Thứ năm – 2

Khác với Peter McDermott, đêm hôm đó Milne Trùm Khóa thao thức không ngủ được.

Tốc độ và năng suất trong việc y thu được những thông tin chi tiết về chiếc chìa khóa mở cụm phòng Tổng thống đã không được tiếp tục trong việc đánh một chiếc chìa mới.

Những quan hệ với dân địa phương mà Trùm Khóa thiết lập được khi tới New Orleans tỏ ra kém tác dụng hơn so với dự kiến. Nhưng cuối cùng một thợ khóa ở khu phố ổ chuột gần Irish Canal, mà người ta đã cam đoan với Trùm Khóa là có thể tin cẩn được, đồng ý nhận làm mặc dù cứ luôn mồm cằn nhằn về việc anh ta phải đánh chìa khóa theo các chỉ số mà sao không đưa cho anh ta một chiếc chìa chính để sao lại có hơn không. Thế mà chiếc chìa mới này cũng phải đến trưa ngày thứ năm mới xong và tiến công thì cắt cổ.

Trùm Khóa chấp nhận giá tiền cũng như phải chấp nhận thời hạn chờ đợi bởi y biết không còn cách nào khác.

Thế nhưng việc chờ đợi đặc biệt căng thẳng, y nhận thấy mỗi giờ phút trôi qua lại thêm một giờ phút có khả năng bị người ta lần ra dấu vết và chộp được.

Đêm nay, trước khi đi ngủ, y đã đấu tranh tư tưởng không biết có nên làm một cuộc đột kích mới trong khách sạn vào sáng sớm hay không. Trong bộ sưu tập của y vẫn còn hai chìa khóa phòng chưa dùng tới. Chiếc chìa thứ hai của phòng 449 mà y lượm được ở sân bay vào sáng thứ ba và chiếc chìa 803 mà y đã hỏi nhân viên và nhận được tại bàn, thay vì chiếc chìa phòng 830 của y. Song y quyết định bác ý kiến này với lập luận rằng y nên khôn ngoan hơn, chờ đợi và tập trung vào phương án ăn to ở chỗ bà Công tước Croydon. Tuy thế, Trùm Khóa hiểu rằng, trong lúc đi đến quyết định như vậy, nguyên nhân chính vẫn là vì y đã trờn trợn rồi.

Trong đêm khuya, càng khó ngủ, y càng thấy sợ. Sợ đến mức không còn tìm cách lừa dối bản thân làm gì cho mệt. Song y quyết tâm đến sáng mai phải tìm cách chế ngự được sự sợ hãi và lấy lại tinh thần dũng mãnh như một con sư tử của y.

Cuối cùng y cũng chìm vào một giấc ngủ nặng nề. Y mơ thấy một cánh cửa sắt khổng lồ, che kín không gian và ánh sáng mặt trời, đóng sập trước mặt y. Y cố bỏ chạy trong khi còn một quãng trống còn lại, thế nhưng y không tài nào cử động được khi cánh cửa đóng sập, y khóc nức nở bởi biết rằng cánh cửa đó sẽ không bao giờ mở ra nữa.

Y run rẩy, tỉnh dậy trong bóng tối, nước mắt đầm đìa trên má.

Chương trước

error: Content is protected !!