Thứ sáu – 4

Suốt đêm qua, trong lúc mọi người khách đang ngủ ngon lành, thời gian chầm chậm trôi, ông lão Booker T. Graham vẫn một mình cặm cụi làm việc trong ánh sáng của lò đốt rác. Thực ra việc này không có gì khác thường.

Lão Booker vốn là một người đơn giản. Ngày đêm của lão tuần tự luân phiên giống hệt nhau như những bản đánh máy lót các – bon. Chính bản thân lão cũng không bao giờ thắc mắc tại sao đời lão lại như vậy. Nguyện vọng của lão cũng thật đơn giản, chỉ giới hạn vào việc làm sao có đủ thực phẩm, một chỗ trú thân và một tiêu chuẩn về nhân phẩm. Tiêu chuẩn này cũng mang tính bản năng và lão không tài nào giải thích được nó là cái gì.

Điều đặc biệt là đêm nay trôi qua rất chậm cùng với công việc của lão. Thường thường, trước khi ra về một lúc lâu lão Booker thu dọn đống rác ngày hôm trước lại, chọn ra những thứ lão gom lượm được rồi ngồi chừng nửa tiếng đồng hồ yên lặng, hút điếu thuốc vấn, cho đến khi có thể đóng hẳn chiếc lò lại. Thế nhưng sáng hôm nay phiên trực đã kết thúc, công việc của lão vẫn chưa hoàn tất. Ở vào thời điểm mọi khi đã ra về, đến nay lão vẫn còn hơn chục thùng rác nén chặt chưa được chọn lọc và thu dọn.

Booker chưa ra về vì lão cố tìm bằng được mảnh giấy mà ông McDermott đang cần. Lão đã hết sức thận trọng, thấu đáo, giành hết thời gian của mình. Song cho đến lúc này lão vẫn chưa đạt kết quả gì.

Lão Booker đã báo cáo lại tình hình đáng buồn đó cho người trực đêm khi ông ta xuống tận đây, đưa cặp mắt xa lạ nhìn khung cảnh dữ dội và nheo mũi trước mùi thối nồng nặc. Ông phụ trách trực đêm đã vội vã rời lò ngay lập tức Nhưng việc ông ta mò tới đây và chỉ thị ông ta mang đến cho lão chứng tỏ tờ giấy thất lạc kia đối với McDermott có một ý nghĩa quan trọng.

Dù có luyến tiếc chăng nữa cũng đến giờ Booker phải về rồi. Khách sạn phản đối việc trả tiền làm thêm ngoài giờ. Hơn nữa lão Booker được thuê để xử lý rác chứ không phải để quan tâm đến những vấn đề của quản trị, dù chỉ là một chút xíu.

Lão biết rằng trong ngày hôm nay, nếu nhận thấy vẫn còn rác, người ta sẽ phái một ai đó xuống lò, đốt thêm vài giờ nữa cho bằng hết. Nếu không, chính lão sẽ phải đốt hết chỗ rác kia khi quay trở lại làm ca đêm nay. Cách nào cũng phiền cả. Cách thứ nhất thì hết hy vọng tìm ra mảnh giấy còn cách thứ hai, nếu có tìm ra cũng quá muộn, không đáp ứng được yêu cầu.

Tuy nhiên, có điều đặc biệt là Booker muốn làm việc này cho ông McDermott. Nếu ai có ép lão nói ra lý do vì sao như vậy thì lão đành chịu. Lão không biết diễn đạt ý nghĩ của mình bằng những lời rành rọt. Thế nhưng, khi ông trợ lý giám đốc trẻ kia tới đây, lão Booker cảm thấy mình là một con người, một cá nhân hơn bất cứ lúc nào khác. Lão quyết định tiếp tục tìm kiếm.

Để tránh phiến phức, lão rời lò ra chỗ đồng hồ ghi phiếu báo giờ về. Sau đó Booker quay trở lại. Chắc chẳng ai chú ý đến việc này bởi lò đốt rác không phải là nơi hấp dẫn tính tò mò của mọi người. Lão làm thêm ba giờ rưỡi nữa, làm từ từ, thận trọng với ý nghĩ cái mảnh giấy lão đang tìm có thể không nằm trong đống rác hoặc có thể đã bị đốt trước khi người ta báo cho lão để ý tìm kiếm nó.

Tới giữa buổi sáng, lão đã mệt lả và chỉ còn một thùng nữa là đến thùng cuối cùng.

Khi đổ bô rác ra, lão thấy ngay “nó” lập tức. Tờ giấy sáp được vo tròn không giống như loại giấy gói bánh sanwich. Khi mở tờ giấy ra, lão thấy nó bên trong một mẩu giấy viết nhầu nhĩ giống hệt mẩu giấy mà ông McDermott đã tả lại cho lão. Lão đưa hai tờ giấy ra trước ánh đèn, so sánh xem có khớp không. Đúng rồi, không nhầm vào đâu được.

Mẩu giấy lão tìm được có dính mỡ và hơi ẩm. Ở một chỗ, chữ viết đã bị nhoè, nhưng chỉ chút ít thôi. Phần còn lại vẫn rõ ràng.

Lão Booker khoác chiếc áo dính đầy bụi và dầu mỡ lên người, không buồn đốt nốt chỗ rác còn lại, lên ngay tầng trên của khách sạn.

Chương trước

error: Content is protected !!