Tối Thứ Hai – 9

Họ đi bộ bên nhau, vòng qua những vũng nước mà trận mưa đã để lại, ra một bãi đỗ xe cách khách sạn hơn một khu nhà. Trên đầu họ, bầu trời quang quẻ sau một đợt mưa bão, mặt trăng gần tròn bắt đầu ló ra. Xung quanh họ, trung tâm thành phố im lìm, thỉnh thoảng vang lên tiếng của một chiếc tắc xi khuya chạy qua và tiếng chân bước lộp cộp của họ ngân vang rất sâu vào những tòa nhà như những hang động tối.

Một nhân viên ở bãi đỗ xe đang ngái ngủ, lấy chiếc xe Volkwagen của Christine từ tầng trên xuống. Peter phải ngồi thu người vào chỗ ngồi phía bên phải:

– Người ngợm thế này đây! Cô cho phép tôi duỗi chân tay một chút nhé! – Anh choàng một cánh tay qua chỗ tựa của ghế người lái và tránh không chạm vào vai Christine.

Khi họ đợi chuyển đèn giao thông ở phố Canal, cô nhắc anh:

– Lúc nãy anh định kể cho tôi nghe chuyện gì cơ mà.

Anh cau mày, chợt nhớ lại chuyện xảy ra ở khách sạn, sau đó bằng những lời vắn gọn, anh thuật lại những điều anh biết về vụ bức dâm Marsha Preyscott. Christine im lặng nghe, cô lái chiếc xe con về phía đông bắc trong lúc Peter kể lại mọi chuyện và kết thúc bằng việc nhắc lại cuộc trao đổi với Herbie Chandler về điều anh nghi ngờ rằng người phụ trách xếp phòng này còn biết nhiều chuyện mà không nói ra.

– Herbie bao giờ cũng biết nhiều, vì thế mà bác ta mới đậu được lâu ở khách sạn này.

Peter nói vắn tắt:

– Việc đậu được lâu ở khách sạn chưa thể coi là giải đáp được mọi chuyện.

Cả anh và Christine đều hiểu rằng lời nhận xét trên thể hiện sự khó chịu của Peter trước những người kém năng lực trong khách sạn, mà anh không có đủ thẩm quyền thay đổi. Ở một cơ sở được quản lý bình thường với những quy tắc chỉ huy được xác định rõ ràng, sẽ không hề có những vấn đề như vậy. Còn ở khách sạn St. Gregory nhiều vấn đề thuộc tổ chức không được ghi rõ ra và phải đợi sự phán quyết cuối cùng của ông Warren Trent, mà ông chủ khách sạn này lại có một cung cách làm việc rất tuỳ hứng.

Giá như trong hoàn cảnh bình thường thì Peter, một cử nhân đỗ hạng ưu của ngành quản lý khách sạn thuộc đại học tổng hợp Cornell đã đi đến quyết định kiếm một công việc khác dễ chịu hơn cách đây mấy tháng rồi. Thế nhưng hoàn cảnh lại không bình thường. Anh đến St. Gregory với một tiền sử, mà có lẽ sẽ còn gây ảnh hưởng cản trở trong một thời gian dài nữa, không cho anh cơ hội kiếm một việc làm khác.

Hồi còn ở khách sạn Waldorf, nơi anh đến làm việc sau khi vừa tốt nghiệp ở trường Cornell, Peter là một thanh niên thông minh dường như đang nắm tương lai trong tay mình. Khi anh còn đang tập sự trợ lý giám đốc và sắp được chọn để đề bạt chính thức thì gặp chuyện rủi ro, vì một hành động thiếu chín chắn của anh. Một lần, lẽ ra anh phải ngồi thường trực ở nơi nào đó trong khách sạn thì người ta lại bắt gặp quả tang anh đang ở trong phòng ngủ với một bà khách.

Song dù anh có để xảy ra chuyện như vậy đi chăng nữa, anh vẫn có thể thoát được sự trừng phạt. Những chàng thanh niên mặt mũi sáng sủa làm việc ở khách sạn thường quen chấp nhận những lời mồi chài của các phụ nữ cô đơn.

