Tối Thứ Hai – 8

Một mình Peter đứng đợi thang máy ở tầng thứ năm.

Aloysius đã đi thang nhân viên lên tầng mười lăm về chỗ nghỉ của mình bên cạnh cụm phòng riêng của ông chủ khách sạn.

Một buổi tối đầy ngập việc, Peter nghĩ, và toàn những việc chẳng thú vị, mặc dù đối với một khách sạn lớn thì không có gì là ngoại lệ. Ở đây thường phơi bày mặt trái cuộc đời mà các nhân viên khách sạn lâu nay đã chứng kiến quen rồi.

Khi thang máy tới, anh nói với người điều khiển:

– Cho tôi xuống dưới sảnh – Rồi anh lại nhớ ra Christine đang đợi anh ở tầng lửng, nhưng công việc anh phải giải quyết ở tầng trệt cũng chỉ mất dăm ba phút thôi.

Anh bồn chồn nhận từ mặc dù cửa thang máy đã đóng, họ vẫn chưa xuống được. Người phụ trách thang, là một trong những người trực đêm thường xuyên, cứ gạt tới gạt lui mãi chiếc cần điều khiển. Peter hỏi:

– Bác có đảm bảo rằng cửa đã đóng kín rồi không?

– Vâng, thưa ông, cửa đóng kỹ rồi. Không phải tại cửa mà tại những đoạn nối, hoặc ở đây, hoặc ở tít trên nóc – Bác ta ngẩng đầu hướng lên phía nóc nhà, nơi có đặt máy móc vận hành thang máy, sau đó nói tiếp – Gần đây có rất nhiều trục trặc. Hôm nọ ông kỹ sư trưởng đã tiến hành điều tra rồi – Bác ta lại kéo mạnh tay nắm.

Máy móc bên trong rung rinh một cái và lại hoạt động. Chiếc thang máy bắt đầu chạy xuống.

– Thang số mấy thế này?

– Số bốn.

Peter ghi nhớ vào óc để hỏi người kỹ sư trưởng xem chính xác hỏng hóc ra sao.

Khi anh bước ra khỏi thang máy, đồng hồ ở sảnh đã chỉ gần mười hai giờ rưỡi. Thông thường vào giờ này, các hoạt động ở trong và quanh sảnh đã yên tĩnh rồi, nhưng hôm nay rõ ràng còn khá nhiều người, và tiếng nhạc từ gian phòng sơn màu chàm gần đó vẫn vang ra. Cuộc khiêu vũ đêm đang tiếp tục. Peter rẽ sang phải, đi về phía phòng tiếp tân, nhưng mới đi được mấy bước thì anh nhận ra một thân hình phục phịch đang lạch bạch tiến lại gần. Đó chính là Ogylvie, nhân viên an ninh của khách sạn, mất mặt từ tối đến giờ. Bộ mặt chảy xệ của người cựu cảnh sát viên – cách đây nhiều năm ông ta đã phục vụ trong ngành cảnh sát New Orleans mà không có chức sắc gì – không hề biểu lộ một thứ tình cảm nào cả, mặc dù đôi mắt ti hí của ông ta liếc ngang như đang quan sát cảnh vật quanh ông.

Như thường lệ, ông ta mang theo một mùi khói xì gà khét lẹt, và một hàng điếu xì gà to gộc dắt đầy túi trên của áo vét trông như một hàng ngư lôi sắp phóng đi.

– Tôi nghe nói anh đã tìm tôi – Ogylvie nói, giọng tỉnh khô, bất cần.

Peter lại từ cơn giận lúc nãy trở lại:

– Đúng thế, ông chui vào cái xó nào vậy?

– Làm nhiệm vụ của tôi, anh McDermott ạ – Trái hẳn với khổ người to lớn như vậy, Ogylvie lại có một giọng nói xoe xoé rất lạ thường – Nếu anh muốn biết thì tôi xin nới là tôi đã sang bên ty cảnh sát để tường trình vài vụ rắc rối ở khách sạn ta. Hôm nay, ở phòng gửi hành lý có một chiếc va li bị mất cắp.

– Ty cảnh sát? Thế phòng chơi bài là phòng số mấy?

Đôi mắt lợn ti hí lóe lên vẻ hằn học:

– Nếu anh có lối nghĩ như vậy, có lẽ anh nên kiểm tra lại xem sao. Hoặc có thể báo cáo với ông Trent.

