Từ vị trí quan sát thuận lợi ở chiếc bàn của người phụ trách trực tầng, Herbie Chandler kín đáo theo dõi bốn thanh niên từ ngoài phố bước vào khách sạn St. Gregory.
Lúc đó quãng bốn giờ chiều, kém vài phút.
Herbie nhận ra hai đứa trong số đó là Lyle Dumaire và Stanley Dixon, gã này buông một tiếng chửi thề khi dẫn cả bọn tiến đến phía buồng thang máy. Vài phút giây sau đó họ đã mất hút.
Hôm trước Dixon đã gọi điện thoại đến khẳng định với Herbie rằng hắn sẽ không tiết lộ gì về vai trò của người phụ trách trực tầng trong vụ lộn xộn đêm hôm trước. Thế nhưng Dixon, cũng chỉ là một trong số bốn đứa kia thôi, Herbie bồn chồn nhận xét. Mà bọn kia, và có lẽ ngay cả Dixon nữa, sẽ phản ứng như thế nào một khi bị quay hỏi, có khi không chừng còn bị đe dọa nữa là đằng khác.
Hai mươi bốn tiếng đồng hồ vừa qua, ông phụ trách trực tầng càng hiểu ra và càng lo lắng.
Khi ra khỏi thang máy ở tầng lửng, Stanley Dixon tiếp tục dẫn đầu cả tốp bốn đứa. Chúng dừng lại ở bên ngoài một cánh cửa có khung với tấm biển lấp loáng VĂN PHỎNG QUẢN TRỊ. Dixon khinh khỉnh nhắc lại lời dặn:
– Nhớ nhé, Chúng mày để một mình tao nói thôi.
Flore Yates đưa họ vào văn phòng của Peter McDermott. Anh lạnh lùng ngẩng lên nhìn họ, ra hiệu cho họ ngồi xuống ghế và hỏi:
– Ai trong số các anh là Dixon?
– Tôi.
– Dumaire phải không?
Vẻ ngần ngừ, Lyle Dumaire gật đầu.
– Tôi chưa biết tên hai người kia.
– Thật đáng tiếc – Dixon nói – Biết thế này chúng tôi mang theo danh thiếp đi.
Gã thứ ba xen vào:
– Tôi là Gladwin. Còn đây là Joe Wolosky – Dixon ném cho hắn một cái nhìn giận dữ.
Peter tuyên bố:
– Chắc tất cả các anh đều biết tôi đã được nghe cô Marsha Preyscott thuật lại đầy đủ mọi chuyện xảy ra vào đêm thứ hai vừa rồi. Còn nếu các anh thấy cần tôi sẵn sàng nghe lại câu chuyện phía các anh.
Dixon nói nhanh không để cho những đứa kia kịp xen vào:
– Này, anh nghe đây! – Chúng tôi đến đây là theo ý kiến đề xuất của anh chứ không phải của chúng tôi. Chúng tôi chẳng có gì để khai báo với anh cả. Vậy anh muốn gì thì cứ việc nói đi.
Những cơ bắp trên bộ mặt của Peter căng lên. Anh hết sức cố gắng giữ bình tĩnh.
– Thôi được. Tôi đề nghị chúng ta bắt đầu từ một việc ít quan trọng nhất – Anh sắp xếp mấy tờ giấy rồi đưa cho Dixon – Cụm phòng 1126 – 1127 đăng ký dưới tên của anh. Khi anh bỏ chạy – Peter nhấn mạnh hai chữ cuối cùng – Tôi nghĩ là anh đã bỏ qua việc trả lại phòng, vì vậy tôi đã làm việc này giúp anh rồi. Hóa đơn hiện còn chưa thanh toán là bảy mươi lăm đô la lẻ vài cent. Ngoài ra còn một hóa đơn nữa về những thiệt hại các anh gây ra trong cụm phòng này là một trăm mười đôla.
Gã tự xưng tên là Gladwin khẽ huýt sáo.
