Tiếng chuông nhà thờ New Orleans dóng dả vang khắp thành phố, báo hiệu giờ chính ngọ đã đến. Âm thanh đó chỉ còn nghe mơ hồ qua cửa sổ tầng chín được đóng chặt và gắn kín để cùng máy điều hòa nhiệt độ ở cụm phòng Tổng thống. Công tước Croydon đang run run rót ra một cốc scotch whiskey pha xôđa, đây là cốc thứ tư từ giữa buổi sáng đến lúc này. Nghe tiếng chuông, ông liếc nhìn đồng hồ để xác nhận tiếng chuông báo có đúng không. Ông lắc đầu hoài nghi rồi lẩm bẩm:
– Đã chấm dứt chưa?… Một ngày dài lê thê… Sẽ nhớ suốt đời.
– Cuối cùng cũng sẽ kết thúc – Bà Công tước nói vọng sang. Bà đang ngồi ở ghế xô pha, cố tập trung tư tưởng đọc tập thơ của W. H. Oden mà không được. Lần này bà góp chuyện với ông không còn gay gắt như những lần trước, trong mấy ngày vừa qua. Thời gian chờ đợi kể từ đêm hôm qua, khi bà biết Ogylvie cùng chiếc xe cán chết người đã đi lên phía Bắc, nhưng hiện nay nó ở đâu không rõ, đã khiến đầu óc bà căng thẳng. Cho đến bây giờ đã được mười chín tiếng kể từ lúc vợ chồng Croydon tiếp xúc lần cuối cùng với viên phụ trách an ninh khách sạn và từ đó trở đi không hề biết thêm tình hình diễn biến ra sao.
– Lạy Chúa! Sao gã ta không gọi điện thoại được nhỉ? – ông Công tước đi đi lại lại trong phòng sinh hoạt vẻ hằm hằm, như ông vẫn làm từ sáng đến giờ.
– Tôi đã thống nhất với gã là không liên lạc – Bà Công tước nhắc chồng, giọng vẫn giữ ôn tồn – Làm như vậy, an toàn hơn. Hơn nữa, nếu hắn giấu xe vào ban ngày như chúng ta hy vọng, thì có thể hắn phải ẩn náu.
Công tước Croydon đăm đăm nhìn vào tấm bản đồ đường sá của Esso, nghiên cứu nó như đã làm biết bao lần trước đây. Ngón tay ông vẽ một vòng tròn quanh khu vực Maycon, trên sông Misissippi, nói như cho cả bà nghe nữa:
– Hãy còn gần quá, gần quá. Cả ngày hôm nay… phải đợi phải đợi. – ông rời xa tấm bản đồ và lẩm bẩm – Biết đâu hắn ta bị phát hiện rồi cũng nên.
– Rõ ràng chưa có chuyện như vậy, nếu không chúng ta cũng đã được biết, không cách này thì cách khác.
Bên cạnh bà Công tước có một số báo buổi trưa của States Item.
Bà đã sai thư ký xuống sảnh mua một số mới. Bà cũng đã theo dõi các bản tin hàng giờ trên đài phát thanh trong suốt buổi sáng. Lúc này tiếng phát thanh nho nhỏ, nhưng nghe rõ người đọc bản tin đang miêu tả sự thiệt hại của trận bão mùa hè tại Massachusett và tin trước đó là lời tuyên bố của Nhà Trắng về vấn đề Việt Nam. Tờ báo và những bản tin sáng đều có đề cập đến tới cuộc điều tra vụ đâm xe rồi bỏ chạy, song chỉ thấy nhắc đến là còn đang tiếp tục chứ chưa phát hiện thêm được điều gì mới mẻ.
– Đêm hôm qua hắn ta mới chỉ đi được mấy giờ – Bà Công tước tiếp tục như thể tự trấn an mình – Đêm nay tình hình sẽ khác. Hắn có thể khởi hành ngay từ chập tối và đến sáng mai thì mọi sự sẽ được an toàn.
– An toàn! – Người chồng ủ rũ trở lại với cốc rượu – Có lẽ cũng nên tính đến lẽ phải trái, không phải về chuyện đã xảy ra. Người đàn bà… với đứa trẻ ấy mà. Có ảnh cả đấy… Mình cũng đã thấy…
– Chúng ta đã nghĩ chán chuyện đó rồi. Không còn giúp ích gì được nữa.