Và đa số, vào một lúc nào đó trong cuộc đời công tác họ cũng có thể bị gục ngã. Những ông chủ biết thông cảm thường có khuynh hướng trừng phạt lỗi lầm lần đầu này bằng cám nghiêm khác cảnh cáo rằng anh ta không được để tái diễn hành động tương tự như vậy một lần nữa.

Tuy nhiên, ở đây có hai yếu tố đã hợp lực chống lại Peter.

Người chồng của chị phụ nữ kia, được bọn thám tử tư tiếp tay, đã tham gia vào vụ phát hiện này. Kết quả là một vụ kiện lùm xùm đòi ly dị có đông đảo công chúng tới dự, mà điều này thì mọi khách sạn đều rất ngán.

Dường như điều đó vẫn chưa đủ, còn có một sự trừng phạt cá nhân nữa. Ba năm trước khi vụ Waldoff xảy ra, Peter đã lấy vợ một cách bốc đồng, và cuộc hôn nhân này ngay sau đó đã kết thúc bằng cuộc chia tay. Trong chừng mực nhất định, sự cô đơn và vỡ mộng của anh chính là một nguyên nhân dẫn tới vụ bê bối ở khách sạn. Vợ của Peter, đã sống ly thân, bất chấp nguyên nhân sự việc, đã sử dụng chứng cớ sắp đặt này và thành công trong vụ kiện đòi ly dị với anh.

Kết quả cuối cùng là việc sa thải nhục nhã và các khách sạn “chuỗi” lớn đã ghi tên anh vào sổ đen.

Tất nhiên sự tồn tại của một cuốn sổ đen như vậy không được ai chấp nhận, thế nhưng tại hàng loạt rất nhiều khách sạn, mà đa số đã được hợp nhất vào khách sạn “chuỗi”, các đơn xin việc của Peter đã bị bác thẳng thừng.

Chỉ đến khách sạn St. Gregory, một khách sạn độc lập anh mới xin nổi việc làm với số lương mà Warren Trent đã điều chỉnh tinh quái đủ đáp ứng cho tình trạng tuyệt vọng của anh.

Do đó, khi anh nói “lâu năm không có nghĩa đảm bảo mọi chuyện”, là anh có ý đòi hỏi một sự độc lập mà không có được. Anh nghĩ chính Christine cũng nhận ra điều đó.

Peter ngắm nhìn cô điều khiển chiếc xe con một cách điêu luyện chạy qua phố Burgundy nhỏ hẹp, vòng vèo trong khu Pháp kiều và chạy song song với sông Mississippi nửa dặm đường về phía Nam. Christine giảm tốc độ để tránh một đám người đi đứng lảo đảo. Họ vừa chè chén ở phố Bourbon đông đúc, sáng rực cách đó hai khối nhà.

Sau đó cô nói:

– Còn một chuyện này, theo tôi, anh cần biết. Sáng mai Curtis O’Keef sẽ tới.

Đó là một tin anh rất sợ, song cũng đang trông chờ.

Curtis O’Keef là một nhân vật có thế lực. Đứng đầu một chuỗi Khách sạn O’Keef rải khắp thế giới, ông ta mua các khách sạn như một người chọn cà vạt và khăn mùi xoa. Một điều hiển nhiên mà ngay những kẻ ít hiểu biết cũng thấy được là sự xuất hiện của Curtis O’Keef ở St. Gregory lúc này chỉ có thể hiểu là: người ta đang quan tâm đến việc mua khách sạn này cho chuỗi O’Keef đang không ngừng bành trướng. Peter hỏi:

– Chuyến đi buôn bán đây chắc?

– Có thể là như vậy – Christine vẫn dán mắt vào đường phố lờ mờ ánh sáng phía trước mặt – ông Trent không muốn như vậy. Song có lẽ chẳng còn cách lựa chọn nào khác – Cô định nói thêm rằng tin cuối cùng vừa rồi là bí mật, song cô lại ghìm ngay. Peter sẽ phát hiện ra điều đó.