Dixon nói:
– Chúng tôi sẽ chỉ trả bảy mươi lăm đô la. Có thế thôi.
– Nếu anh muốn tranh cãi về số tiền kia thì việc đó là quyền của anh – Peter cảnh cáo hắn – Tuy nhiên, tôi xin nhắc anh nhớ rằng chúng tôi không có ý định bỏ qua vụ việc này đâu. Nếu cần, chúng tôi sẽ thưa kiện.
– Stan này, hãy nghe đã… – Gã thanh niên thứ tư, Joe Wolosky lên tiếng. Dixon ra hiệu cho gã im lặng.
Lyle Dumaire đứng bên cạnh, bồn chồn can thiệp vào.
Hắn ta nói nhỏ nhẹ:
– Stan ạ, dù thế nào họ vẫn có thể làm om sòm lên được. Thôi, nếu như đã phải chi, thì cả bốn đứa chúng mình cùng chịu. – Hắn quay sang Peter: – Nếu phải thanh toán cái khoản một trăm mười đô la kia ngay một lúc, chúng tôi sẽ gặp khó khăn.
Anh có thể cho chúng tôi trả dần mỗi lần một ít được không?
– Được thôi – Peter nhận thấy không có lý do gì để không tỏ rõ thái độ dễ dãi của khách sạn bình thường vẫn có – Một người hoặc cả bốn người các anh có thể đến gặp ông phụ trách phòng ghi nợ của chúng tôi để ông ấy thu xếp việc này – Anh liếc mắt nhìn một lượt cả bọn – Phần đó ta coi như là đã giải quyết xong, được không?
Lần lượt cả bốn người đều gật đầu:
– Còn lại là việc bốn người được mệnh danh là đàn ông mưu toan cưỡng hiếp một cô gái – Giọng của Peter không giấu giếm sự khinh miệt.
Wolosky và Gladwin đỏ bừng mặt. Lyle Dumaire ngượng nghịu né tránh cặp mắt của Peter:
Chỉ riêng Dixon là còn giữ được vẻ tự tin:
– Đây là chuyện cô ta bịa ra như vậy. Đã thế, chúng tôi cũng có thể kể ra một chuyện khác.
– Tôi đã bảo là tôi sẵn sàng nghe phía các anh trình bày cơ mà.
– Xạo!
– Vậy tôi không còn cách nào khác là chấp nhận câu chuyện của cô Preyscott là đúng.
Dixon cười khẩy:
– Này gã đô vật kia, ông cũng muốn tham gia chứ gì? Hay sau đó đã dính vào rồi đấy?
Wolosky lắp bắp:
– Ăn nói nghiêm chỉnh nào, Stan.
Peter nắm chặt lấy hai tay ghế. Anh phải cố nén không bật chồm dậy khỏi bàn để giáng một trái đấm vào cái bộ mặt thơn thớt, khả ố đang ở đằng trước anh.
Song anh biết rằng nếu đánh nó thì anh sẽ tạo cho Dixon một thuận lợi mà thằng thanh niên này có thể, và nó rất ma lanh, tìm cách lợi dụng. Anh tự nhủ phải kiềm chế, không được để mất bình tĩnh.
Anh lạnh lùng:
– Tôi chắc là tất cả các anh thừa biết việc đó có thể khép các anh vào tội hình sự.
Dixon đập lại:
– Nếu đúng như vậy thì đã có người làm rồi. Đừng có lải nhải dạy bọn này bằng cái trò như vậy.
– Khi ông Mark Preyscott về đây, anh có sẵn sàng nhắc lại lời đó cho ông ấy nghe không? Nếu như người ta báo cho ông ấy biết những việc xẩy ra với con gái và ông phải bay từ Roma về đây?
Lyle Dumaire nhìn lên trừng trừng, nét mặt hoảng hốt. Lần đầu tiên trong ánh mắt của Dixon xuất hiện vẻ băn khoăn lo lắng.
Gladwin bồn chồn hỏi:
– Ông ấy biết rồi à?
