Tối Thứ Hai – 5

– Anh điên rồi – Công tước phu nhân lớn tiếng – Cực kỳ điên rồ!

Bà ta quay vào phòng sinh hoạt trong cụm phòng Tổng thống sau khi Peter đi khuất, và thận trọng khép lại cửa phía trong.

Công tước chống chế quanh co như ông ta vẫn thường làm mỗi khi bị vợ xỉ vả và cái nếp này lâu nay đã quen rồi.

– Xin lỗi bà. Ti vi đang mở to không nghe thấy tiếng thằng cha đó. Tôi tưởng hắn tếch rồi – ông uống một ngụm dài cốc rượu Wisky pha so-da mà ông đang cầm hờ hững trên tay, sau đó nói thêm bằng giọng ảo não:

– Hơn nữa, tôi đang lo đến chết về mọi chuyện.

– Buồn với chẳng lo! – Giọng nói của bà có vẻ gì đó bực bội khác thường – ông làm như đây là trò đùa không bằng.

Dễ thường những chuyện xảy ra đêm nay không làm suy sụp…

– Tôi không nghĩ như vậy. Biết là nghiêm trọng. Cực kỳ nghiêm trọng – Ngồi gập người, uể oải trong chiếc ghế tựa da lút sâu, ông giống như loại người nhỏ bé nhút nhát đội mũ quả dưa mà các họa sĩ châm biếm Anh thường thích vẽ.

Bà tiếp tục nói gay gắt:

– Tôi đã cố hết sức mình. Sau cái sự việc điên rồ đến kỳ lạ của ông, cách tốt nhất là phải dựng chuyện lên rằng cả hai ta đã trải qua một buổi tối yên tĩnh tại khách sạn. Thậm chí tôi phải bịa ra cuộc đi dạo phòng khi có ai đấy trông thấy chúng ta đi vào khách sạn. Thế mà khống hiểu sao ông lại đần độn, hớ hênh đến mức nói toạc ra là ông để quên hộp thuốc lá trên xe cơ chứ?

– Chỉ có một mình hắn nghe thấy tôi nói thôi. Lại là thằng cha quản lý. Hắn không chú ý đâu.

– Hắn chú ý đấy. Tôi quan sát nét mặt hắn, tôi biết – Bà cố gắng tự kiềm chế – ông có tưởng tượng là chúng ta sẽ bị rầy rà đến thế nào không?

– Tôi đã nói rồi mà – ông Công tước uống cạn cốc rượu rồi ngắm nghía chiếc cốc – Nhục quá chừng. Bà mà không can tôi. Giá mà tôi không say…

– Say khướt! Lúc tôi tìm ra ông thì ông đang say khướt, bây giờ vẫn còn say đây.

Ông lắc đầu như thể rũ cơn say đi:

– Tỉnh rồi mà – Và bây giờ đến lượt ông cây độc – Bà phải nghe theo tôi. Phải can thiệp vào. Không thể để sự tình như vậy được.

– Đừng để ý đến việc đó. Chuyện kia mới đáng quan tâm hơn.

Ông nhắc lại:

– Bà đã khuyên tôi…

– Ta không thể làm gì được. Không thể. Và đó là một cơ hội tốt theo tôi nghĩ.

– Không đảm bảo đâu, nếu như bọn cảnh sát dính mũi vào…

– Trước hết, người ta nghi vấn chúng ta. Và thế tôi mới gây sự với thằng bồi, rồi bày đặt ra câu chuyện như vậy. Đây không phải là một chứng cớ ngoại phạm nhưng dù sao như thế cũng tốt. Nó đã gây được ấn tượng với họ rằng tối nay chúng ta ở trong khách sạn… hoặc ít nhất cũng là như vậy, giá như ông không làm hỏng mọi chuyện. Tôi chỉ biết kêu khóc mà thôi.

– Nghe ra hấp dẫn đấy – ông Công tước nói – Tôi không ngờ bà là người chu đáo đến thế.

