Rạng đông vừa hé, sương mù mỏng vẫn còn phủ lên núi rừng, như một tấm màn thần bí bao bọc lấy dãy núi còn ngái ngủ. Khu vực diễn tập số Một — vùng địa hình rộng lớn bao gồm rừng núi, khe suối, làng bỏ hoang cùng vô vàn địa hình phức tạp — đã hoàn toàn chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc trước giờ nổ súng.
Khán đài được dựng trên một ngọn đồi cao, có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát gần như toàn bộ chiến khu. Ngoài Diệp Thiển Thiển và cán bộ phụ trách là đồng chí Lý, còn có một vài đại biểu cấp trên và quan sát viên từ các đơn vị anh em được mời tới dự khán. Bầu không khí nơi này nghiêm túc và nặng nề.
Diệp Thiển Thiển khoác một chiếc áo lính rằn ri rộng thùng thình mà đồng chí Lý vội vã mượn được, ngồi ở một góc khán đài, tay nắm chặt cuốn sổ ký họa và cây bút chì than đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt cô dưới ánh sáng rạng đông trở nên nhợt nhạt gần như trong suốt, quầng mắt đen hằn rõ dấu vết của một đêm trắng. Nhưng đôi mắt ấy lại bừng sáng, cháy lên một ngọn lửa kỳ lạ – pha trộn giữa đau đớn, quyết liệt và chút hy vọng cuối cùng còn sót lại. Cô chăm chú nhìn xuống mảnh chiến trường yên tĩnh nhưng đang tiềm ẩn sát khí phía dưới. Trái tim nặng nề đập loạn trong lồng ngực – cô biết, anh đang ở đâu đó trong vùng này.
Ðồng chí Lý đưa cho cô một chai nước, nhỏ giọng giới thiệu: “Đợt này là diễn tập đối kháng đỏ – xanh. Đội trưởng Cố chỉ huy đơn vị đột kích của bên đỏ, phụ trách xâm nhập, phá hủy và đánh vào chỉ huy. Bên xanh thì phòng thủ cố định. Em nhìn bên kia A3 kìa, đó là tổng hành dinh của phe xanh.”
Lời anh vừa dứt, như thể để xác nhận, một quả pháo hiệu báo hiệu bắt đầu diễn tập bắn lên trời – đuôi đỏ rực kéo theo tiếng xé gió, rạch toạc bầu trời bình minh!
“Diễn tập bắt đầu!”
Ngay khoảnh khắc pháo hiệu bùng nổ, toàn bộ chiến trường như bừng tỉnh sống dậy – hoặc đúng hơn là được rót vào đó một luồng sát khí lạnh đến tận xương!
Trên màn hình điện tử lớn trước khán đài, tình hình bố trí, di chuyển và giao chiến của hai bên được hiển thị theo thời gian thực. Nhưng phần lớn vẫn cần quan sát bằng ống nhòm và giải thích tại chỗ mới hiểu hết được. Diệp Thiển Thiển không có ống nhòm. Vũ khí của cô chỉ có đôi mắt và cây bút vẽ.
Giờ đầu tiên trôi qua khá yên ắng. Ðội đỏ hành động có vẻ rời rạc và chậm rãi, chỉ tiến hành các hoạt động trinh sát và thử phản ứng từ nhiều hướng. Phía phòng thủ cũng im lặng đến bất thường.
“Bên đỏ đang thâm nhập.” Ðồng chí Lý thì thầm, giọng mang theo sự khâm phục chuyên môn. “Cố đội giỏi nhất là kiểu chiến thuật xâm nhập không tiếng động thế này. Len lỏi như thủy ngân, không chỗ nào không đến được. Anh ấy đang tìm điểm yếu trong hệ thống phòng ngự và nút chỉ huy của phe xanh.”
Diệp Thiển Thiển gật đầu, mơ hồ hiểu, mắt vẫn dán chặt vào màn hình và khu rừng xa xa.
Ðột nhiên, trên màn hình điện tử, hàng loạt chấm sáng đại diện cho các điểm tiền tiêu và tổ tuần tra của phe xanh đồng loạt chuyển sang màu xám – biểu thị “đã bị tiêu diệt”! Không có bất kỳ báo cáo giao tranh lớn nào, cứ như thể họ bị một bóng ma âm thầm xóa sổ khỏi bản đồ!
Trên khán đài, những tiếng kinh hô thấp vang lên.
“Bắt đầu rồi.” Giọng đồng chí Lý mang theo chút phấn khích khó giấu.
