Thứ tư – 14

Vào lúc 10 giờ rưỡi đêm, Ogylvie phụ trách an ninh khách sạn đã đi mò mẫm trong đường hầm dành cho nhân viên từ khu nhà chính của St. Gregory sang giữa của khách sạn ở giáp bên cạnh.

Ông ta chọn đường hầm chứ không dùng lối đi ở tầng trệt dễ chịu hơn, đồng thời cũng cẩn thận chọn giờ giấc để tránh những cặp mắt nghi ngờ, tò mò. Vào lúc 10 giờ rưỡi, những khách cần lấy xe đi chơi tối thì đã lấy hết rồi, mặt khác giờ này cũng còn sớm quá, nhiều người chưa trở về.

Và cũng vào giờ này, số khách mới đến khách sạn, nhất là bằng xe hơi, cũng không là bao.

Kế hoạch ban đầu của Ogylvie là lái chiếc Jaguar của vợ chồng Công tước Croydon lên phía Bắc vào lúc một giờ sáng, tức là còn ba tiếng nữa, kế hoạch đó chưa thay đổi gì cả. Tuy nhiên, trước khi xuất phát, anh chàng béo phị này còn một số việc phải làm và điều quan trọng là không được để ai trông thấy.

Vật liệu dùng cho công việc này được đựng trong một chiếc túi giấy ông ta đang cầm trong tay. Nó không nằm trong kế hoạch tinh vi của bà Công tước. Ogylvie đã phát hiện sự thiếu sót đó ngay từ đầu, song ông ta không muốn tiết lộ. Trong vụ thảm sát hai người xảy ra đêm hôm thứ hai vừa qua, chiếc Jaguar đã vỡ mất một chiếc đèn phía trước.

Thêm vào đó, vì bị mất chiếc vòng bịt ngoài, chiếc vòng đó hiện đang nằm trong tay cảnh sát, khung đèn đã lỏng ra.

Muốn lái đi trong đêm tối như kế hoạch dự định, cần phải thay đèn và sửa tạm cái giá đỡ. Nhưng nếu đem xe đến một trạm sửa ôtô ở thành phố thì nguy hiểm quá, đồng thời cũng không thể nghĩ đến việc nhờ anh thợ máy của khách sạn giúp cho việc này được.

Đêm hôm qua, Ogylvie cũng đã chọn một giờ thích hợp lúc gara vắng vẻ để khảo sát kỹ chiếc xe đậu ở một gian khuất sau cái cột. Ông xác định nếu kiếm được đúng kiểu đèn, ông có thể tự sửa tạm lấy cũng được.

Ogylvie đã nghĩ đến việc liều lĩnh tìm mua chiếc đèn thay thế ở một hiệu buôn xe Jaguar hẻo lánh tại New Orleans, nhưng rồi ông gạt phăng ý nghĩ đó đi. Cho dù lúc này cảnh sát chưa biết được họ đang cần tìm loại xe hơi nhãn hiệu gì (điều này Ogylvie nắm chắc) thì chỉ một hai ngày nữa là họ biết, một khi đã xác định được các mảnh vỡ. Nếu Ogylvie mua một chiếc đèn xe Jaguar lúc này thì người ta cũng sẽ dễ dàng nhớ lại một khi có cuộc thẩm vấn và như thế cuối cùng người mua sẽ bị truy tìm. ông đành chấp nhận việc mua một chiếc đèn tiêu chuẩn, hai giây tóc, kiểu Bắc Mỹ, bịt bớt chùm sáng, tại một cửa hiệu bán phụ tùng xe hơi tự phục vụ. Liếc mắt xem xét, ông nhận thấy có thể dùng tạm được. Bây giờ ông chuẩn bị lắp thử.