– Im đi! – Dixon ra lệnh – Xiếc đấy! Đừng có rơi vào bẫy!
Thế nhưng hắn cũng đã bớt tự tin hơn trước.
– Các anh có thể tự đánh giá xem đây có phải là một thủ đoạn hay không – Peter mở ngăn kéo bàn của anh, lấy ra một tập giấy và giở ra – Đây, tôi có một tờ khai có chữ ký của tôi cam đoan về những điều mà cô Preyscott thuật cho tôi biết và những gì mà chính tôi đã quan sát được lúc tôi đến cụm phòng 1126 – 1127 vào đêm hôm thứ hai. Bản khai này chưa được cô Preyscott xác nhận, song việc đó có thể được làm ngay sau đây, cùng với nhiều chi tiết khác mà cô ấy thấy cần thiết phải bổ sung vào bản này. Ngoài ra còn một lời khai nữa cũng có chữ ký cam đoan của Aloysius Royce, nhân viên khách sạn đã bị các anh hành hung. Anh ta khẳng định thêm báo cáo của tôi và miêu tả rõ những việc xảy ra ngay sau khi anh ta tới hiện trường.
Chiều hôm qua Peter mới nảy ra ý nghĩ cần lấy thêm lời khai của Royce. Đáp lại cú điện thoại anh yêu cầu, chàng thanh niên da đen đã trao đổi cho anh bản khai này vào sáng sớm nay. Bản khai được đánh máy ngay ngắn, lời văn rõ ràng, dùng từ ngữ có cân nhắc chứng tỏ Royce đã được rèn luyện về môn luật học. Đồng thời Aloysius Royce cũng đã cảnh báo với Peter “Viết thì viết, chứ tôi vẫn nghe không một tòa án nào ở bang Louisiana lại tin vào lời khai của một thanh niên da đen về một vụ hiếp dâm người da trắng” – Mặc dầu Peter phát bực lên trước thái độ trơ trơ thiếu tin tưởng của Royce, anh phải động viên:
– Tôi xin cam đoan với anh vụ này không phải đưa ra tòa, tôi chỉ cần có thêm chứng lý thôi.
Sam Jakubiec cũng sẵn sàng tiếp tay cho anh. Theo yêu cầu của Peter, ông quản lý phòng ghi nợ đã kín đáo tìm hiểu gia cảnh hai chàng Stanley Dixon và Lyle Dumaire. ông báo cáo:
– Cha của Dumaire, như anh biết đấy, giám đốc ngân hàng, còn cha của Dixon thì buôn xe hơi, làm ăn phát đạt, có dinh cơ to lớn. Cả hai cậu quý tử này hình như được các ông bố nuông chìu, chu cấp khá nhiều tiền, tất nhiên không phải là vô hạn. Theo tôi biết, cả hai ông bố sẽ không thật sự phản đối việc các cậu con tằng tịu với một vài đứa con gái nào đó, có khi họ còn bảo: “Hồi trẻ, tôi cũng như thế mà”. Thế nhưng đối với một vụ mưu toan cưỡng dâm thì vấn đề lại khác, đặc biệt chuyện này dính đến con gái nhà Preyscott. Mark Preyscott là một trong những người có thần thế ở thành phố này. Ông với hai người kia cùng một hội ở đây, tuy nhiên có lẽ Preyscott còn có vai vế quan trọng hơn. Nếu Mark Preyscott tính sổ với hai ông Dixon và Dumaire, kết tội hoặc cố tình kết tội hai cậu con họ vào vụ bức dâm con gái ông ta thì vụ này chắc chắn sẽ to chuyện. Điều này thì cả hai cậu quý tử Dixon và Dumaire biết rõ cả rồi.
– Peter cảm ơn Jakubiec đã cung cấp những tin này và anh ghi lại để sử dụng khi cần thiết.
Dixon nói:
– Toàn bộ lời khai đó đều do anh bịa ra, chẳng có giá trị gì. Việc xảy ra xong rồi anh mới đến, cho nên anh chỉ nghe lỏm mà thôi.