Tim Diệp Thiển Thiển cũng thắt lại. Cô như nhìn thấy được cảnh tượng trong rừng rậm và địa hình hiểm trở kia: Cố Dạ Thần cùng đội đột kích dưới trướng anh – những kẻ săn đêm thực thụ – đang lợi dụng từng cành cây, từng mô đất, từng khe đá để tiến sát, ra đòn, tiêu diệt từng mục tiêu với độ chuẩn xác lạnh lẽo như lưỡi dao. Từ khoảnh khắc đó trở đi, chiến trường hoàn toàn biến thành sân khấu biểu diễn chiến thuật cá nhân của Cố Dạ Thần.
Ðội đỏ dưới sự chỉ huy của anh như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối – lúc thì giả vờ tấn công để đánh lừa đối phương, lúc thì dồn lực đánh úp một điểm, lúc lại phân tán nhỏ, bất ngờ tấn công từ nhiều hướng không thể ngờ tới. Tốc độ nhanh như chớp, phối hợp ăn ý đến cực độ – luôn luôn vừa kịp ra tay trước khi đối phương kịp phản ứng.
Diệp Thiển Thiển không nhìn thấy Cố Dạ Thần. Nhưng qua mũi tên đỏ như lưỡi dao trên màn hình – không ngừng cắt rách tuyến phòng ngự của phe xanh – cô cảm nhận được sự tồn tại rõ ràng của anh. Tư duy của anh, ý chí của anh, phong cách chiến đấu của anh. Tất cả đều truyền qua diễn biến của chiến trường: bình tĩnh, hiệu quả, lạnh lùng, và một chiêu đoạt mạng!
Ðây chính là nghệ thuật chiến tranh của “Cô Lang”!
Tới giữa trưa, đội đột kích phe đỏ – được yểm trợ bởi nhiều mũi tấn công phối hợp – đã bất ngờ vượt qua tử cốc mà bên xanh cho là bất khả xâm phạm, nơi bố trí dày đặc cảm biến và mìn. Họ như thần binh từ trên trời rơi xuống, bất ngờ xuất hiện ở ngoại vi tổng hành dinh A3 của phe xanh!
Tất cả mọi người trên khán đài bật dậy, không thể tin nổi mà trố mắt nhìn màn hình.
“Trời đất… sao anh ta làm được chuyện đó?!” Một vị đại diện cấp trên không nhịn được phải thốt lên.
Qua ống nhòm công suất lớn, người ta có thể thấy một nhóm bóng người mặt bôi đầy màu ngụy trang, khoác lưới nguỵ trang trên người, lao vùn vụt như báo săn trong rừng. Họ di chuyển với tiết tấu mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi ký hiệu chiến thuật, mỗi cú yểm trợ hoả lực đều chuẩn xác đến mức như đang nhảy một vũ khúc tử thần. Và ở vị trí tiên phong của cả đội, có một bóng người nổi bật hơn hẳn.
Dù khoảng cách rất xa, dù khuôn mặt kia đã bị màu sơn che lấp, Diệp Thiển Thiển vẫn nhận ra anh ngay lập tức – Cố Dạ Thần. Lúc này đây, anh không còn là vị huấn luyện viên lạnh lùng nơi thao trường, cũng chẳng phải người yêu dịu dàng bên kia màn hình điện thoại. Anh là bá chủ thực sự của chiến trường!
Trên tay anh là khẩu súng trường tấn công trang bị đầy đủ phụ kiện chiến thuật. Dáng người anh trong từng chuyển động như mãnh thú chực vồ mồi, mỗi ánh mắt, mỗi hành động đều toát lên sát khí mãnh liệt đến gần như hữu hình! Anh lúc thì dùng tay ra hiệu điều binh, lúc lại đích thân dẫn tổ nhỏ đột kích. Tiếng súng (giả định bằng đạn diễn tập) nổ liên hồi như pháo, khói trắng (từ thiết bị tạo khói) lan tràn mờ mịt.
Diệp Thiển Thiển sững người ngắm nhìn. Ngòi bút than trong tay cô vô thức lướt trên giấy, phác họa bóng hình đó – tư thế lao lên như vũ bão, góc mặt lạnh lùng kiên định thấp thoáng sau làn khói.
Ðây chính là “cương”!
Một loại cương mãnh không chỉ là sức mạnh, mà là tổng hoà của trí tuệ, ý chí, bản năng và khả năng sát thương tuyệt đối! Một thứ “cương” vượt xa mọi khái niệm mà cô từng hiểu. Không còn là sự cứng rắn bề nổi, mà là một sức mạnh vương giả, điều khiển được hỗn loạn, phá vỡ thế cờ — cứng rắn đến tột cùng!