Cái tin sửng sốt Curtis O’Keef xuất hiện ở đây thì chỉ đến sáng mai là sẽ lan truyền khắp khách sạn St. Gregory, sau khi nhân vật tiếng tăm này đến vài ba phút.

– Theo tôi tình hình phải như vậy – Peter cũng như những quan chức khác ở khách sạn biết rõ trong những tháng gần đây St. Gregory đã bị thua lỗ tài chính nặng nề – Dù sao chăng nữa đó cũng là điều đáng tiếc.

Christine nhắc anh:

– Nhưng việc đó đã xúc tiến đâu. Tôi đã bảo là Warren Trent không muốn bán khách sạn.

Peter gật đầu, không nói gì.

Lúc này họ đang rời khu Pháp kiều, rẽ trái vào đại lộ Explanade có những hàng cây. Đường vắng vẻ chỉ thấy hai chiếc đèn hậu của một chiếc xe đi trước nhưng cũng đã biến nhanh về phía Bayou St. John.

Christine nói:

– Vấn đề là phải tìm lại nguồn vốn. ông Warren Trent lâu nay đã cố tìm những nguồn vốn mới, ông vẫn hy vọng sẽ tìm được.

– Nhưng nếu không được thì sao?

– Thế thì có lẽ chúng ta sẽ còn gặp ông Curtis O’Keef nhiều và sẽ ít gặp Peter McDermott hơn, Peter nghĩ thầm.

Anh phân vân tự hỏi không biết quá trình làm việc của anh đến nay đã đủ cho một công ty khách sạn chuỗi như O’Keef coi anh đã được phục hồi danh dự và đáng được nhận công việc hay chưa. Anh không tin lắm. Nếu như tiểu sử của anh tốt thì cuối cùng tình hình đó cũng xẩy ra. Thế nhưng hiện nay chưa đến lúc. Rất có thể anh sẽ phải nhanh chóng đi tìm việc nơi khác. Khi nào việc đó xảy ra thì anh phải quan tâm ngây.

– Khách sạn O’Keef – St. Gregory – Peter trầm ngâm – khi nào ta được biết đích xác?

– Sớm muộn thì vào cuối tuần này là cùng.

– Nhanh thế cơ à!

Christine biết rõ có những lý do thúc ép khiến cho việc đó diễn ra sớm như vậy. Tạm thời cô phải giữ kín không nói ra. Peter nói khẳng định:

– Ông già không tìm ra được vốn mới đâu.

– Sao anh dám chắc như vậy?

– Bởi những người có tiền muốn đầu tư vào chỗ an toàn hơn. Nghĩa là phải có quản lý tốt, mà St. Gregory lại không có. Lẽ ra là có đấy, nhưng thực tế vừa rồi lại không…

Họ hướng về phía Bắc, tới Elysian Fields. Lúc này những làn đường kép rộng vắng không còn xe cộ đi lại. Đột nhiên có ánh đèn sáng loang loáng chao qua chao lại, hiện ra ngay trước mặt. Christine xiết phanh và khi chiếc xe dừng lại thì một cảnh sát giao thông bước tới. Anh ta chiếu đèn pin lên chiếc Volkwagen, đi quanh xe xem xét. Trong khi anh ta làm như vậy, họ có thể thấy đoạn đường ngay phía trước mặt đã bị ngăn lại bằng một sợi dây chắn ngang. Phía bên kia barie có những người cảnh sát khác, và một vài người mặc thường phục đang quan sát mặt đường dưới ánh sáng cực mạnh.

Khi người sĩ quan đến bên cạnh xe, Christine hạ kính cửa sổ. Anh ta tỏ ra hái lòng với việc kiểm tra xe, bảo với hai người:

– Các vị sẽ phải đi chệch đường. Chạy chậm qua làn đường khác, đến đầu cuối kia người sĩ quan sẽ ra hiệu cho các vị trở lại làn đường này.

– Sao vậy? – Peter hỏi – Có chuyện gì xẩy ra thế?

– Có kẻ đâm xe rồi bỏ chạy. Xẩy ra hồi đầu hôm.

– Có ai chết không? Christine hỏi.

