Khép lại dòng cuối cùng của câu chuyện, có lẽ nhiều bạn sẽ cảm thấy một sự “thỏa mãn” xen lẫn chút nhói lòng.
Thỏa mãn vì Thu Thu đã dứt khoát bước đi, không quay đầu lại.
Nhưng nhói lòng vì chúng ta nhận ra: Có những vết thương trong gia đình, thời gian không thể chữa lành, nó chỉ dạy ta cách quen với cơn đau mà thôi.
Bố mẹ của Thu Thu có hối hận không? Có.
Nhưng sự hối hận ấy rẻ rúng vô cùng. Nó chỉ xuất hiện khi họ đã mất đi đứa con gái nuôi Lục Khả Khả, và nhận ra đứa con ruột mình từng ghẻ lạnh nay đã ưu tú đến mức không còn cần họ nữa. Đó không phải là tỉnh ngộ, đó là sự tiếc nuối khi mất đi một “tài sản” giá trị.
Thu Thu đã dạy chúng ta một bài học đắt giá: Sự trả thù tàn nhẫn nhất dành cho những người làm tổn thương mình không phải là hận thù, mà là sự lãng quên. Khi cô ấy thản nhiên từ chối bát canh hầm, thản nhiên bước lên xe taxi, đó là lúc sợi dây “tình thâm cốt nhục” chính thức đứt gãy.
Mong rằng, nếu bạn cũng đang loay hoay trong một mối quan hệ độc hại – dù đó là gia đình – hãy nhớ rằng: Bạn không có nghĩa vụ phải tha thứ cho những người chưa từng trân trọng mình. Sự quan tâm muộn màng, còn tệ hơn cả cỏ rác.
như Thu Thu, dũng cảm bước về phía tương lai rực rỡ của riêng mình.
