánh cửa bọc da gắn một bông hoa trít mạ vàng cho biết đó chính là cụm phòng Tổng thống. Trùm Khóa ghi nhớ con số 973 – 7.
Y lại xuống sảnh một lần nữa. Lần này y đi dạo với vẻ rất vô tình, ngang qua bàn đón tiếp. Y đảo mắt cực nhanh và nhận thấy chỗ để chìa khóa 973 – 7 cũng như mọi phòng bình thường khác, có một khe hẹp bỏ thư từ. Chiếc chìa khóa phòng đặt ở khe.
Thật là một sai lầm nếu hỏi lấy chìa khóa ngay lúc này. Trùm Khóa ngồi xuống quan sát và chờ đợi cơ hội. Sự thận trọng này rất khôn ngoan.
Sau vài phút quan sát, y thấy rõ nhân viên khách sạn tỏ ra cảnh giác khác thường. So với cách trao chìa khóa phòng dễ dàng mọi khi, hôm nay các nhân viên tỏ ra thận trọng. Khi khách hỏi đến chìa khóa, với các nhân viên đều hỏi tên họ, sau đó đối chiếu lại danh sách đăng ký. Trùm Khóa lập luận rằng rõ ràng vụ đột kích của y sáng sớm nay đã được người ta báo cáo, do đó biện pháp an ninh đang xiết chặt. Y sợ toát mồ hôi khi nghĩ đến hậu quả đã dự kiến từ trước; lúc này cảnh sát New Orleans đã được báo động và chỉ vài giờ nữa là họ có thể lùng tìm đích danh Milne Trùm Khóa. Nếu như báo sáng nay là đáng tin cậy thì những thiệt hại của vụ đâm xe chết người cách đây hai ngày vẫn còn lôi cuốn sự chú ý của cảnh sát. Thế nhưng một điều khác cũng sẽ trở thành chắc chắn. Đó là việc một viên chức nào đó ở nha cảnh sát còn có đủ thì giờ để phát tin điện cho FBI.
Một lần nữa khi nhớ đến cái giá kinh khủng nếu bị lôi ra tòa, Trùm Khóa định tháo lui trả phòng rồi tếch thẳng. Sau đó, y lại cố dẹp mọi hoài nghi, vin vào cái điềm hứa hẹn thuận lợi cho y sáng hôm nay để trấn tĩnh tinh thần.
Việc y ngồi rình đợi hồi lâu tỏ ra có giá trị. Một nhân viên mới đến ngồi vào chỗ trực nhật. Anh ta còn trẻ, mái tóc quăn làn sóng, bộ dạng thiếu tự tin, thỉnh thoảng lại tỏ ra lo lắng. Trùm Khóa đoán chừng anh ta mới làm công việc này.
Trùm Khóa suy luận: Sự xuất hiện của người thanh niên này tạo cho y một cơ hội mới, mặc dù việc tận dụng cơ hội này cũng là may rủi, chưa bảo đảm khả năng thành công. Song có lẽ cơ hội này cũng giống như những sự kiện khác hôm nay, cũng là một điềm lành. Y quyết định phải chớp lấy thời cơ, và y lại giở cái ngón đã sử dụng trước đây.
Việc chuẩn bị sẽ chiếm ít nhất một giờ. Bây giờ đã là giữa buổi chiều rồi, phải mau chóng chuẩn bị xong mọi việc trước khi người thanh niên kia kết thúc phiên trực.
Trùm Khóa vội vàng rời khỏi khách sạn. Y đến cửa hàng bách hóa Maison Blanche ở phố Canal.
Trùm Khóa tiêu tiền rất chi li, mua rặt những thứ hàng rẻ tiền nhưng cồng kềnh, chủ yếu là đồ chơi trẻ con và kiên trì đợi đóng gói từng thứ một vào hộp hoặc giấy gói có in chữ Maison Blanche. Cuối cùng y mang lỉnh kỉnh đầy tay, gần như không ôm nổi. Y rời cửa hiệu, dừng lại ở hàng bán hoa, mua một cây hoa giấy lớn, đặt lên trên chồng hàng, sau đó quay trở về khách sạn.
Tại cửa ra vào ở phố Carondelet, người gác cửa vận đồng phục vội vàng mở cửa rộng cho y vào. Anh ta mỉm cười với Trùm Khóa, không thấy rõ mặt mũi sau một đống gói đồ và hoa giấy kia.
