“Ông chủ, đây là danh sách mua sắm cuối cùng. Nhờ ông chủ duyệt giúp.” Tôi cầm hợp đồng chuẩn bị cho tiệc tất niên, đặt lên bàn làm việc của Hà Kiến Hâm.
“Ờ, để lát tôi xem. 8.888 con cá chép Koi kia đã chốt chưa? Nhớ chọn loại có màu đỏ phát tài đấy.” Ông ta chẳng thèm ngẩng đầu, mà chỉ hỏi qua loa.
“Tôi đã thương lượng xong với bên bán rồi, giá còn 2 tệ một con. Tổng cộng họ làm tròn cho còn 17.000.”
Tôi vừa dứt lời, thực tập sinh mới tên Hứa Kiều Kiều liền bước vào bằng đôi giày cao gót. Cô ta không chỉ không gõ cửa mà khi vào rồi còn chẳng buồn đóng cửa lại.
“Boss ơiiiii~~ em có chút thắc mắc với phương án này á! Anh chỉ cho em được không~?” Giọng cô ta cố tình kéo nhựa, khiến cả người tôi nổi da gà.
“Aiya, chẳng phải chị Lý sao? Lại sắp mua cái gì hay ho cho công ty nữa hả!” Cô ta tự nhiên khoác tay tôi. “Cho em xem với nào~” Vừa nói, Hứa Kiều Kiều đã chồm cả người tới trước bàn, mắt dán vào bản hợp đồng tôi đang mở.
“Wow… boss hào phóng ghê luôn! Mua từng này quà cho tiệc tất niên, em hóng quá trời~ Hả? Còn mua cá Koi nữa! Mà tận 2 tệ một con luôn ư…” Hứa Kiều Kiều chu môi, tự tiện cầm hợp đồng lên xem kỹ.
Hà Kiến Hâm chẳng nói gì, ánh mắt thì dán chặt vào đường khoét sâu trên cổ áo của chiếc váy đen mà Hứa Kiều Kiều đang mặc.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt đó, cô ta giả vờ kinh hoảng ôm ngực lại. Đồng thời khẽ uốn người, khiến vòng một càng nổi bật hơn.
“Anh nhìn gì á? Đáng ghét ghét mà!” Cô ta lè lưỡi, rồi quay sang tôi: “Chị Lý, chắc chị bị nhà cung cấp lừa rồi. Cá Koi gì mà tận 2 tệ một con?”
Tôi vội giải thích: “Đây là cá Koi cảnh, sẽ đắt hơn loại thường. Giá thị trường cơ bản đều trên 5 tệ trở lên…”
Hứa Kiều Kiều đưa điện thoại lên cắt lời: “Không phải em nói chị đâu nha. Thời nào rồi, mà chị còn không lên mạng so giá? Đây nè. Em chỉ tìm đại thôi, người ta chỉ tính nửa tệ một con, còn miễn phí ship!”
Trên màn hình điện thoại, giao diện mua hàng sáng rực dòng chữ: [Koi giống loại đẹp 0,5 tệ. Miễn phí ship. Bao sống đến nhà].
Câu đó vừa thốt ra, ánh mắt Hà Kiến Hâm lập tức thay đổi. Ông ta nhíu mày nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Hứa Kiều Kiều còn bồi thêm: “Haiz, chẳng trách người ta bảo làm mua hàng dễ có tiền bẩn bỏ túi. Chị Lý, chị chắc đã làm lâu rồi nhỉ~. Trong 17.000 tệ đó, chắc chị đã cắn được cả chục ngàn tệ bỏ túi rồi nha? Tsk tsk.”
Ông chủ chỉ vào hợp đồng, giọng nặng như chì: “Tiểu Lý, chính cô nói đi!”
Tôi bực đến mức muốn trợn trắng mắt nhưng vẫn cố nhịn xuống. Tôi tự ép mình giữ bình tĩnh, nói: “Ông chủ, nếu muốn mua cá Koi màu sắc đẹp, trông phát tài, thì đúng là phải giá này. Tôi đã hỏi tất cả các nhà bán sỉ trong chợ rồi, chỉ có bên đó bao sống bao đền, còn tặng thêm một trăm con dự phòng. Hàng trên mạng thì chất lượng may rủi, giao sai hàng là chuyện như cơm bữa.”
Hà Kiến Hâm còn chưa kịp phản ứng thì Hứa Kiều Kiều lại xổ ra: “Ai dà, chị Lý, chị nói ra cả đống lý do như thế, chẳng phải chỉ để có thể làm qua loa thôi sao? Làm mua hàng thì phải so giá, phải tìm phương án tiết kiệm nhất cho công ty chứ? Cấp nào thì làm việc cấp đó, lương chị vẫn lãnh đủ mà chỉ biết lười biếng kiếm chác đúng không!”
Chỉ dùng ba câu mà cô ta nhét hết một đống tội lên đầu tôi. Rồi vỗ ngực cam đoan với ông chủ: “Boss à~, nếu để em làm á, trả giá một chút, thì chưa tới 2.000 tệ là xong hết!”
Tôi trợn tròn mắt. Hai ngàn tệ thì làm được gì? Ngoài đường một con cá vàng nhỏ còn phải một tệ. Cứ tính 0,5 tệ một con, 8.888 con cá cũng phải hơn 4.000 tệ rồi.
Hà Kiến Hâm hừ lạnh: “Tiểu Lý, cô xem mà học hỏi Kiều Kiều đi. Người ta vừa mới tới mà đã biết nghĩ cách tiết kiệm cho công ty. Cô ấy chỉ dùng 2.000 tệ mà đã làm được rồi, cô là quản lý lâu năm mà lại làm không được sao?” Hà Kiến Hâm không lập tức giao việc mua sắm cho Hứa Kiều Kiều, mà quay sang chất vấn tôi.
Tôi mím môi, cảm thấy rất khó khăn để mở miệng. Ông ta vốn keo kiệt, nhưng lại cực kỳ sĩ diện. Điển hình là tiệc tất niên năm nay, ông ta cố tình gộp chung với sinh nhật 80 tuổi của mẹ mình, đặt đúng 88 bàn trong khách sạn để tiết kiệm chi phí. Tôi chợt nhớ lại bảy tám năm qua. Mỗi lần mua hàng tôi đều phải làm phương án, so báo giá, trả giá tới khản giọng, gọi mấy chục cuộc điện thoại chỉ để tiết kiệm vài trăm tệ cho công ty mà vẫn đảm bảo chất lượng. Kết quả chẳng nhận nổi một câu cảm ơn. Trái lại, sự nghi ngờ từ ông chủ thì không dứt.
Thở dài, tôi lạnh giọng nói: “Tôi không làm được.”
“Cô…!” Hà Kiến Hâm đỏ mặt gân cổ quát tôi. “Tôi nuôi cô bao năm, chút chuyện này cũng không làm nổi à?!”
Hứa Kiều Kiều lập tức chen lời: “Boss à~ hay là giao cho em đi? Không yên tâm thì mình mua thử một con trước mà~ chỗ bán cùng thành phố, giao hàng nhanh lắm!”
“Được, Kiều Kiều. Cứ thế mà làm! Nếu lần này em xử lý tốt, anh cho em chuyển chính thức trước hạn! Còn Tiểu Lý…” Ông ta dừng lại, nhìn tôi như nhìn đồ bỏ. “Cô năng lực không đủ, tạm thời hạ cấp, làm lại từ vị trí nhân viên mua hàng.”
Tôi siết chặt lòng bàn tay. Không nói gì. Cứ vậy bước ra khỏi văn phòng.