Ông ngồi thẳng người trên ghế tựa và đã phần nào, hoặc cũng có thể gần như đã trút bỏ sự ngoan ngoãn thuần phục. Đó là bản tính luôn thay đổi ở ông mà đôi khi khiến những người quen biết phải lúng túng tự hỏi con người đích thực của ông là con người nào.

Công tước phu nhân đỏ mặt, và khi đỏ mặt sắc đẹp của bà càng được tôn thêm:

– Điều đó không cần thiết.

– Có lẽ là như vậy – Công tước đứng dậy đi tới chiếc bàn bên cạnh, trút rượu Scotch ồng ộc vào cốc, sau đó là một cốc nhỏ xôđa, ông vẫn đứng xoay lưng lại, nói thêm:

– Dù sao, tôi cũng thừa nhận nguyên nhân chính là do những chuyện lủng củng giữa chúng ta.

– Không phải như vậy. Có lẽ tại những thói quen của ông, chứ đâu phải của tôi. Tối nay mà ông cũng mò đến cái chốn bài bạc đó là điên lắm rồi. Đã thế còn dắt theo cái con đĩ ấy…

– Bà lải nhải điều đó quá nhiều rồi – Công tước nói, mệt mỏi – Cặn kẽ lắm rồi. Lúc trên đường về ấy. Trước khi việc đó xảy ra.

– Tôi không biết là những điều tôi nói ra đã đụng đến tim ông.

– Lời của bà xuyên thủng cả màn đêm dầy đặc ấy chứ. Tôi đã cố giấu giếm mọi chuyện, thế mà đến nay vẫn không xong – Công tước Croydon tợp một ngụm rượu – Tại sao bà lại lấy tôi?

– Có lẽ chủ yếu là vì ông đã nổi bật nhất trong hội chúng ta, tưởng như một kẻ có thể làm nên được sự nghiệp gì đó ghê gớm lắm. Người ta bảo giới quý tộc đã tàn lụi rồi. Nhưng ông thì lại không tỏ ra như vậy.

Ông giơ cái cốc lên ngắm như một quả bóng pha lê:

– Nhưng bây giờ không phải như vậy. Đúng không?

– Sở dĩ ông tỏ ra còn đảm đương được cũng là nhờ có tay tôi chèo chống giúp ông.

– Vụ Washington à?

– Chúng ta có thể thu xếp việc đó – Bà nói – Nếu như tôi đủ sức giữ cho ông được tỉnh táo và nằm ở đúng giường của ông.

– Chà! – Người chồng cười hô hố – Cái giường lạnh lẽo bỏ mẹ!

– Tôi đã nói là điều đó không cần.

– Bà có bao giờ tự hỏi tại sao tôi lấy bà không?

– Tôi có ý kiến riêng.

– Điều tối quan trọng là – ông lại uống như muốn lấy thêm can đảm, rồi nói lắp bắp – Tôi cần bà vào chiếc giường đó, nhanh nhẹn và hợp pháp. Chỉ có vậy thôi.

– Tôi lấy làm lạ sao ông lại băn khoăn chuyện đó làm gì. Trước và sau, ông có bao người đàn bà khác để chọn thỏa thích cơ mà.

Đôi mắt đỏ ngầu của ông nhìn thẳng vào mặt bà.

– Tôi cóc cần đứa nào cả. Tôi cần bà. Bây giờ vẫn cần.

Bà ngắt lời:

– Thôi đủ rồi! Đủ quá rồi!

Ông lắc đầu:

– Có những chuyện bà phải dỏng tai mà nghe. Bà là loại người dương dương tự đắc. Hãnh tiến. Độc ác. Bà thường khêu gợi tôi. Tôi không muốn cắt giữa chừng. Muốn chia sẻ. Bà ngửa người. Dạng chân. Quyến rũ. Run rẩy…

– Thôi đi! Thôi đi! ông là… đồ dâm đãng.

Mặt bà trắng bệch, ré lên:

– Cảnh sát có đến bắt ông tôi cũng kệ thây. Tôi mong họ bắt ông. Mong ông bị tù mười năm!

Chương trước

error: Content is protected !!