Vào đến khách sạn, Trùm Khóa còn đi tha thẩn, làm ra bộ ngó nghiêng một dãy tủ hàng, nhưng thực ra để đợi hai sự kiện xảy ra. Một là đợi có thêm vài ba người đến bàn đón tiếp và phát thư từ, hai là đợi cho anh chàng mà y quan sát lúc nãy lại xuất hiện. Cả hai sự kiện này xảy ra gần như cùng một lúc.
Tim y thót lại hồi hộp. Trùm Khóa tiến lại gần khu vực đón tiếp.
Y đứng thứ ba trong hàng người, trước mặt anh nhân viên trẻ có mái tóc quăn làn sóng. Một lát sau chỉ còn lại một bà trung niên đứng ngay đằng trước y, hỏi lấy chìa khóa phòng sau khi đã xưng danh. Sau đó, khi đã định đi rồi, bà ta chợt nhớ ra và hỏi về tình hình thư từ gửi cho mình. Câu hỏi của bà ta có vẻ dồn dập vô tận khiến cho anh chàng nhân viên trả lời ngập ngừng. Trùm Khóa cảm thấy bồn chồn vì thấy số người đứng ở cạnh y tại bàn thưa dần. Một nhân viên xếp phòng khác đã rảnh rỗi, ngó nhìn qua chỗ y. Trùm Khóa cố tránh đôi mắt của anh ta và thầm cầu khẩn cho cuộc trao đổi đằng trước y sớm chấm dứt.
Cuối cùng người đàn bà cũng đi ra. Chàng nhân viên trẻ kia quay sang Trùm Khóa và cũng giống như người gác cửa lúc nãy, anh ta mỉm cười gượng gạo trước ông khách ôm đống đồ hàng lỉnh kỉnh cộng thêm một cây hoa gì chất ở bên trên.
Trùm Khóa dùng một thủ đoạn y đã từng tập luyện trước, nói có vẻ gay gắt:
– Trông lố bịch phải không? Nhưng không sao đâu, cho tôi xin chìa khóa phòng 973.
Người thanh niên đỏ mặt, anh ta lập tức nghiêm sắc mặt:
– Vâng, thưa ngài – Anh ta tỏ ra lúng túng, vội đi ra chọn lấy chiếc khóa treo ở trên móc, đúng như đã dự định từ trước. Lúc nhắc đến số phòng, Trùm Khóa trông thấy một trong số các nhân viên kia liếc ngang sang. Đây là phút giây gay cấn nhất. Rõ ràng số của cụm phòng Tổng thống được mọi nhân viên nhớ kỹ. Và nếu một nhân viên dày dạn kinh nghiệm can thiệp vào lúc này thì đổ bể hết.
Trùm Khóa toát mồ hôi hột.
– Xin ngài cho biết quý danh?
Trùm Khóa quạt luôn:
– Thế là thế nào? Anh định thẩm vấn tôi đấy à? – Cùng lúc đó y thả rơi hai gói đồ. Một gói nằm trên bàn, còn gói kia rơi xuống sàn phía sau bàn. Người nhân viên trẻ càng tỏ ra lúng túng, vội nhặt hai gói đồ lên. Người bạn đồng nghiệp lớn tuổi của anh ta nở một nụ cười cảm thông rồi quay đi chỗ khác.
– Xin lỗi ngài.
– Không sao – Trùm Khóa nhận hai gói đồ, sắp xếp lại mấy gói kia rồi giơ tay ra lấy chìa khóa.
Người thanh niên ngập ngừng một lúc, giây phút rất căng thẳng. Lúc đó, ấn tượng mà Trùm Khóa hy vọng tạo được đã gây hiệu quả tốt: Một người đi mua đồ về, vẻ mệt mỏi, chán chường, lôi thôi lếch thếch, dấu hiệu con người đáng tôn kính này thể hiện rõ qua bao bì gói ghém của cửa hàng Maison Blanche quen thuộc. Ông khách này vốn đã bực dọc chuyện gì đó. rồi, đừng có gây thêm khó chịu cho ông ta nữa.
Anh nhân viên xếp phòng vội cung kính trao cho y chiếc chìa khóa phòng 973.