Đi kiếm chiếc đòn này là cả một vấn đề khó khăn, trong một ngày đầy ắp công việc, một ngày khiến cho ông có cảm giác vừa thỏa mãn lại vừa lo lắng bồn chồn. Ông thấy cơ thể mệt mỏi rã rời. Điều này thật không thuận lợi khi cuộc hành trình dài lên phía Bắc đang đợi ông trước mắt. Ông tự an ủi khi nhớ đến số tiền hai mươi lăm ngàn đô la, trong đó mười ngàn đã thu xếp xong và ông đã nhận được từ tay bà Công tước Croydon. Trước một cảnh tượng căng thẳng, lạnh lùng, bà Công tước môi mím chặt, vẻ mặt nghiêm trang, Ogylvie không cần để ý, cứ hau háu nhét vội đám giấy bạc xếp thành tập vào cặp. Đứng bên cạnh họ lúc đó là ông Công tước ngà ngà say, mắt đờ đẫn, gần như không ý thức được chuyện gì đang xẩy ra trước mặt.

Nghĩ đến món tiền, lão béo phị run lên vui sướng. Số tiền đó hiện nay đã giấu kín, ông chỉ mang theo trong mình hai trăm đô la để phòng bất trắc trong cuộc hành trình sắp tới. Ngược lại, sự bồn chồn của ông có hai nguyên nhân.

Một là ông biết rất rõ hậu quả sẽ ra sao nếu ông không đưa được chiếc Jaguar thoát khỏi thành phố New Orleans, vượt qua các bang Louisiana, Mississippi, Tennesee và Kentucky. Nguyên nhân thứ hai là việc Peter McDermott cứ khăng khăng đòi Ogylvie cần phải luôn luôn có mặt ở khách sạn.

Vụ trộm đêm qua và khả năng có một tên đạo chích chuyên nghiệp hoạt động ở St. Gregory thật không đáng có chút nào trong tình hình nước sôi lửa bỏng này. Ogylvie đã cố gắng hết sức mình, ông góp nhiều ý kiến cho cảnh sát thành phố và các thám tử đã đến thẩm vấn người khách bị mất trộm. Các nhân viên khách sạn, kể các nhân viên an ninh khác đều đã được báo động và người trợ thủ của Ogylvie cũng được ông cho chỉ thị kỹ càng, cần phải làm gì trong những tình huống khác nhau. Tuy nhiên, Ogylvie nhận thấy ông cần phải trực tiếp có mặt để điều khiển mọi hoạt động. Khi McDermott chú ý đến việc ông vắng mặt, chỉ ngày mai đây thôi, nhất định sẽ rất rắc rối, om sòm.

Suy cho cùng việc om sòm này không đưa lại kết quả gì cả, bởi McDermott và những người như anh ta đã đến lúc phải ra đi thôi. Trong khi đó Ogylvie vì những lý do mà chỉ mình ông và Warren Trent biết, sẽ vẫn trụ lại với ông việc của mình. Thế nhưng việc này vẫn đưa lại những hậu quả mà người phụ trách an ninh khách sạn muốn tránh trước nhất. Đó là việc người ta sẽ chú ý đến những hành động của ông trong vài ba ngày tới.

Tuy nhiên vụ trộm và những hậu quả của nó cũng có ích cho ông, nhưng chỉ ở mặt tạo cho ông có được lý do chính đáng để lui tới nha cảnh sát. Tại đây, ông đã làm ra vẻ vô tình hỏi thăm tin tức cuộc điều tra vụ đâm xe đã diễn biến đến đâu. Ông được biết cảnh sát vẫn đang tập trung phá vụ án này, toàn bộ lực lượng được báo động liên tục không nghỉ. Trên tờ States – Items ( [32] ) chiều nay, cảnh sát đã công bố một lời kêu gọi mới rằng mọi người hãy khai báo về bất kỳ chiếc ôtô nào có chắn và đèn trước bị hư hại. Việc này cũng mới chỉ là một tin thôi, song nó cũng làm giảm bớt cơ hội để đưa chiếc xe Jaguar ra khỏi thành phố mà không bị người ta phát hiện. Ogylvie toát mồ hôi khi nghĩ đến việc đó.

Ông đã đến cuối đường hầm và đang ở dưới hầm ga ra.

Giữa rất yên tĩnh, ánh đèn hiu hắt. Ogylvie lưỡng lự, không biết có nên đi thẳng đến chỗ chiếc xe của vợ chồng Croydon ở phía trên vài ba tầng hay đến văn phòng gara, nơi có người thu tiền đang trực đêm ở đó. Ông nhận thấy nên đến văn phòng trước thì khôn ngoan hơn.