Người cảnh sát gật đầu:

– Một cháu gái bẩy tuổi, – Trước thái độ xúc động của họ, anh ta kể tiếp – Đứa bé đi cùng với mẹ. Người mẹ đang nằm ở bệnh viện. Đứa bé chết ngay. Chắc chắn kẻ ngồi trên xe phải biết rất rõ. Hắn đã tẩu liền. – Nén tiếng thở dài, anh ta nói thêm – Quân khốn kiếp!

– Liệu các anh có tìm ra được hắn không?

– Chúng tôi sẽ tìm được – Viên sĩ quan gật đầu kiên quyết và chỉ về phía đang diễn ra hoạt động điều tra sau barie

– Các bạn tôi thường vẫn tìm ra, hơn nữa gã này đã làm cho họ phẫn uất. Có mảnh thủy tinh rơi trên đường, nhất định chiếc xe gây án sẽ bị in dấu vết.

Từ phía sau có thêm nhiều ánh đèn ô tô tiến lại gần, anh ta phải tránh cho họ đi.

Christine cho xe chạy chậm qua chỗ đường quặt, họ im lặng. Đến cuối đường, người ta lại vẫy cho xe đi vào làn đường chính. Đầu óc Peter cứ bị một ấn tượng lấn cấn ám ảnh một ý nghĩ vướng vất mà anh không tài nào xác định được Anh cho rằng chính cái tai nạn đã làm anh băn khoăn như trường hợp những thảm họa bất ngờ luôn luôn ám ảnh người ta như vậy. Trạng thái bứt rứt mơ hồ cứ ám ảnh anh mãi tho đến lúc anh bỗng ngạc nhiên khi nghe thấy Christine bảo:

– Sắp đến nhà rồi.

Họ rời Elysian Fields vào đại lộ Prentice. Một lát sau chiếc xe con lượn sang phải, rồi sang trái, cuối cùng dừng lại ở khu vực đỗ xe của một tòa nhà hai tầng hiện đại.

– Nếu như mọi khả năng đều thất bại – Peter hồ hởi nói vọng ra – Tôi có thể trở lại nghề làm bồi rượu – Anh đang pha rượu trong buồng sinh hoạt của Christine được sơn màu xanh rêu và xanh lam, trong lúc đó tiếng đập trứng vang lên từ buồng bếp bên cạnh.

– Anh đã làm nghề đó rồi ư?

– Có một dạo – Anh đo ba ounce rượu wisky mạch đen, chia làm đôi, sau đó lấy chai rượu trắng – Lúc nào đó tôi sẽ kể cho cô nghe chuyện ấy – Rồi nghĩ thế nào anh lại tăng thêm lượng rượu whisky và dùng chiếc mùi xoa lau mấy giọt rơi ra miếng thảm màu xanh trong.

Anh đứng thẳng người, đưa mắt nhìn một lượt căn phòng sinh hoạt với những đồ đạc tiện nghi màu sắc kết hợp hài hòa: một chiếc ghế trường kỷ kiểu tỉnh lẻ Pháp với một tấm thảm có hoa văn hình lá cây in trên các màu trắng, xanh lam và xanh lục, một đôi ghế tựa đặt gần một chiếc tủ com mất, trên đỉnh có đá cẩm thạch, và một tủ buýp phê bằng gỗ dái ngựa có khảm trai, tại đây anh đang đứng pha rượu. Trên bốn bức tường có treo những bức tranh in của các tác giả Pháp ở Luisiana và một bức tranh sơn dầu thuộc trường phái ấn tượng hiện đại. Cảm giác của anh ở đây là sự ấm áp, vui tươi cũng giống như chính Christine vậy, anh nghĩ thầm. Duy chỉ có chiếc đồng hồ nặng nề đặt trên tủ buýp phê bên cạnh anh là anh thấy có vẻ lạc lõng. Chiếc đồng hồ phát ra tiếng tích tích rất êm, đúng là từ thời Victoria, với những đường cong bằng đồng và một mặt đã mờ ố vì thời gian và hơi ẩm.

Peter tò mò nhìn nó.

Khi anh mang hai ly rượu vào bếp, Christine đang đổ chỗ trứng đánh từ một cái dĩa tràn vào một chiếc chảo mỡ đang xèo xèo lăn tăn.