Peter gật đầu, chịu thua. Anh biết có làm cũng phí công vô ích. Lý do vắng mặt của ông ta chắc chắn đã sắp xếp chu đáo. Các bạn của Ogylvie bên ty cảnh sát sẽ ủng hộ ông ta. Hơn nữa Warren Trent cũng không bao giờ có hành động gì đụng đến Ogylvie, bởi vì ông ta đã làm ở khách sạn St. Gregory lâu năm không kém gì ông chủ. Có người còn bảo rằng gã thám tử béo phị này biết rõ một vài vụ bê bối được bưng bít, do đó khống chế được Warren Trent. Tuy nhiên, dù vì lý do gì chăng nữa, vị trí của Ogylvie là bất khả xâm phạm.

– Phải rồi, ông đã bỏ qua hai trường hợp khẩn cấp – Peter nói – Song cả hai người hiện nay đang được chăm sóc rồi.

Nhưng có lẽ, anh nghĩ, Ogylvie không dính vào cũng chả sao cả. Chắc chắn gã nhân viên an ninh này không thể xử trí với Albert Wells có hiệu quả như Christine được, và cũng không thể đối xử với Marsha Preyscott một cách tế nhị và thông cảm. Anh kiên quyết gạt Ogylvie ra khỏi đầu óc cho nên sau cái gật đầu anh lại bước tiếp về phòng tiếp tân.

Người nhân viên trực đêm mà anh nói chuyện qua điện thoại lúc nãy, hiện đang ngồi tại bàn. Peter ra mặt dàn hòa. Anh nói niềm nở:

– Cảm ơn bác đã gỡ giúp tôi một việc rắc rối ở tầng mười bốn. Ông Wells đã được đưa đến ở phòng 1410 rất dễ chịu. Bác sĩ Aerons đang thu xếp việc chăm sóc, còn anh kỹ sư trưởng đã lắp xong bình ôxy rồi.

Khi Peter tiến lại gần, mặt người nhân viên xếp phòng đang lạnh như tiền, bây giờ hồ hởi hơn:

– Tôi không biết là có những việc nghiêm trọng như vậy – Theo tôi thì việc làm đó cũng có lúc là liều. Và thế tôi muốn biết tại sao ông ta lại được chuyển đến cái phòng đó.

Bác nhân viên gật đầu vẻ hiểu biết:

– Trong trường hợp này chắc chắn chính tôi cũng còn phải tìm hiểu. Quả thật cần phải biết rõ việc đó.

– Chúng ta còn vụ rắc rối ở tầng mười một nữa. Bác làm ơn cho tới biết chủ nhân của cụm phòng 1126 – 1127 là ai vậy?

Bác ta gạt đám giấy tờ ghi chép và rút ra một tấm thiếp: “Ông Stanley Dixon”.

Dixon – Đúng là một trong hai cái tên mà Aloysius Royce đã nói với anh lúc hai người trao đổi đôi lời ngắn ngủi sau khi họ ở chỗ Marsha ra về.

– Hắn là con trai một chủ buôn xe hơi. Ông Dixon bố thường đến khách sạn ta luôn.

– Cảm ơn bác – Peter gật đầu – Tốt nhất là bác hãy khóa sổ anh ta và bảo người thủ quỹ gởi hóa đơn qua bưu điện – Rồi một ý nghĩ chợt đến với anh – Thôi, sáng mai bác cho gửi hóa đơn đến chỗ tôi để tôi viết cho hắn một bức thư. Sẽ còn thêm khoản đòi bồi thường thiệt hại sau khi chúng ta tính toán đầy đủ xem là bao nhiêu.

– Được thôi, anh McDermott ạ – Sự thay đổi thái độ của người trực đêm thật đáng chú ý – Tôi sẽ bảo thủ quỹ tính toán như anh yêu cầu. Bây giờ cụm phòng đó tôi coi là đã trống.

– Phải.

Peter thấy chẳng cần phải thông báo về sự có mặt của Marsha ở phòng 555, và có lẽ sớm mai cô ta có thể ra về mà chẳng ai hay biết. Nghĩ đến đây anh lại nhớ đến lời hứa sẽ gọi điện thoại về nhà Preyscott. Anh thân mật chào bác nhân viên xếp phòng rồi đi qua hành lang tới một chiếc bàn làm việc bỏ trống mà ban ngày một trợ lý giám đốc vẫn dùng. Anh tìm bảng liệt kê có tên Mark Preyscott theo địa chỉ ở Garden District và hỏi số điện thoại.

Tiếng chuông điện thoại vang lên hồi lâu mới thấy giọng một phụ nữ ngái ngủ trả lời. Sau khi xưng danh, anh nói:

– Tôi nhắn với bà Anne một tin của cô Preyscott.

Giọng nới với âm sắc miến Nam đặc sệt đáp:

– Tôi là Anne đây. Cô Marsha vẫn bình yên chứ?

– Cô vẫn bình yên, song cô ấy có nhờ tôi nhắn với bà rằng đêm nay cô ấy ở lại khách sạn.

Người quản gia lại hỏi:

– Ông nói ông là ai vậy?