Ông ta nói đủ nghe:
– Lễ mai táng hôm nay… chiều nay… chí ít ta cũng có thể đến.
– Không được. Ông nên nhớ là ông không được thò mặt đến chỗ đó.
Im lặng nặng nề bao trùm lên căn phòng lịch sự, rộng thênh thang.
Bất ngờ tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng đó.
Họ đưa mắt nhìn nhau, không ai muốn trả lời. Bắp cơ trên mặt Công tước giật mạnh.
Tiếng chuông lại vang lên, rồi ngừng. Qua cửa nối giữa các phòng họ nghe rõ tiếng người thư ký đang trả lời.
Một lát sau anh thư ký gõ cửa và bước vào vẻ rụt rè.
Anh ta nhìn về phía Công tước:
– Thưa tôn ông, có một tờ báo địa phương đến. Họ bảo rằng họ mới có… – Anh ta ngập ngừng trước một thuật ngữ không quen uống – một bản tin điện hình như có liên quan đến ngài.
Bà Công tước cố gắng lấy lại tư thế.
– Tôi sẽ nhận điện, anh gác máy phụ lại.
Bà nhấc ống nghe gần chỗ bà. Chỉ người nào quan sát thật kỹ mới có thể phát hiện bàn tay bà run run.
Bà đợi cho máy phụ kêu cách một tiếng khi trả lại tổ hợp máy, bà mới nói: – Nữ Công tước Croydon đây.
Một giọng hoạt bát đáp lại:
– Thưa bà, tôi ở văn phòng thường trú tại địa phương của báo States Item. Chúng tôi đã nhận được tin nhanh của Associated Press và vừa rồi lại có một tin đưa tiếp… – Giọng nói kia ngừng lại – Xin lỗi bà – Bà nghe rõ người kia bực bội nói: – Mẹ kiếp, đâu mất rồi… ê, Andy, cậu quẳng lại cho tớ cái tờ giấy đó.
Sau đó có tiếng giấy sột soạt, rồi giọng nói kia tiếp tục:
– Xin lỗi bà. Tôi xin đọc để bà nghe tin này:
LONDON (AP) – Các nguồn tin từ nghị viện ở đây, hôm nay đã đề cập đến việc bổ nhiệm Công tước Croydon, nhà ngoại giao con thoi, nổi tiếng của chính phủ Anh làm đại sứ nhiệm kỳ tới tại Hoa Kỳ. Phản ứng bước đầu là thuận lợi. Hy vọng lời công bố chính thức sẽ sớm được đưa ra.
– Thưa bà, còn một tin nữa, song tôi không muốn làm ông bà bận tâm. Sở dĩ chúng tôi gọi điện thoại đến là vì muốn biết xem ông nhà có đưa ra tuyên bố gì không và sau đó nếu được ông cho phép, chúng tôi sẽ cử một phóng viên nhiếp ảnh đến khách sạn.
Bà Công tước nhắm mắt lại, thoáng trong giây lát bà cảm thấy nhẹ cả người như vừa uống liều thuốc giảm đau.
Giọng nói trong ống nghe lại cắt ngang:
– Thưa bà, bà vẫn cầm máy đấy chứ?
– Vâng – Bà cố định thần lại.
– Về lời tuyên bố, chúng tôi muốn…
Bà Công tước nói luôn:
– Hiện nay nhà tôi chưa tuyên bố gì, và chúng tôi cũng không thể phát biểu chừng nào việc bổ nhiệm kia chưa được chính thức xác nhận.
– Trong trường hợp đó…
– Về chuyện chụp hình cũng vậy thôi.
Giọng nói tỏ ra thất vọng:
– Tất nhiên trong số báo tới chúng tôi sẽ đưa tin những gì đã thu thập được.
– Đó là quyền của các ông.
– Đồng thời, khi có công bố chính thức, chúng tôi muốn giữ liên hệ với ông bà.
– Nếu vậy, tôi tin rằng nhà tôi rất hài lòng được gặp giới báo chí.
– Vậy chúng tôi có thể gọi điện thoại lại không?
– Vâng, xin cứ tự nhiên.
