Tối Thứ Hai – 4

Không khí căng thẳng trong phòng đã giảm đi. Bác sĩ rút ống tiêm và bắt đầu tháo ra.

– Ông Wells – Christnee gọi – ông Wells, ông có nghe thấy tôi nói không?

Cô được đáp lại bằng hàng loạt cái gật đầu. Đôi mắt nai lại nhìn chằm chằm vào mắt cô như trước.

– Ông Wells ạ, khi chúng tôi đến chỗ ông thì ông mệt nặng quá. Đây là bác sĩ Uxbridge đang trọ tại khách sạn này đã tới đây giúp đỡ ông.

Đôi mắt chuyển sang nhìn bác sĩ, sau đó với sự gắng sức ông nói:

– “Cảm ơn” – Hai tiếng đó chỉ nghe thấy thều thào nhưng là những tiếng nói đầu tiên của người ốm. Một thoáng ửng hồng đang trở lại trên sắc mặt ông.

– Nếu cần cảm ơn ai ở đây trước thì người đó phải là cô gái này – Bác sĩ mỉm cười gượng, rồi nói với Christine – ông ấy còn mệt, cần phải được chăm sóc thêm. Lời khuyên của tôi là cần chuyển ngay đi bệnh viện.

– Đừng, đừng? Tôi không muốn thế! – Người đàn ông luống tuổi nằm trên giường vội đáp lại một cách khẩn thiết.

Ông nhổm dậy khỏi gối, đôi mắt linh lợi, hai tay giơ ra khỏi tấm đắp mà Christine đã đặt lên lúc trước. Sự thay đổi trạng thái của ông trong vòng vài phút qua thật đáng lưu ý, cô nghĩ ông vẫn còn thở khò khè, đôi khi khó nhọc, song tình trạng nguy kịch đã qua rồi.

Lần đầu tiên Christine có đủ thì giờ để quan sát vẻ bề ngoài của ông ta. Thoạt đầu cô cho là ông đã ngoài sáu mươi, bây giờ cô điều chỉnh sự phỏng đoán của cô thêm năm, sáu tuổi nữa. Vóc người ông ta mảnh, thấp, cộng thêm những nét hom hem gợi cô nghĩ ngay đến dáng dấp của một chú chim sẻ. Mớ tóc ông, còn lại thưa thớt, thường được chải thành những sợi bạc lơ thơ, bây giờ rối bời và ướt đẫm mồ hôi. Bộ mặt ông thường giữ một vẻ hòa nhã, không làm ai mếch lòng, hầu như luôn nhận lỗi, mặc dù ẩn sâu bên trong, cô cho rằng, có một nghị lực thầm lặng, quyết liệt.

Cách đây hai năm lần đầu tiên cô gặp ông Wells. ông rụt rè đi tới cụm phòng quản lý của khách sạn, thắc mắc về việc hóa đơn thanh toán của ông không khớp mà ông không thể giải quyết được với văn phòng phía ngoài. Cô nhớ số tiền là bẩy mươi lăm cent và trong những trường hợp thường gặp, nếu khách đôi co về những món tiền nhỏ thì thủ quỹ trưởng đề nghị miễn thu món tiền đó, thế nhưng ông Wells lại muốn chứng tỏ rằng ông không nợ tiền như thế.

Sau khi kiên nhẫn trao đổi, Christine chứng minh rằng người đàn ông nhỏ nhắn này đúng và cô thấy có cảm tình và kính trọng ông vì ông có lập trường riêng như vậy mặc dù chính cô cũng có lúc thỉnh thoảng nổi máu tủn mủn, so kè trong lúc nếp quen của cô là tiêu pha vung tán tàn. Qua hóa đơn khách sạn của ông cô thấy sự tiêu pha rất khiêm tốn và qua bộ quần áo ông mặc, mà rõ ràng là thứ hàng may sẵn, cô cũng suy luận rằng ông thuộc loại người có thu nhập ít ỏi, có lẽ là một người sống bằng lương hưu và những chuyến đến New Orleans hằng năm của ông là những đỉnh cao trong đời ông.

Albert Wells tuyên bố.

– Tôi không thích vào bệnh viện. Tôi chưa bao giờ đến bệnh viện.

