Peter McDermott cho rằng nếu anh muốn tỉnh táo bắt tay vào công việc của một ngày mai thì lúc này anh nên quay về nhà, làm một giấc.
Bây giờ đã mười hai giờ rưỡi khuya. Có lẽ anh đã đi bộ đến hai tiếng đồng hồ rồi, mà cũng có thể hơn. Anh cảm thấy tỉnh táo, tuy hơi mệt mỏi một cách thú vị.
Anh có một thói quen từ lâu là đi bộ rất dài, đặc biệt những khi đầu óc anh luẩn quẩn một chuyện gì hoặc vấn đề gì hóc búa khó giải quyết.
Vừa rồi, sau khi ở chỗ Marsha về, anh đã trở lại căn phòng của mình ở trong phố. Nhưng giữa một chỗ tù túng, anh thao thức không ngủ được, vì thế anh đã ra khỏi nhà, đi về phía bờ sông. Anh đi dọc chiều dài hai bến tàu phố Poydras và phố Julius, ngang qua những cao tàu đang thả neo, một số tàu có ánh đèn lờ mờ và yên tĩnh, số khác đang tấp nập nhộn nhịp chuẩn bị cho chuyến đi xa. Sau đó anh xuống phà ở phố Canal, sang bên kia sông Mississippi và ở đó anh đi dạo trên những đoạn đê trơ trọi, ngắm nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu trên dòng sông tối đen.
Khi quay về, anh đến Vieux Carré ngồi nhấm nháp cà phê sữa ở khu chợ cũ của Pháp kiều. – Mấy phút trước đây, lần đầu tiên sau nhiều giờ đến anh chợt nhớ đến công việc ở khách sạn. Anh đã điện thoại về St. Gregory. Anh hỏi xem đã có thêm tin tức gì về Hội nghị ngành nha khoa Mỹ đe dọa chuyển đi nơi khác. Người trợ lý giám đốc trực đêm báo cho anh hay rằng ngay sau lúc nửa đêm một chút, ông bồi trưởng phụ trách tầng hội nghị đã có tin nhắn cho anh.
Theo như ông bồi trưởng được biết, cho đến lúc này, ban chấp hành của tổ chức các nha sĩ vẫn chưa đi đến kết luận sau một phiên họp kéo dài sáu giờ liền. Tuy nhiên, người ta dự định sẽ triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tất cả các đại biểu vào lúc 9 giờ 30 sáng tại phòng hợp Dolphin Salon. Dự kiến sẽ có khoảng ba trăm đại biểu có mặt. Cuộc họp này sẽ được họp kín, cần có những biện pháp an ninh, vì vậy người ta yêu cầu khách sạn giúp đỡ để bảo vệ tính bí mật.
Peter ra chỉ thị nếu hội nghị yêu cầu việc gì thì khách sạn phải làm đầy đủ, rồi anh gác mọi suy nghĩ về vấn đề này đến sáng mai. Trừ mấy phút ngắn ngủi dành cho việc đó, phần lớn suy nghĩ của anh hướng về Marsha và những sự kiện buổi tối vừa rồi. Hàng loạt câu hỏi cứ bám lấy đầu óc anh như một đàn ong lì lợm. Làm thế nào giải quyết được tình huống này một cách thỏa đáng mà không đến nỗi vụng về hoặc làm mếch lòng Marsha? Một điều rõ ràng là không thể chấp thuận lời đề nghị của cô được. Tuy nhiên, nếu gạt phắt một lời tuyên bố chân thực như vậy thì cũng là một việc làm cực kỳ thô bạo. Anh chẳng đã nói với cô rằng: – Giá như có nhiều người cũng trung thực như anh… đấy ư?
Còn một lý do nữa. Nếu như sự trung thực có ích cho cả hai phía, thì sao anh lại phải e ngại nhỉ? Tối nay anh đã bị lôi cuốn đến với Marsha, không phải với một thiếu nữ mà với tư cách một phụ nữ. Giá như có nhắm mắt lại thì anh vẫn thấy rõ hình ảnh cô lúc đó. Ấn tượng vẫn còn đây như chất men rượu nồng.
Nhưng trước đây anh đã từng nếm thử chất rượu nồng đó rồi và cái dư vị để lại chỉ là sự cay đắng mà anh thề sẽ không bao giờ nếm lại lần nữa.