– Nghe ra cũng có lý. – Peter nói – Tôi không phải là luật sư cho nên tôi không biết điều đó. Nhưng tôi cũng không hoàn toàn xem thường vụ này. Hơn nữa, dù được kiện hay thua kiện, các anh cũng sẽ bước ra khỏi tòa với những điều tiếng chẳng hay ho gì. Và tôi chắc gia đình các anh cũng sẽ gây khó dễ cho các anh trong một thời gian nữa.
Qua cái liếc mắt nhìn Dixon rồi sang Dumaire, anh nhận thấy điều anh nêu ra cuối cùng đã đánh trúng chỗ hiểm.
– Lạy Chúa! Gladwin quay sang với mấy đứa bạn – Bọn em không muốn bị ra tòa.
Lyle Dumaire rầu rĩ, hỏi:
– Chúng tôi phải làm thế nào?
– Nếu như các anh hợp tác với tôi, tôi sẽ không làm gì thêm nữa, chí ít là những việc có liên quan đến các anh. Nhược bằng các anh cứ tiếp tục làm cho tình hình phức tạp thì ngay sau đây, ngay trong ngày hôm nay, tôi sẽ đánh điện cho ông Preyscott ở Roma và chuyển các giấy tờ khai báo cho luật sư của ông ấy ở thành phố này.
Đến lượt Dixon lên tiếng hỏi, vẻ bực bội:
– Anh nói “hợp tác” là nghĩa thế nào?
– Có nghĩa là tại đây và ngay bây giờ mỗi người các anh phải viết một bản tường trình mọi sự việc xảy ra hôm thứ hai, kể cả những gì đã xảy ra ở phần đầu của tối hôm đó và nói rõ xem nếu có người nào của khách sạn đã dính dáng đến chuyện này thì người đó là ai.
Dixon nói:
– Đồ quỷ sứ, Anh lại xỏ chúng tôi chứ gì…
Gladwin ngắt lời, bồn chồn:
– Cứ cho là như vậy đi Stan – Hắn quay sang hỏi Peter: – Giả thử chúng tôi viết lời khai thì anh sẽ làm gì với những tờ khai đó?
– Tôi không sử dụng chúng vào những trường hợp khác. Các anh hãy tin vào lời tôi cam đoan đây. Sẽ không một ai được đọc những bản tường trình, đó là chuyện nội bộ của khách sạn.
– Làm sao chúng tôi có thể tin anh được?
– Các anh không tin chứ gì? Nhưng trong trường hợp này các anh cứ phải liều thôi.
Phòng im lặng hẳn đi, chỉ còn nghe tiếng ghế cọt kẹt và tiếng gõ lách cách nho nhỏ của một chiếc máy chữ ở văn phòng bên ngoài.
Wolosky bỗng nói:
– Thôi tôi cũng liều. Cho tôi một tờ giấy.
– Tôi cũng vậy – Gladwin nói theo.
Lyle Dumaire miễn cưỡng gật đầu chấp nhận.
Dixon làu bàu, sau đó nhún vai:
– Vậy là tất cả đều bị buộc phải viết. Có gì khác không đây? Hắn bảo Peter – Tôi muốn có một chiếc bút ngòi nét to. Tôi quen viết kiểu như vậy.
Nửa giờ sau Peter McDermott ngồi đọc lại lần nữa, lần này cẩn thận hơn, mấy trang giấy viết tay mà anh đã lướt nhanh để cho bọn thanh niên còn ra về.
Bốn bản khai những sự kiện xẩy ra tối thứ hai mặc dù có vài chi tiết khác nhau nhưng đều thống nhất trên những sự kiện cơ bản. Tất cả các bản khai này đã bổ sung cho những thông tin còn trống trước đây. Và việc Peter chỉ thị cho họ phải xác minh nhân viên nào của khách sạn dính dáng vào nội vụ cũng đã được chấp hành đặc biệt đầy đủ.
Herbie Chandler, người phụ trách trực tầng đứng chết lặng.