– Nếu ông cứ nằm đây – Bác sĩ ngập ngừng – ông sẽ phải được chăm sóc về y tế và ít nhất là cần một hộ lý trong hai mươi bốn giờ, ông cũng sẽ phải tiếp nhiều đợt ôxy nữa.

Con người nhỏ thó vẫn nằn nì:

– Khách sạn có thể bố trí cho tôi một hộ lý được không, hả cô? – ông hỏi Christine.

– Có thể được.

Rõ ràng là ông Wells căm ghét bệnh viện lắm. Chính lúc này sự căm ghét đó đã khiến ông dẹp bỏ thói quen là không muốn gây phiền hà cho người khác. Tuy nhiên, cô tự hỏi không hiểu ông có biết dịch vụ hộ lý tư sẽ tốn kém như thế nào không.

Có tiếng động cắt ngang từ hành lang vọng tới. Một người thợ máy bước vào, đẩy theo một bình ôxy đặt trên xe. Sau anh ta là ông kỹ sư trưởng thân hình vạm vỡ, mang theo một cuộn ống cao su dài, dây thép và một cái túi plastic.

– Christine ơi, đây không phải loại ôxy bệnh viện đâu – Kỹ sư trưởng nói – Tuy nhiên, tôi thấy nó cũng được việc – ông ta ăn mặc vội vàng: chiếc áo vét tông với một chiếc quần cũ bằng vải tuýt, áo sơ mi bên trong chưa kịp cài cúc, để lộ một bộ ngực nở nang đầy lông lá. Chân ông ta xỏ một đôi dép lùng nhùng và phía dưới cái trán hói tròn trịa là một cặp kính gọng bự nằm trễ ở chỏm mũi. Lúc này ông ta đang dùng dây thép nối giữa ống và túi nhựa plastic.

Ông ra lệnh cho người thợ máy đang lóng nga lóng ngóng:

– Bố trẻ ơi, đặt cái bình bên cạnh giường. Mau tay lên, tớ nghĩ là cậu cần tiếp ôxy mới đúng.

Bác sĩ Uxbridge có vẻ ngạc nhiên. Christine giải thích ý kiến độc đáo của cô là có thể cần đến ôxy, và giới thiệu người kỹ sư trưởng với bác sĩ. Ông kỹ sư, hai tay đang bận bịu, gật đầu, liếc nhanh qua cặp kính. Một lát sau, nối xong ống, ông ta tuyên bố.

– Những chiếc túi nhựa này đã làm vô khối người bị ngạt thở. Vì thế cũng dễ hiểu tại sao người ta không dùng đến chúng. Theo bác sĩ thì liệu có ăn thua gì không?

Thái độ xa cách của bác sĩ Uxbridge lúc trước đến đây đã biến mất:

– Có lẽ sẽ kết quả tốt đấy – ông liếc mắt nhìn Christine – Khách sạn này xem ra có được nhiều nhân viên rất năng nổ đây.

Cô cười:

– Đến lúc chúng tôi dính sâu vào chuyên môn của ông thì ông sẽ thay đổi ý kiến.

Bác sĩ trở lại giường:

– Ông Wells, ôxy sẽ làm cho ông thấy dễ chịu hơn. Có lẽ trước đây ông đã có lần bị viêm phổi rồi.

Albert Wells gật đầu, giọng khàn khàn:

– Tôi bị viêm phổi từ khi còn là thợ mỏ. Sau đó thì bị hen – ông ta đưa mắt nhìn Christine – cô tha lỗi cho những chuyện này nhé.

– Tôi cũng phải xin lỗi, song chủ yếu là về việc đã chuyển buồng của ông.

Người kỹ sư đã nối xong đầu rời của ống cao su với bình ôxy sơn xanh. Bác sĩ Uxbridge bảo ông ta:

– Ta bắt đầu nhé, cứ năm phút mở ôxy, lại năm phút ngắt.

Họ cùng nhau lắp chiếc mặt nạ tự tạo lên mặt người bệnh. Tiếng xì xì đều đều chứng tỏ rằng ôxy đã tuôn ra.

Bác sĩ nhìn đồng hồ, sau đó hỏi:

– Cô đã cho mời bác sĩ địa phương chưa?

Christine trình bầy về bác sĩ Aerons.

