Peter McDermott nhận xét:
– Kể ra điều này cũng hết sức lý thú đấy chứ – một cô gái lần tìm mãi mà chưa thấy chiếc chìa khóa căn phòng của mình.
– Điều đó có nghĩa như một biểu tượng hai mặt – Christine vừa nói, vừa tiếp tục tìm – Một mặt căn phòng chứng tỏ sự độc lập của cô ta, còn mất chìa khóa thì chứng tỏ cô ta vẫn còn nữ tính. Đây rồi, tìm thấy rồi.
– Bám cho chắc nhé! – Peter ôm lấy vai cô và hôn.
Chiếc hôn kéo dài trong lúc tay anh quờ quạng, riết chặt người cô.
Một lúc lâu sau, trong hơi thở hổn hển, cô nói:
– Tiền nhà em đã trả hết rồi. Nếu sau này chúng mình có làm gì, thì đây là buồng riêng.
Peter cầm chìa khóa, mở cửa phòng. Christine đặt chiếc túi của cô lên bàn phía bên cạnh và ngồi lọt thỏm vào một chiếc ghế xô pha rất sâu. Cô thấy thoải mái khi được rút chân khỏi đôi giày bằng da sơn bó chặt.
Anh ngồi xuống bên cô:
– Làm một điếu nhé?
– Vâng, xin anh.
Peter bật diêm châm thuốc cho cả hai. Anh có cảm giác phấn chấn, say sưa, cảm giác về sự tồn tại ở đây và lúc này. Trong đó có cả niềm tin cho ràng anh đã định chọn hướng nào thì tình cảm tất yếu giữa hai người sẽ phải phát triển theo hướng đó.
– Thật là dễ chịu – Christine nói – Ta ngồi nói chuyện chút nào.
Anh cầm tay cô:
– Không nói chuyện.
– Vậy thì thôi.
– Nói ra không có nghĩa chính xác là…
– Em hiểu. Song có vấn đề là rồi đây chúng mình sẽ đi đâu, điều kiện thế nào và lý do tại sao.
– Chúng ta có nên quanh co với nhau nữa không…
– Quanh co thì sẽ không gặp chuyện may rủi. Sẽ chắc chắn – Cô ngừng lại, đắn đo – Những điều đang xảy ra bây giờ là lần thứ hai, và có chất xúc tác can thiệp vào.
– Theo anh, phải có chất xúc tác chúng ta mới làm được tốt.
– Trong quá trình sự vật diễn biến có một sự tiến lên tự nhiên.
– Anh thuận lợi hơn em, vì anh không chỉ quan hệ với em.
– Chuyện chăn gối à?
Anh nói mơ màng:
– Khi em quay về phía đầu giường, anh đã hiểu mặt trái của vấn đề.
– Em sẽ làm anh thất vọng đây.
– Thôi đừng nói nữa! Để anh đoán nhé. Em quên không đánh răng chứ gì. Không sao, anh sẽ đợi.
Cô cười lớn:
– Chuyện trò với anh khó…
– Chuyện trò không có nghĩa chính xác là…
– Chúng mình đã bắt đầu từ chỗ đó đấy thôi.
Peter ngả người ra và thổi một vòng tròn khói. Tiếp đó một vòng tròn thứ hai rồi thứ ba.
– Em luôn luôn muốn làm chuyện đó – Christine nói – Thế nhưng em chưa bao giờ làm được.
Anh hỏi:
– Thất vọng theo kiểu nào?
– Một khái niệm mà nếu có thể xảy ra thì nó sẽ xảy ra. Nhất định là có ý nghĩa nào đó đối với cả hai chúng ta.
– Thế có ý nghĩa đối với em không?
– Có lẽ có. Nhưng em không dám chắc – Thậm chí cô cũng không dám chắc phản ứng của cô trước những chuyện có thể xảy ra.
Anh dụi điếu thuốc lá của mình, sau đó lấy điếu thuốc trong tay Christine và cũng dụi đi. Khi anh nắm chặt hai bàn tay cô, cô cảm thấy niềm tin của cô lung lay.
– Chúng mình cần phải hiểu nhau – Đôi mắt anh chăm chú nhìn vào mặt cô – Lời nói không phải là cách tốt nhất.
Anh giang rộng hai tay, cô tiến đến chỗ anh lúc đầu nhẹ nhàng, sau đó sự khích động mỗi lúc một mãnh liệt.
Môi cô mấp máy những tiếng rời rạc, sự thận trọng đã tan, những e dè, giữ gìn lúc trước cũng biến sạch. Cô run rẩy, tim đập mạnh: cái gì sắp xảy ra thì phải diễn tiến theo hướng của nó, sự nghi ngờ cũng như lý trí đều không làm thay đổi tiến trình của nó được. Cô nghe rõ hơi thở gấp gáp của Peter. Cô nhắm mắt lại.
Ngừng một lát. Sau đó, thật bất ngờ, họ không ở cạnh nhau nữa.
Peter nói:
– Đôi khi người ta cần phải nhớ một số điều. Chúng xuất hiện vào những lúc khó chịu nhất – Cánh tay anh giang ra ôm lấy người cô, bây giờ càng âu yếm hơn trước.
Anh thì thào: – Em nói đúng. Cần phải có thời gian thử thách.
Cô cảm thấy cô được hôn nhẹ, sau đó nghe tiếng chân bước xa dần. Cô nghe rõ tiếng mở chốt cửa ngoài và lát sau, tiếng đóng cửa.
Cô mở mắt ra:
– Anh Peter – Cô thì thào – Không cần đi đâu cả. Anh ơi, đừng đi!
Nhưng chỉ còn lại sự im lặng và từ phía ngoài có tiếng kêu o… o… mơ hồ của thang máy chạy xuống phía dưới.