Giờ thì cô hiểu rồi. Hiểu cái mà giáo sư Trần gọi là “nội hàm”. Hiểu vì sao “Cục Ðá” có thể nhập vai làm “bé đáng thương” khiến cô xót xa – bởi anh chưa từng cần ai xót thương. Tất cả những dịu dàng đó, mềm yếu đó… chỉ là mặt nạ anh lựa chọn để cô nhìn thấy.
Ngay lúc ấy, chiến cuộc bất ngờ đảo chiều! Phe xanh nhận ra tổng hành dinh sắp bị công phá, vội tung ra đội dự bị cuối cùng, bất ngờ đánh vòng bên hông, mưu toan cắt đường rút của đội đột kích phe đỏ, thậm chí muốn phản công bao vây ngược lại!
Tình thế lập tức căng thẳng cực độ! Trên khán đài, mọi người đều nín thở.
Thế nhưng, Cố Dạ Thần, giữa tâm bão, dường như đã đoán trước hết thảy. Ngay khi phe xanh lộ diện, anh không hề quay đầu, chỉ trầm giọng nói vào bộ đàm, nhanh gọn, lạnh lẽo như lưỡi dao: “Cánh trái, chuẩn bị Mở hoả ”
Ngay lập tức, những tay bắn tỉa và tổ yểm trợ phe đỏ đã phục sẵn ở cao điểm bên sườn (Diệp Thiển Thiển gần như chắc chắn, đó chính là Lục Tử Hào), đồng loạt nổ súng! Lửa đạn chính xác như dao cắt, ép chặt đội bao vây của phe xanh không ngẩng đầu nổi.
Cùng lúc đó, Cố Dạ Thần đích thân dẫn tổ tinh nhuệ nhất, chẳng hề bận tâm đến nguy cơ bên sườn, xông thẳng vào vùng lõi của chỉ huy sở phe xanh với tốc độ và quyết đoán đến kinh ngạc!
Tiếng súng, tiếng nổ (mô phỏng), báo cáo “hi sinh” của binh sĩ… vang dội qua hệ thống loa. Chỉ ba phút sau, trên màn hình điện tử, biểu tượng đại diện cho tổng hành dinh và chỉ huy trưởng tối cao của phe xanh chuyển thành màu xám chói mắt!
Loa phát thanh từ ban chỉ đạo vang lên dõng dạc khắp khán đài: “Tổng hành dinh phe xanh bị tiêu diệt, chỉ huy tối cao ‘tử trậnʼ. Phe đỏ hoàn thành mục tiêu chiến dịch!
Diễn tập ‘Lôi Ðình Phong Bạoʼ, phe đỏ chiến thắng!”
Thắng rồi! Trong tình thế hoàn toàn bất lợi, chỉ bằng một pha đánh úp “chặt đầu”, họ đã gọn gàng kết thúc toàn bộ trận chiến!
Khán đài chết lặng vài giây. Rồi bùng nổ bởi tiếng vỗ tay và tiếng trầm trồ kinh ngạc!
“Tuyệt vời! Tuyệt quá rồi!”
“Không hổ là ‘Vua Bóng Ðêmʼ! Chỉ huy thế này, bản lĩnh thế này…”
“‘Lưỡi daoʼ của Ưng Săn danh bất hư truyền!”
Mọi người đều bị khuất phục trước năng lực quân sự và khả năng thao lược xuất sắc mà Cố Dạ Thần vừa phô bày.
Diệp Thiển Thiển đứng lặng trong đám đông. Tai cô vang vọng những lời khen, mắt cô dõi theo dáng người đang chỉ huy thu quân giữa màn khói dần tan kia – thẳng tắp như tùng, lạnh lùng như sắt.
Anh thắng rồi. Anh xứng đáng là vương giả nơi chiến trường.
Nhưng trái tim cô… như bị ném vào hố băng, chìm mãi xuống đáy lạnh thẳm. Cô đã tận mắt chứng kiến – “Cục Ðá” của cô, mạnh mẽ đến nhường nào, đến mức hoàn toàn không cần cô. Từng nỗi xót xa, từng lời an ủi, từng sạc pin” cô cố gắng dành cho anh… lúc này nghĩ lại, thật nực cười, thật thừa thãi.
Cô cúi đầu nhìn cuốn sổ ký hoạ, trên đó là hình bóng mạnh mẽ mang theo sát khí mà cô vừa vẽ. Khoé môi cô khẽ cong lên, là một nụ cười đắng chát đến tột cùng. Và ngay giây phút ấy, sự do dự và hy vọng cuối cùng trong lòng cô – hoàn toàn tan biến.