– Ba phút nữa thôi – Cô nói – Xong ngay đây.

Anh đưa cô chiếc cốc và họ chạm cốc với nhau.

– Anh để ý giúp món trứng nhé – Christine nói – Xong ngay bây giờ đây.

Quả là một món trứng có được tất cả những điều mà cô đã hứa, nào là nhẹ, xốp, có lá thơm tăng thêm mùi vị – Trứng tráng đúng là – phải làm như vậy – Anh khẳng định với cô – song cũng rất hiếm khi.

– Tôi còn có thể luộc trứng nữa.

Anh vẫy tay:

– Thôi để bữa ăn sáng khác.

Sau đó họ quay vào phòng sinh hoạt và Peter lại pha một chầu uống nữa. Lúc đó đã gần hai giờ sáng.

Ngồi bên cạnh cô trên ghế trường kỷ, anh chỉ vào chiếc đồng hồ trông lạc lõng kia:

– Tôi có cảm giác là cái của đó đang hau háu nhìn tôi và công bố giờ giấc với tôi bằng một giọng không hồ hởi cho lắm.

– Có lẽ như vậy – Christine đáp – Đó là chiếc đồng hồ của bố tôi. Trước kia đặt ở phòng khám bệnh của ông, để cho bệnh nhân xem giờ. Kỷ vật duy nhất tôi giữ lại được có vậy thôi.

Họ ngồi im lặng. Đã có một lần trước đây Christine kể cho anh nghe tường tận về vụ tai nạn máy bay ở Wisconsin.

Giờ đây anh nói nhẹ nhàng:

– Chắc là sau sự cố đó, cô cảm thấy cô đơn tuyệt vọng lắm.

– Tôi muốn chết. Tuy nhiên, sau đó ít lâu cũng thấy vượt qua được.

– Bao lâu?

Cô thoáng mỉm cười:

– Tinh thần con người cũng mau được hàn gắn. Thời gian muốn chết cũng chiếm khoảng một, hai tuần lễ thôi.

– Sau đó thì sao?

– Khi tôi đến Orleans – Christine nói – Tôi đã cố không nghĩ đến nữa. Cũng khó đấy, và càng ngày tôi càng thấy mình thất bại. Tôi hiểu ra tôi cần phải làm một cái gì đó, song không biết rõ là cái gì, và làm ở đâu.

Cô ngừng lại, Peter giục:

– Cô nói tiếp đi.

– Có lúc tôi đã suy tính đến việc trở lại trường đại học, sau đó lại quyết định thôi. Nếu lấy chồng cử nhân chỉ để cho vui không thôi thì việc đó dường như không có gì quan trọng. Hơn nữa, đột nhiên tôi cảm thấy chán ngán mọi thứ.

– Tôi hiểu.

Christine nhấp nhấp ly rượu, vẻ trầm ngâm. Khi ngắm nhìn những nét cương nghị trên khuôn mặt cô, anh thấy ở cô sự bình tĩnh, thanh thản.

– Thế nhưng – Cô nói tiếp – một hôm tôi đi bộ ở Carondelet và đọc thấy một cái biển “Trường đạo tạo thư ký”. Tôi nghĩ bụng: Đây rồi! Mình sẽ biết được những thứ mà mình cần biết, sau đó kiếm một công việc và sẽ làm để không còn một phút giây nào trống. Cuối cùng đúng là đã diễn ra như vậy.

– Khách sạn St. Gregory hợp với cô ở chỗ nào?

– Bấy giờ tôi đang theo học trường đó. Tôi học từ khi mới ở Wisconsin tới đây. Một buổi sáng ngồi ăn điểm tâm thì tờ Times – Picayun đến tay và tôi đọc thấy ở mục rao vặt chọn lọc có tin ông giám đốc điều hành khách sạn cần tìm thư ký riêng. Lúc đó còn sớm, vì thế tôi nghĩ là tôi đến trước tiên và cứ đợi xem sao. Hồi đó ông Trent thường đi làm trước mọi người. Khi ông đến, tôi đang ngồi đợi ở cụm phòng quản trị.