Ông nặng nhọc trèo lên hai tầng cầu thang sắt, hổn hển thở dốc. Người thu tiền là Kulgmer, một ông già lăng xăng, đang ngồi một mình trong buồng nhỏ đèn sáng trưng gần đường dốc dẫn ra và từ ngoài phố vào. Ông ta đặt tờ báo buổi chiều xuống khi thấy ông phụ trách an ninh khách sạn.

– Tôi đến để báo cho ông biết – Ogylvie nói – Tôi sẽ lái xe của Công tước Croydon ra bây giờ. Nó đang ở gian số 371. Tôi đi làm giúp cho ông ấy một việc.

Kulgmer nhíu mày:

– Ông Ogylvie, ông thừa biết tôi không thể cho ông lấy xe nếu như không có giấy ủy quyền thích hợp.

Ogylvie chìa ra mẩu giấy ủy quyền mà bác ta cần xem.

Người trực đêm đọc kỹ tờ giấy, sau đó lại còn lật ngược:

– Thế này là được rồi.

Ông phụ trách an ninh giơ bàn tay chuối mắn ra để lấy tờ giấy lại Kulgmer lắc đầu:

– Tôi phải giữ giấy này. Để tôi còn làm bằng.

Người đàn ông béo phị nhún vai. Ông rất muốn thu lại mẩu giấy đó, nhưng nếu cứ khăng khăng thì sẽ to chuyện, sự kiện sẽ nổi cộm lên, mà lẽ ra có thể sẽ bị lãng quên ngay. Ông chỉ vào chiếc túi giấy:

– Tôi lên cất cái này, rồi tôi đưa xe ra ngoài độ hai giờ thì về.

– Tùy ông thôi, ông Ogylvie ạ – Người trực đêm gật đầu đoạn quay lại với tờ báo.

Vài phút sau Ogylvie tiến về gian số 371. Làm như tình cờ ông liếc nhìn quanh. Khu vực đỗ xe bằng bê tông có trần thấp lè tè, khoảng một nửa đã có ôtô choán chỗ, đang lúc yên tĩnh, vắng vẻ. Mấy anh phục vụ xe trực ca đêm lúc này chắc đang chúi vào buồng ở tầng trệt, tranh thủ đánh một giấc hoặc đang sát phạt nhau. Tuy thế vẫn cần phải tiến hành công việc thật nhanh chóng.

Ở trong góc, ẩn giữa chiếc xe Jaguar và chiếc cột che khuất một phần chiếc xe, Ogylvie dốc trong chiếc túi giấy ra một chiếc đèn mũi xe, kìm, tuốc vít, dây điện và băng keo.

Những ngón tay ông tưởng là vụng về, thế mà hóa ra khéo léo đến lạ lùng. Ông đeo găng tay bảo vệ, gỡ hết những mảnh vụn còn lại của chiếc đèn vỡ. Chỉ một lát sau ông nhận thấy chiếc đèn mới thay vừa với kiểu đèn Jaguar, nhưng dây điện nối không được. Với số dây thừa, ông buộc bóng đèn vào đúng chỗ, lấy cả bìa ở túi áo ra nhét vào chỗ hổng của chiếc đai bị rơi mất. Ông dùng băng keo màu đen phủ kín, luồn băng xuyên qua và giữ chặt nó ở phía sau. Đây là một việc vá víu chằng đụp, ra chỗ sáng rất dễ bị phát hiện, nhưng trong tối thì coi tạm ổn. Đã mất đến mười lăm phút rồi. Sau khi mở cửa xe phía người lái ông xoay núm bật đèn. Cả hai đèn đầu xe đều sáng.

Ông trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc đó, từ phía dưới có tiếng còi rít giật cục và tiếng ôtô rồ máy, tăng tốc. Ogylvie sững sờ. Tiếng động cơ rú mỗi lúc một gần. Tiếng động này càng to thêm do đường bê tông và trần thấp phản âm. Sau đó, đột nhiên ánh đèn ôtô quét ngang, chiếu lên phía đường dốc dẫn lên tầng trên. Có tiếng lốp xe rít, tiếng tắt máy và cửa xe đóng sầm. Ogylvie thấy nhẹ cả người. Ông biết người thợ phục vụ xe sẽ dùng thang máy cá nhân để quay trở xuống phía dưới.