Bác sĩ Uxbridge gật đầu tán thành:

– Khi nào ống ấy đến, ông ấy sẽ tiếp quản ca này. Tôi ở Illinois và không có gì phép hành nghề ở Louisiana – ông cúi xuống hỏi Albert Wells – ông thấy dễ thở hơn rồi chứ?

Người đàn ông nhỏ thó dưới chiếc mặt nạ nhựa gật đầu xác nhận.

Có tiếng bước chân rắn rỏi đi về phía cuối hành lang, và Peter McDermott bước vào, thân hình to lớn của anh che kín cả lối vào cửa:

– Tôi được tin báo của cô. Anh nói với Christine, mắt nhìn về phía giường – Liệu ông ấy có khá hơn không?

– Hy vọng là như vậy, tuy nhiên tôi thấy chúng ta mắc nợ ông Wells đây – Cô ra hiệu cho Peter đi ra hành lang rồi thuật lại chuyện đổi phòng mà người trực tầng đã kể cho cô nghe.

Khi thấy Peter cau mày, cô nói thêm:

– Nếu như ông còn trọ ở đây thì chúng ta phải chuyển sang một phòng khác, và theo tôi thì chúng ta có thể dễ dàng kiếm cho ông ấy một hộ lý.

Peter gật đầu tán thành. Có một máy điện thoại nội bộ khách sạn ở buồng riêng của đầy tớ gái ở phía bên kia hành lang. Anh đi tới đó và hỏi phòng tiếp tân.

– Tôi đang ở tầng mười bốn đây – Anh báo cho nhân viên xếp phòng đang trả lời qua điện thoại – ở tầng này hiện nay còn phòng nào trống không.

Có thể thấy rõ là anh ta đã lặng đi một lúc. Nhân viên xếp phòng đêm nay là một người đã từng làm việc lâu năm do Warren Trent chỉ định. Ông ta có một cách làm việc chuyên quyền mà hiếm người dám đặt vấn đề chất vấn.

Một đôi lần ông ta đã bộc lộ rõ thái độ cho Peter thấy rằng ông bất mãn với những người mới đến làm ở khách sạn, đặc biệt nếu đó lại là người ít tuổi hơn, mà có vai vế hơn ông, và từ miền Bắc xuống.

– Thế nào? – Peter hỏi – Có còn phòng nào trống không?

– Có phòng 1410 – người nhân viên nói bằng giọng của dân trồng trọt miền Nam – Nhưng tôi sắp bố trí nó cho một ông hiện lúc nãy đã đăng ký vào khách sạn rồi – ông ta nói thêm – Thế anh không biết là khách sạn chúng ta đã đầy chật rồi sao.

Phòng số 1410 là một phòng mà Peter rất nhớ. Đó là phòng rộng, thoáng đãng, quay mặt ra Đại lộ St. Charles.

Anh thận trọng hỏi:

– Nếu tôi lấy phòng 1410 thì bác có tìm được phòng nào khác cho ông kia không?

– Không, anh McDermott ạ. Tôi chỉ còn độc một cụm phòng nhỏ nữa thôi, và ông này không muốn trả giá cao hơn.

Peter quả quyết:

– Thôi, xếp cho ông ấy vào cụm phòng đó trong đêm nay với giá tiền của một phòng. Đến sáng mai ta sẽ bố trí lại sau. Đồng thời tôi sẽ chuyển người ở phòng 1439 sang 1410, bác sai một người bồi đưa chìa khóa lên đây ngay cho tôi.

– Hượm đã, anh McDermott – Vừa rồi giọng người nhân viên có vẻ bàng quan thì bây giờ gay gắt ra mặt – Cách xử lý của ông Trent bao giờ cũng là…

– Nhưng bây giờ đang nói về cách xử lý của tôi – Peter cướp lời – Và nhớ thêm một điều: trước khi bác hết phiên trực thì nhắn với các nhân viên trực ban rằng ngày mai tôi muốn được giải thích rõ tại sao ông Wells lại bị chuyển từ phòng cũ của ông ta sang phòng 1439, và bác nhớ nhắc họ phải nêu lý do thật chính xác đáng.

Anh nhăn mặt với Christine khi đặt ống điện thoại trở về chỗ cũ.

Chương trước

error: Content is protected !!