Chẳng lẽ kinh nghiệm đó lại không làm cho một người đàn ông khôn ngoan hơn trong khi lựa chọn những người đàn bà hay sao?
Dù sao, liệu rồi đây sẽ xẩy ra chuyện gì? Anh có nên gặp Marsha nữa hay thôi? Theo anh, nhất định anh sẽ phải gặp lại cô ta, trừ phi anh kiên quyết cắt đứt quan hệ ngay lập tức giữa hai người. Thế nhưng với cớ gì? Còn sự khác biệt về tuổi tác giữa anh với cô ta thì sao?
Marsha mười chín tuổi. Anh đã ba mươi hai. Khoảng cách đó có vẻ hơi nhiều thì phải. Giá như cả hai người đều lớn hơn mười tuổi nữa, thì một quan hệ tình ái, hoặc hôn nhân của họ, sẽ được coi là chuyện bình thường. Hơn nữa, anh cho rằng Marsha có thể sẽ dễ dàng tìm được quan hệ thân mật với một chàng trai trạc tuổi cô.
Biết bao câu hỏi đồn dập. Tuy nhiên anh vẫn chưa đi đến quyết định cụ thể là có nên gặp lại Marsha không và gặp trong hoàn cảnh nào.
Trong những lúc suy xét như vậy, anh vẫn luôn nghĩ đến Christine. Trong vòng vài ngày gần đây anh với Christine hình như bị cuốn hút lại gần nhau hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Anh nhớ rằng điều anh nghĩ đến cuối cùng trước khi rời nhà để tới dinh thự của Preyscott tối nay là Christine. Thậm chí ngay lúc này, anh thấy có thể chính xác mường tượng lại hình ảnh và tiếng nói của cô.
Anh thấy kể cũng lạ, mới cách đây một tuần anh còn là một người không hề gắn bó với một mụ đàn bà nào, thế mà bây giờ lại bị dày vò vì hai cô gái cùng một lúc!
Peter mỉm cười đau khổ. Anh trả tiền cà phê rồi đứng dậy ra về.
Khách sạn St. Gregory nằm gần đường đi của anh và một cách bản năng, bước chân của anh dẫn ngang qua đó.
Khi anh đến khách sạn, đã hơn một giờ sáng. Anh có thể thấy rõ ở sảnh vẫn còn nhiều hoạt động.
Phía ngoài, Đại lộ St. Charles đang yên tĩnh, chỉ có một chiếc tắc xi lướt qua và bóng một hai người bộ hành thấp thoáng. Anh băng đường phố để đi tắt quanh góc khách sạn. Chỗ này còn yên tĩnh hơn. Anh đang định vượt qua cửa ga ra của khách sạn thì đột nhiên dừng lại. Anh nghe tiếng động cơ ôtô và trông thấy ánh đèn từ đoạn đường dốc bên trong ga ra.
Lát sau, một chiếc ôtô màu đen xuất hiện. Chiếc xe lao nhanh và phanh gấp, tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường phố. Khi chiếc xe hơi dừng lại, nó nằm vào đúng chỗ có vùng sáng rõ. Peter nhận ra một chiếc xe Jaguar, chắn bùn của nó hình như bị hư hại. Và cùng phía bên đó, chiếc đèn đầu xe có vẻ không bình thường thế nào ấy. Anh cho rằng sự hư hại này không phải do phục vụ ga ra khách sạn để xe ẩu. Và nếu đúng lỗi khách sạn thì ngay lập tức anh đã nhận được khiếu nại của khách rồi. Peter nhìn ngay sang người lái xe. Anh vô cùng kinh ngạc khi thấy đó là Ogylvie, ông phụ trách an ninh khách sạn bắt gặp cặp mắt của Peter cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém.
Sau đó chiếc xe đột ngột rời ga ra và tiếp tục lăn bánh.
Peter băn khoăn không biết Ogylvie lái xe đi đâu, làm gì? Mà tại sao lại là xe Jaguar, chứ không phải là chiếc Chevrolet tàn tạ mà ông ta vẫn dùng hàng ngày? Rồi anh lại nghĩ những việc mà nhân viên làm ngoài khách sạn thuộc lĩnh vực riêng của họ. Peter tiếp tục trở về căn hộ của mình.
Sau đó anh đã ngủ ngon lành.”