Peter kiên trì giải thích:

– Này bà, nếu bà muốn kiểm tra thì bà gọi lại đi. Gọi đến khách sạn St. Gregory, hỏi xin bàn của trợ lý giám đốc ở sảnh.

Người đàn bà rõ ràng cảm thấy thoải mái, bảo:

– Được nhé tôi gọi xem sao – Và không đầy một phút sau, họ lại được nối dây – Thôi, được rồi – Bà ta bảo – Bây giờ thì tôi biết chắc ông là ai rồi. Chúng tôi có hơi lo lắng cho cô Marsha, nhất là khi cha cô đang đi vắng.

Đặt ống điện thoại xuống, anh lại nghĩ đến Marsha. Anh quyết định ngày mai sẽ nói chuyện với cô để tìm hiểu những việc gì đã xẩy ra trước vụ bức dâm đó. Chẳng hạn như tình trạng lộn xộn trong phòng còn đang đặt ra cho anh một vài câu hỏi chưa được trả lời.

Anh nhận thấy Herbie Chandler đang liếc trộm anh từ bàn làm việc của người phụ trách trực tầng. Peter tiến lại chỗ ông ta, nói thẳng: – Thiết tưởng tôi đã có chỉ thị cho bác lên kiểm tra vụ rắc rối ở tầng mười một rồi cơ mà.

Đôi mắt nhìn có vẻ vô tội xuất hiện trên bộ mặt con chồn của Chandler:

– Tôi có đi, anh McDermott ạ. Tôi đến ngay nhưng thấy mọi việc yên ổn cả.

Và quả đúng như vậy, Herbie nghĩ. Cuối cùng ông ta đã lo lắng mò lên tầng mười một và ông thấy nhẹ hẳn người vì dù có chuyện ầm ĩ gì trước đó chăng nữa thì khi ông tới nơi cũng đã chấm dứt rồi. Hơn nữa khi quay xuống hành lang ông được biết là hai ả gái điếm đã rời khỏi khách sạn, không một ai phát hiện cả.

– Bác không chứng kiến hoặc nghe thây những chuyện tầy đình đó sao?

Herbie Chandler lắc đầu cương quyết.

– Tôi chỉ có thể nói rằng tôi đã làm đúng như anh yêu cầu, anh McDermott ạ. Anh bảo lên là tôi lên, cho dù đó không phải là việc của tôi.

– Thôi được – Trong tiềm thức, anh đã nhận thấy người phụ trách trực tầng biết rõ nhiều điều hơn lời ông ta nói, song Peter đã quyết định là không cần phải xoáy vào điểm này nữa:

– Tôi sẽ còn hỏi thêm sau. Có lẽ tôi sẽ còn phải nói chuyện với bác.

Khi anh đi qua sảnh và vào thang máy, anh cảm thấy bị Herbie Chandler lẫn người nhân viên an ninh Ogylvie quan sát. Lần này anh chỉ phải lên có một tầng, tới tầng lửng.

Christine đang đợi trong văn phòng của anh. Cô đã tụt giày và co cả hai chân lên chiếc ghế bọc da mà cô đã ngồi ở đó cách đây một tiếng rưỡi. Mắt cô nhắm nghiến, đầu óc cô để ở đâu đâu cả về thời gian lẫn không gian. Cô định thần lại ngước mắt nhìn lên thấy Peter bước vào.

– Cô đừng có lấy nhân viên khách sạn làm chồng nhé – Anh bảo cô – Không bao giờ hắn ta hết việc đâu.

– Thật là một lời cảnh cáo đúng lúc – Christine nới – Tôi chưa kể với anh là tôi đang mê cái anh chàng phó giám đốc mới đó. Anh ta trông giống Rock Hudson – Cô thả chân xuống, quờ quạng tìm đôi giầy – Liệu ta có còn gặp thêm chuyện gì phiền toái nữa không đây?

Anh cười, cảm thấy sắc thái và giọng nới của Christine rất vui vẻ:

– Chủ yếu là chuyện của người khác thôi. Tôi sẽ kể cho cô rõ lúc ta đi trên đường.

– Đi đâu bây giờ?

– Đâu cũng được, miễn là xa cái khách sạn này. Ngày hôm nay như vậy là quá đủ rồi.

Christine đắn đo:

– Ta đến khu Pháp kiều đi.. Ở đó còn nhiều quán mở cửa. Hoặc nếu anh muốn đến chỗ tôi, tôi làm món trứng tráng khá lắm.

Peter giúp cô đứng lên và đưa cô ra cửa. Anh tắt các ngọn đèn trong văn phòng – Món trứng tráng à? – Anh tuyên bố – Món ấy lâu nay tôi rất cần đến mà không biết.

Chương trước

error: Content is protected !!