Sau khi đặt ống nói xuống, bà Công tước Croydon ngồi thẳng người, không nhúc nhích. Cuối cùng, một nụ cười mơ hồ thoáng hiện trên môi bà:
– Sự việc diễn biến rồi đây. Anh Jeffrey đã thành công.
Ông chồng nhìn bà, vẻ không tin. Ông liếm môi:
– Chuyện Washington đấy à?
Bà nhắc lại tóm tắt bản tin AP:
– Có lẽ việc để lộ tin là có tính chất cố ý, nhằm thăm dò phản ứng. Kết quả là thuận lợi.
– Tôi không tin như vậy, dù cho ông anh của cô…
– Uy tín ảnh hưởng của anh ấy rất lớn. Chắc chắn còn có những lý do khác nữa. Vấn đề là chọn đúng thời điểm. Người ta cần đến loại người có tiểu sử như anh. Phù hợp với hoạt động chính trị. Nên nhớ là chúng ta đã nắm được cơ hội. May mắn mọi việc lại cùng ập đến một lúc.
– Bây giờ, chuyện đó xảy ra… – ông ngừng lại, không muốn nới hết câu.
– Chuyện đó là chuyện gì vậy?
– Tôi phân vân không biết… có thể tiếp tục đến cùng được không?
– Ông có thể và ông cần phải tiếp tục. Chúng ta sẽ tiếp tục.
Ông lắc đầu hoài nghi:
– Đã có một dịp…
– Hiện nay vẫn còn một dịp – Giọng bà Công tước gay gắt, đầy vẻ uy quyền – Cuối ngày hôm nay ông phải gặp nhà báo. Sẽ còn nhiều việc khác phải làm. Ông cần giữ quan điểm kiên định, mạch lạc.
Ông từ từ gật đầu:
– Tôi sẽ cố hết sức – ông lại đưa ly rượu lên nhấm nháp.
– Thôi đi! Bà Công tước đứng dậy, giằng lấy ly rượu từ tay ông và đi về phía buồng tắm.
Ông nghe rõ tiếng bà đổ rượu vào chậu rửa mặt.
Bà quay trở ra:
– Không được uống nữa, ông hiểu không? Không được uống gì nữa.
Ông có vẻ định phản đối, sau đó chấp nhận:
– Giả thử… đó là cách duy nhất.
– Ông có muốn tôi lôi hết đống chai ra trút sạch vào chậu như thế không…
Ông lắc đầu:
– Tôi sẽ cố gắng giảm – Khi ý thức được vấn đề, ông tập trung tư tưởng. Ông lại bộc lộ tính cách như con biến sắc.
Lúc này hình như những nét tính cách ấy của ông trở nên mạnh mẽ hơn. Giọng ông tỏ ra vững vàng khi nhận định:
– Đó là một tin tốt…
– Phải – Bà Công tước nói – Có thể đó là bước khởi đầu mới.
Ông đã định bước về phía bà, nhưng lại đổi ý. Dù bước khởi đầu mới này là gì đi chăng nữa, ông biết nó không bao gồm chuyện đó.
Bà vợ cũng nói rõ suy nghĩ của mình:
– Cần phải xem lại kế hoạch lên Chicago của chúng ta. Từ bây giờ trở đi, nhất cử nhất động của ông đều bị người ta quan tâm chặt chẽ. Nếu như cả hai chúng ta cùng đi với nhau lên trên đó thì báo chí Chicago sẽ đăng tin rùm beng. Việc đem chiếc xe hơi đi sửa lại càng gợi cho người ta thêm tò mò.
– Một trong hai chúng ta sẽ phải lên đó.
Bà Công tước quả quyết:
– Tôi sẽ lên đó một mình. Tôi có thể thay đổi ngoại hình một chút, bằng cách đeo kính. Nếu như thận trọng, tôi có thể thoát khỏi sự chú ý của mọi người – Mắt bà liếc nhìn chiếc cặp ngoại giao nhỏ bên cạnh bàn viết – Tôi sẽ mang nốt số tiền còn lại để chi tiêu vào những việc cần làm.
– Cô vẫn nghĩ rằng… thằng cha đó tới được Chicago an toàn ư? Hắn đã tới đâu.
Bà mở to đôi mắt như cố nhớ lại một cơn ác mộng chợt quên. Bà thì thào:
– Lạy Chúa! Bây giờ…điều trước hết…nhất định hắn phải, hắn phải tới được đó đã!
