Mắt Bắc Đẩu – Chương 2

Ngày quay lại căn cứ, viện sĩ Trần đứng chờ ở cổng. Ông đưa tôi một túi hồ sơ niêm phong với dấu đỏ “Tuyệt mật”.

“Tên dự án: Khải Minh.” Ông nói “Em là thành viên trẻ nhất của chúng tôi.”

Tôi nhận lấy túi hồ sơ, nhẹ tênh mà nặng trĩu.

“Bắt đầu từ bây giờ,” Viện sĩ Trần nhìn thẳng vào mắt tôi, “thân phận, gia đình, mọi mối quan hệ xã hội trước đây của em… đều bước vào trạng thái tĩnh. Em chỉ còn một mã hiệu: Khải Minh.”

“Rõ!”

Ông gật đầu, quay người đẩy cánh cửa nặng nề chống bức xạ. Tôi bước vào.

Cánh cửa phía sau lưng tôi đóng lại – lặng lẽ khép lại cả thế giới bên ngoài.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh. Không hiểu sao tôi cảm thấy một sự sảng khoái chưa từng có. Có lẽ vì biết vài năm tới mình sẽ không còn phải giả vờ khéo léo để cân bằng đủ kiểu quan hệ xã hội nữa. Dù kết quả ra sao, tôi đã làm tất cả những gì có thể. Còn lại, thuận theo dòng nước.

***

Trong phòng thí nghiệm không có cửa sổ, chỉ có dãy màn hình tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Mười hai bàn làm việc, mười hai người mặc quân phục huấn luyện giống hệt nhau. Tôi là người thứ mười ba, cũng là người trẻ nhất.

Viện sĩ Trần đứng trước bàn điều khiển trung tâm, không hề có lời mở đầu, đi thẳng vào trọng điểm: “Mục tiêu của ‘Mắt Bắc Ðẩuʼ rất đơn giản: Tạo ra một hệ thống định vị không thể bị nhiễu, bị đánh lừa.” Giọng ông vang vọng trong phòng thí nghiệm trống trải: “Chúng ta đã tụt hậu hai mươi năm. Muốn đuổi kịp thì chỉ có liều mạng.”

Ông phân cho mỗi người một bộ tài liệu cơ bản. Tôi mở ra, chi chít những khung thuật toán và phân tích điểm nghẽn.

“Ba tháng.” Viện sĩ Trần nói “Tôi muốn thấy hướng đột phá.”

Không ai thảo luận, không ai đặt câu hỏi. Tất cả ngồi xuống, màn hình sáng lên.

Ngày đầu tiên, tôi xem mã lệnh suốt 18 tiếng. Ngày thứ hai, 20 tiếng. Ðến rạng sáng ngày thứ ba, tôi gục xuống bàn, ngủ thiếp đi. Trong mơ toàn là dòng nhị phân chảy trôi.

Ngày thứ bảy, tôi phát hiện ra lỗi logic đầu tiên.

Ngày thứ mười lăm, tôi đề xuất bản nháp thuật toán lọc nhiễu mới.

Ngày thứ ba mươi, tôi đặt phương án hoàn chỉnh lên bàn viện sĩ Trần. Ông xem suốt một buổi chiều.

Hoàng hôn, ông ngẩng lên: “Xác minh cần dùng siêu máy tính. Thủ tục xin mất ít nhất một tháng.”

“Tôi không đợi được.” Tôi nói.

Ông im lặng vài giây: “Dùng thiết bị hiện để chia nhỏ kiểm chứng, khối lượng công việc sẽ gấp năm lần.”

“Vậy thì gấp năm lần.”

Ông nhìn tôi một cái, trong mắt lóe lên điều đó. Sau đó ông đứng dậy, vỗ tay hai cái. Tất cả mọi người ngẩng đầu lên.

“An Duyệt đã đưa ra phương án mới.” Ông nói “Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ phối hợp xác minh. Chúng ta không đợi siêu máy tính.”

Không ai hỏi vì sao, không ai than vãn. Mười hai người, gồm cả viện Trần, quay lại trước màn hình.

Liên tục 48 tiếng. Hết bốn bình phê. Hết ba lọ thuốc nhỏ mắt. Có người gục xuống bàn ngủ 20 phút, tỉnh dậy lại tiếp tục.