– Ông ấy nhận cô ngay à?

– Không hoàn toàn như vậy. Thực ra tôi cũng không tin là được nhận vào làm. Mãi đến khi ông Trent phát hiện ra lý do vì sao tôi ngồi đó, ông ấy mới gọi tôi vào và bắt đầu đọc thư cho tôi đánh máy, sau đó ra những chỉ thị để tôi truyền đạt lại cho các nhân viên khác trong khách sạn. Đến lúc có thêm mấy người nữa đến xin việc thì tôi đã làm việc nhiều giờ rồi, và chính tôi lại ra truyền đạt cho họ biết là công việc đã có người làm rồi.

Peter cười khúc khích:

– Nghe cứ như chuyện của ông già ấy.

Tới lúc đó ông Trent vẫn chưa biết tên tôi là gì, ba ngày sau tôi để lại mẩu giấy trên bàn ông. Đại để tôi viết “Tên tôi Christine Francis” và tôi đề nghị một bậc lương.

Tôi nhận lại mẩu giấy đó không một ý kiến nhận xét, chỉ có chữ ký tên họ tắt của ông và cứ như vậy từ bấy đến nay.

– Nghe như một chuyện đọc đêm khuya hấp dẫn vậy – Peter từ ghế xô pha đứng dậy, vươn thân mình đồ sộ – Cái đồng hồ của cô lại nhìn trừng trừng rồi. Có lẽ tôi phải về thôi.

– Không công bằng nhé – Christine phản đối – Từ nãy đến giờ chúng ta mới chỉ nói về chuyện của tôi – Cô biết rõ tính cứng rắn nam giới của Peter, song cô nghĩ anh cũng còn có cả tính dịu dàng nữa. Cô đã phần nào được chứng kiến nó tối nay sau cung cách anh bế xốc ông Albert Wells lên và đưa qua phòng bên cạnh.

– Tôi rất thích buổi tối này, thật là một thứ thuốc an thần sau một ngày căng thẳng. Dẫu sao cũng còn những lần khác nữa chứ? – Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào cô – Phải không?

Khi cô gật đầu đáp lại, anh cúi xuống hôn nhẹ cô.

Trên chiếc tắc xi mà anh đã dùng điện thoại ở phòng Christine gọi đến, Peter McDermott thấy thư dãn và mệt mỏi. Anh nhớ lại những sự kiện của ngày hôm trước đã bắc cầu sang cả hôm sau. Buổi ban ngày đã đưa tới hàng loạt vấn đề rồi đỉnh cao là vào buổi tối, thêm vài vụ nữa: Cuộc chạm trán với vợ chồng Công tước Croydon, việc ông Albert Wells suýt chết, và vụ bức dâm cô Marsha Preyscott. Lại còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp có liên quan đến Ogylvie, Herbie Chandler và bây giờ là Curtis O’Keef, mà sự xuất hiện của ông ta có thể là nguyên nhân buộc Peter phải ra đi. Cuối cùng là Christine, cô gái đã có mặt ở đấy từ lâu, song trước đây anh không hề để ý gì cho mãi đến tối hôm nay.

Tuy nhiên anh tự răn đe bản thân: phụ nữ đã hai lần làm cho anh điêu đứng rồi. Vì vậy, cho dù giữa Christine và anh có tình ý gì nảy sinh thì vẫn nên từ từ, và phía anh cần phải thận trọng.

Khi chiếc tắc xi ra đến Elysian Fields, xe hướng quay về phía thành phố, phóng rất nhanh. Xe chạy qua chỗ anh và Christine đã bị chặn lại khi ra khỏi thành phố. Anh nhận từ chiếc barie chắn ngang đường đã không còn nữa và cảnh sát cũng về cả rồi. Song khi nhớ lại chuyện cũ một cảm giác khó chịu mơ hồ mà anh đã trải qua xuất hiện trở lại và nó tiếp tục làm anh ray rứt suốt trên đường về đến căn phòng của anh, cách khách sạn St. Gregory khoảng hai khối nhà.

Chương trước

error: Content is protected !!