Khi nghe tiếng bước chân xa dần, ông bỏ dụng cụ và phụ tùng vào chiếc túi giấy cùng với mấy mảnh vỡ lớn của chiếc đèn cũ. Ông đặt chiếc túi sang một bên để lát nữa sẽ mang về.

Trên đường đi lên, ông thấy một cái tủ của thợ rửa xe ở tầng dưới. Ông theo đường dốc đi xuống chiếc tủ ấy. – Đúng như dự kiến, trong tủ có nhũng thứ cần thiết để làm vệ sinh, ông chọn ra một chiếc chổi, một cái hốt rác và một cái xô. Ông đổ nước ấm vào lưng xô rồi bỏ thêm vào đó một chiếc giẻ lau. Sau khi chăm chú lắng nghe tiếng động từ phía dưới, đợi đến lúc hai chiếc xe chạy qua, ông mới đi nhanh trở lại chiếc xe Jaguar để ở tầng trên.

Ông dùng chổi và hốt rác, quét dọn kỹ càng quanh chiếc xe. Không được để lại một mảnh vụn thủy tinh vỡ nào để cảnh sát có thể xác nhận và so sánh với những mảnh vụn ở hiện trường.

Chẳng còn mấy thời gian. Số xe trở về mỗi lúc một nhiều. Trong lúc quét dọn, ông ta đã hai lần dừng lại, đề phòng bị người ta trông thấy. Có lúc ông nín thở khi một chiếc xe hơi lao vào một gian cùng tầng và chỉ cách chiếc Jaguar vài ba bước. Cũng may người thợ phục vụ xe không thèm để ý nhìn quanh. Nhưng điều đó càng hối thúc ông phải mau tay hơn. Nếu một tay thợ nào để ý thấy ông và đi sang chỗ ông hẳn anh ta sẽ tò mò đặt ra nhiều câu hỏi thắc mắc, và điều này sẽ còn được lặp lại ở tầng bên dưới.

Lý do giải thích việc Ogylvie có mặt ở đây mà ông đưa ra với người trực đêm xem chừng không có sức thuyết phục.

Và không đơn giản chỉ có vậy. Cơ hội đưa xe lên phía Bắc không bị ai phát hiện sẽ phụ thuộc vào việc làm sao càng hạn chế dấu vết để lại càng tốt.

Còn một việc phải làm. Ông lấy nước ấm và giẻ lau kỳ cọ thật sạch chỗ chắn bùn bị hư hại và những vùng quanh đấy. Khi ông vắt chiếc giẻ lau, xô nước trong vắt trở thành nâu xám. Ông rà soát kỹ công việc vừa làm, sau đó lầm bầm vẻ thỏa mãn. Bây giờ, dù có xảy ra chuyện gì chăng nữa thì cũng không còn vết máu khô trên chiếc xe này.

Mười phút sau, ông trở lại nhà chính của khách sạn, mồ hôi đầm đìa vì những cố gắng vất vả vừa rồi. Ông đi ngay về văn phòng mình, định chợp mắt một giờ ở đây trước khi xuất phát một cuộc hành trình dài dằng dặc lên tận Chicago. Ông xem lại đồng hồ, 11 giờ 15.

Royall Edwards nhận xét một cách chua chát:

– Giá có ai giải thích cho tôi toàn bộ chuyện này thì tôi còn có thể giúp ích được nhiều hơn.

Ông quản trị trưởng khách sạn St. Gregory chăm chú nhìn hai người đàn ông ngồi đối diện, phía bên kia chiếc bàn dài của phòng kế toán. Đặt giữa họ là những quyển sổ cái, những tập tài liệu đang mở ra. Mọi ngày vào giờ này, cả văn phòng đã chìm trong bóng tối nhưng hôm nay đèn bật sáng trưng. Chính ông Edwards đã bật đèn cách đây một giờ khi đưa hai vị khách thẳng từ phòng ông Warren Trent từ tầng mười lăm xuống.