Giờ thứ 49, đoạn mã cuối cùng hoàn tất. Trên màn hình, điểm sáng trong môi trường mô phỏng bị nhiễu mạnh, vẫn vững vàng nằm đúng tọa độ lý thuyết, sai số không quá một milimét.

Phòng thí nghiệm lặng đi vài giây. Sau đó, ai đó bật cười. Tiếp theo là tiếng cười thứ hai, thứ ba… Cuối cùng, mọi người cùng bật cười – Tiếng cười ấy vừa mệt mỏi, vừa nhẹ nhõm, lại có gì đó hoang dã và sảng khoái đến tận xương tủy.

Viện sĩ Trần đi tới trước mặt tôi. Ông không nói gì, chỉ vỗ mạnh lên vai tôi một cái. Cái vỗ ấy, nặng hơn mọi lời khen ngợi.

Tối đó, tôi trèo lên ngọn đồi sau căn cứ. Bầu trời phương Bắc đầy sao, Bắc Ðẩu sáng đến chói mắt. Tôi bỗng nhớ lại nhiều năm trước, lúc cha nuôi còn chưa rời nhà.

Một đêm hè, ông chỉ lên trời và nói: “Kia là Bắc Ðẩu. Nếu bị lạc, hãy tìm nó.”

“Tại sao phải hướng Bắc?” Tôi hỏi.

“Vì phương Bắc,” Ông nói “là nơi chúng ta cần đến.”

Sau này, ông đi về phía Bắc, có một mái ấm mới. Rồi tôi cũng đến Bắc. Nhưng lần này, tôi chính là ngôi sao đó.

***

Khi dự án bước vào giai đoạn chuyên sâu, tiếng ồn từ thế giới bên ngoài cuối cùng cũng len lỏi vào được. Hôm đó, viện Trần gọi tôi vào văn phòng, đưa cho tôi một bản in chụp từ trang web. Tiêu đề cực kỳ bắt mắt: “Thiên kim hào môn bỏ nhà ra đi, cha mẹ treo thưởng cả triệu tìm con.” Ảnh đính kèm là ảnh tốt nghiệp cấp ba của tôi.

Bài viết bên dưới viết lâm ly thống thiết: “Con gái ruột vì ghen tỵ với con gái nuôi, tức giận bỏ nhà ra đi. Cha mẹ nhớ thương ngày đêm, nước mắt chan cơm.”

Còn có ảnh chụp màn hình phỏng vấn Sở Dao: “Em sẵn sàng trả lại tất cả cho chị, chỉ mong chị trở về.”

Phần bình luận sôi nổi vô cùng:

[Xem khóc luôn.]

[Cô em gái thật hiền lành.]

[Cô chị này đúng không hiểu chuyện.]

Tôi xem xong, đưa tờ giấy trả lại.

Viện Trần nói: “Dựa theo quy định, chúng ta không được tiết lộ hành tung của em. Nhưng nếu em muốn, có thể viết một bức thư báo bình an.”

“Không cần.” Tôi đáp.

“Họ là cha mẹ em.”

“Từng là.” Tôi chỉnh lại, “Bây giờ, tôi chuyện quan trọng hơn.”

Viện sĩ Trần gật đầu, không nói gì thêm.

Sau đó, những tiếng ồn kiểu này lại xuất hiện vài lần nữa. Sở Dao lên truyền hình phỏng vấn, rưng rưng kể về ‘tình chị em sâu đậmʼ. Mẹ tôi khi được phỏng vấn thì khóc đến ngất xỉu. Cha thì nâng mức treo thưởng lên tới năm triệu.

Cư dân mạng bắt đầu bịa chuyện, nào là: tôi bị bắt cóc, tôi chết rồi, tôi đang làm vợ ở một xó núi nào đó. Đôi khi tình lướt thấy trên mạng nội bộ, tôi chỉ cảm tắt trang đi.

Một lần, Triệu Mai hỏi khẽ: “Nhà cậu… không sao chứ?”

“Không sao.” Tôi nói, “Họ diễn vai của họ, tôi làm việc của tôi.”

“Không thấy khó chịu à?”

Tôi nghĩ một lúc: “Giống như cậu đang đi trên đường, bên cạnh có nhà hát đang diễn. Kịch thì ồn thật, nhưng không thể vì thế mà không đi tiếp con đường của mình.”

Cô ấy ngẩn ra, rồi bật cười: “Nghe cũng có lý.”

Chương trước

error: Content is protected !!