Mắt Bắc Đẩu – Chương 3

Sự kiện thú vị thực sự xảy ra ba tháng sau. Viện sĩ Trần lại gọi tôi tới. Lần này ông có vẻ hơi khó xử.

“Có người thông qua bảy tầng quan hệ để hỏi tung tích em.” Ông nói  “Một thương nhân họ Trần, tên Trần Hạo. Em biết không?”

Tôi nhớ lại người đàn ông từng đưa danh thiếp trong nhà hàng, đồng hồ trên tay đủ mua cả căn hộ. “Gặp một lần, là vị hôn phu trên danh nghĩa của tôi.”

“Hắn dùng không ít mối quan hệ, chỉ để tìm ra em đang ở đâu.” Viện sĩ Trần ngừng lại giây lát: “Tất nhiên, chẳng moi được gì.”

“Có phiền phức không ạ?”

“Phiền phức?” Ông cười “Cấp bậc như hắn, còn chưa đủ trình để gây phiền phức.”

Ông đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Cửa sổ duy nhất trong phòng thí nghiệm thể nhìn ra ngoài, ngoài đó cũng chỉ là đường nội bộ căn cứ. “An Duyệt, em biết vì sao tôi chọn em vào dự án này không?”

“Vì thành tích của em tốt?”

“Người giỏi có rất nhiều.” Ông xoay người lại “Tôi chọn em, em một đặc điểm: Em chưa từng hỏi ‘Tại sao em?ʼ, em chỉ hỏi: ‘Em cần làm gì?ʼ”

Tôi im lặng.

“Thế giới này rất ồn ào, có muôn vàn tiếng nói dạy em nên làm gì, nên trở thành ai.” Viện Trần nói: “Nhưng người mạnh thực sự là người nghe rõ tiếng lòng của chính mình. Em nghe được, và em dám đi theo nó.”

Ông quay lại bàn, mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc huy hiệu nhỏ. Nền xanh đậm, có hình Bắc Ðẩu màu bạc. “Giai đoạn đầu của dự án hoàn thành sớm. Ðây là món quà từ cấp trên.” Ông đưa cho tôi: “Giữ lấy. Ðây mới chỉ khởi đầu.”

Tôi nhận lấy huy hiệu, kim loại hơi nóng lên trong lòng bàn tay.

Cùng năm đó, đội trưởng đưa tôi một huy chương và một văn kiện: Lệnh thăng quân hàm. Tôi mở ra, Thiếu tá. Thiếu tá 21 tuổi, hiếm có. Tôi thấy tự hào.

Ðêm đó, tôi viết vào trang cuối cùng của nhật thí nghiệm: [Ðừng làm vai phụ trong câu chuyện của người khác, dù câu chuyện ấy có vẻ thật lay động. Hãy viết nên câu chuyện của chính mình, dù đoạn đầu có yên ắng đến mức không ai nghe thấy.]

***

Ngày ‘Mắt Bắc Ðẩuʼ giai đoạn I được nghiệm thu, nhà ăn căn cứ tổ chức bữa cơm đặc biệt. Thật ra cũng chỉ thêm hai món thịt, nhưng không khí náo nhiệt như đón Tết. Viện Trần phá lệ cho phép mỗi người uống một ly bia nhỏ. Thật sự là ly tiêu chuẩn, không hơn.

Khi nâng ly, ông nói: “Sau khi hệ thống này đi vào hoạt động, tàu chiến, máy bay, tên lửa của chúng ta sẽ không bao giờ lạc hướng trong bất kỳ tình huống nào. Tên các cậu sẽ không xuất hiện trên báo, nhưng lịch sử sẽ nhớ ngày hôm nay.”

Mọi người cụng ly, uống cạn.

Sau buổi tiệc, ông giữ tôi lại một mình.

“Dịp Quốc khánh, đội duyệt binh khối khoa học kỹ thuật các học viện thiếu người dẫn đội.” Ông đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đề cử em.”

Tôi sững người.

“Vinh dự đấy, cũng là nhiệm vụ.” Ông nói “Ðội hình này đại diện cho tương lai của sức mạnh khoa học quân đội ta. Người dẫn đầu, phải đại diện cho tương lai trong tương lai.”

“Em… làm được không ạ?”

Viện Trần cười: “Cô gái ba năm trước nói ‘tuân theo sắp xếpʼ, sẽ không hỏi như thế đâu.”

Tôi đứng nghiêm: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Buổi huấn luyện bắt đầu từ ngày hôm sau. Cực khổ gấp mười lần doanh trại tân binh. Bước chân tiêu chuẩn không được sai quá 1 cm, tốc độ 116 bước/phút, không hơn không kém. Góc độ vung tay, tốc độ đá chân, thậm chí cả ánh mắt nhìn đi đâu, đều yêu cầu chính xác.

Huấn luyện viên họ Lôi – người như tên – giọng to như sấm.

“Ðầu nghiêng 0.5 độ kìa!”

“Chân! Cao lên 3cm nữa!”

“Ánh mắt! Giữ ánh mắt! Nhìn đi đâu thế hả?!”

Sau mỗi ngày huấn luyện, quân phục có thể vắt ra nước. Bàn chân phồng rộp, vỡ rồi lại rộp. Tối đến khử trùng, bông gòn chọc vào, đau thấu tim gan.

Triệu Mai tay run khi giúp tôi bôi thuốc: “Cái chân này của cậu… còn cần nữa không?”

“Cần.” Tôi nhìn trần nhà “Không chỉ cần, mà còn phải đi vững hơn nữa.”

Lý Vi mang nước nóng tới: “Duyệt binh thôi mà, có phải ra chiến trường đâu, làm chi cực vậy?”

Tôi không giải thích. Có những chuyện không cần lời giải thích. Giống như cậu không thể nói cho người chưa từng thấy biển biết: Tại sao người nguyện vượt bão để ra khơi.

Ðến tuần thứ ba của huấn luyện, HLV Lôi đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi trong giờ nghỉ.

“Biết sao chọn em không?”

“Không ạ.”

“Trên người em có một luồng khí.” Ông vặn nắp bình nước, uống một ngụm: “Giống như một thanh kiếm, chưa rút ra hết, nhưng đã thấy rõ ánh thép.” Ông ngừng lại một chút rồi nói: “Nhưng loại kiếm này dễ gãy nhất. Vì quá sắc, không biết kiềm chế.”

Tôi: “?” “Vậy phải làm sao ạ?”

“Phải rèn cho nó cứng hơn. Cứng đến mức không thứ gì bẻ gãy nổi.” Ông đứng dậy, lại bắt đầu hét: “Tất cả có mặt! Ðứng dậy! Tiếp tục huấn luyện!”

Tôi đứng dậy, lòng bàn chân đau nhói, như đang gào lên về ranh giới chịu đựng. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rồi. Không phải giấu đi ánh thép. Mà là phải biến ánh thép, thành chính bản thân mình.

Chương trước

error: Content is protected !!