Khi Trùm Khóa đi vội về phía dãy buồng thang máy, hoạt động ở bàn đón tiếp lại tiếp tục nhộn nhịp. Y liếc nhanh lại sau và thấy mấy nhân viên kia một lần nữa đang bận tíu tít. Tốt lắm! Như vậy sẽ bớt được việc họ trao đổi ý kiến với nhau và bớt cả những ý nghĩ mới mẻ chợt nẩy sinh trước những việc vừa xẩy ra.
Mặt khác y cũng phải trả lại chìa khóa càng sớm càng tốt. Việc vắng chiếc chìa này có thể khiến người ta chú ý, thắc mắc, nghi ngờ. Điều này đặc biệt nguy hiểm vì nhân viên khách sạn đã phần nào cảnh giác rồi.
Y ra lệnh cho người điều khiển thang máy:
– Tầng chín. Đây là một sự thận trọng cần thiết bởi phải đề phòng trường hợp ai đó đã nghe thấy y hỏi lấy chìa khóa phòng ở tầng chín. Khi thang dừng, y bước ra, đi loanh quanh, và sắp xếp lại các gói đồ. Đợi các cửa phía sau lưng đã đóng kín, y đi về phía cầu thang của nhân viên. Giữa đường, chỗ đầu cầu thang có một thùng rác. Y mở nắp thùng, dúi cây hoa giấy vừa hoàn thành nhiệm vụ vào trong. Chỉ vài giây sau y đã ở phòng mình, số 830.
Y nhét vội các gói đồ vào trong một chiếc tủ. Ngày mai y sẽ mang ra cửa hàng, khiếu nại đòi lấy lại tiền. Tiền trả lại không đáng bao nhiêu so với giá mua, y biết như vậy, nhưng nếu mang theo thì lỉnh kỉnh mà vứt bỏ thì sẽ bị người ta nghi ngờ, theo dõi.
Vẫn với những động tác mau lẹ, y mở phécmơtuya vali, lấy ra một chiếc hộp nhỏ nắp bằng da. Trong hộp có một số tấm thiếp trắng, mấy cái bút chì vót nhọn, một cái thước đo cặp và một trắc vi kế.
Trùm Khóa chọn một tấm thiếp, đặt chiếc chìa khóa phòng Tổng thống lên trên. Sau đó y giữ chặt nó, tỉ mỉ vẽ đường viền quanh. Với chiếc thước và vi kế, y đo độ dầy của chìa khóa, kích thước chính xác của từng rãnh nằm ngang và vạch cắt thẳng đứng, ghi các số đo này bên cạnh đường viền vẽ trên tấm thiếp. Có một mã số của hãng sản xuất in trên mặt kim loại chiếc chìa. Y cũng chép lại, vì mã số này có thể giúp y chọn được một loại mẫu thích hợp. Cuối cùng, y giơ chiếc chìa khóa ra trước đèn, y vẽ phác họa tay nắm chìa.
Bây giờ y đã có trong tay bản miêu tả chi tiết để cho một anh thợ khóa lành nghề có thể đánh chiếc chìa đó mà không sợ gặp trắc trở gì. Trùm Khóa thường lấy làm đắc chí cho rằng thể thức này khác xa so với cái trò in trên sáp mà các văn sĩ viết huyệt trinh thám thích miêu tả. Cách làm này còn hiệu quả hơn rất nhiều.
Y cất chiếc hộp nắp da, bỏ tấm thiếp vào túi áo. Một lát sau y đã lại quay xuống sảnh ở tầng trệt.
Lại chính xác như lúc nãy, đợi cho đến khi nhân viên xếp phòng đang tíu tít bận rộn, y mới làm như vô tình đi ngang qua, đặt chiếc chìa khóa phòng 973 lên mặt bàn, tránh không để cho ai nhìn thấy. Y lại đứng ra xa quan sát. Yên lặng một lúc, rồi một nhân viên nhận ra chiếc chìa khóa. Anh ta hững hờ nhặt lên, liếc nhìn số hiệu và treo nó lại trên móc của nó.
Trùm Khóa cảm thấy rộn ràng vì công việc của y đã thành công. Qua hàng loạt những động tác kết hợp giữa sự sáng tạo và khéo léo, vượt khỏi mọi biện pháp đề phòng cảnh giác của khách sạn, y đã đạt được mục tiêu thứ nhất của mình.