Chỉ thị của ông chủ khách sạn rất rõ ràng:

– Các vị này sẽ kiểm tra sổ sách của chúng ta. Có thể họ sẽ làm việc tới sáng. Tôi mong ông ở lại với họ. Ông hãy cung cấp hết cho họ mọi thông tin họ yêu cầu. Đừng giấu giếm gì cả.

Trong khi ông chủ đưa ra chỉ thị, Royall Edwards nhận thấy ông ta có vẻ vui mừng, điều chưa từng thấy trong một thời gian dài ở ông. Tuy nhiên sự vui vẻ này không làm cho ông quản trị trưởng thấy dễ chịu, bởi lẽ ông đang bực dọc vì bị triệu từ nhà đến đây trong lúc ông đang say mê ngắm bộ sưu tập tem của mình. Ông càng bực dọc hơn khi thấy người ta tỏ ra nghi ngờ những công việc ông đang làm. Hơn nữa vốn là một viên chức khách sạn đã quen nếp làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, ông càng phật ý hơn khi nghĩ đến chuyện sắp phải làm việc suốt đêm nay.

Tất nhiên, ông quản trị trưởng biết rõ thời hạn cuối cùng của nợ thế chấp là thứ sáu này và việc có mặt của Curtis O’Keef tại khách sạn rõ ràng có liên quan với nhau.

Có thể phỏng đoán cuộc viếng thăm này liên quan đến cả hai sự kiện đó. Nhưng liên quan như thế nào thì ông khó có thể đoán được. Có một bằng chứng để suy luận, đó là những tấm cuống hành lý trên vali của hai ông khách cho thấy họ đã từ Washington bay xuống New Orleans. Tuy nhiên bản năng bảo cho ông biết rằng coi bộ dạng hai kế toán viên này thì họ đúng là như vậy, không hề có liên quan gì đến chính quyền cả. Thôi được, có thể dần dần ông cũng sẽ tìm ra được mọi câu giải đáp. Chỉ có điều là lúc này ông thấy khó chịu khi bị người ta liệt vào loại nhân viên quèn.

Lời nhận xét vừa rồi của ông không được ai hưởng ứng để ông có dịp bộc lộ nhiệt tình giúp đỡ. Và thế ông nhắc lại câu nói lúc nãy một lần nữa.

Người khách lớn tuổi hơn, trạc trung niên, to con, có bộ mặt bất động, nhấc tách cà phê đặt bên cạnh, uống cạn:

– Ông Edwards ạ, có một điều tôi thường thích nhận định, đó là không có gì sánh được với một tách cà phê. Đa số các khách sạn hiện nay pha cà phê không đúng cách. Duy chỉ có ở đây là pha tốt. Cho nên, tôi thiết nghĩ một khách sạn pha cà phê như thế này thì không thể có nhiều chuyện trục trặc được. Anh Frank, anh nghĩ thế nào?

– Tôi ấy à? Nếu muốn đến sáng mai hoàn thành được việc này thì tốt nhất anh nên bớt tán gẫu cho tôi nhờ – Người thứ hai nghiêm nghị trả lời, mắt vẫn không rời bản kết toán kiểm tra.

Người thứ nhất giơ hai tay làm điệu bộ dàn hòa:

– Ông Edwards, ông thấy thế nào? Anh bạn Frank có lý đấy chứ. Anh ấy thường bao giờ cũng đúng. Chẳng cần phải giải thích dài dòng làm gì, có lẽ ta cứ nên tiếp tục thì hơn.

Royall Edwards biết là đã bị từ chối dứt khoát. Ông nói thản nhiên:

– Thôi được.

– Cảm ơn ông Edwards. Bây giờ tôi muốn lướt qua hệ thống kiểm toán của ông, việc mua bán, việc kiểm tra các chứng từ, các cổ phần hiện nay, hóa đơn cung cấp dịch vụ gần đây nhất của ông, và các loại chứng từ khác. À, phải công nhận là cà phê ở đây rất ngon. Cho chúng tôi tách nữa đi.

Ông quản trị trưởng nói:

– Tôi sẽ gọi điện thoại cho họ mang lên – ông ngao ngán nhận thấy đã sắp nửa đêm. Rõ ràng họ sẽ còn ở lại đây vài ba giờ nữa.

Chương trước

error: Content is protected !!