Đến một nơi cách New Orleans chừng bảy mươi dặm về phía bắc, Ogylvie băn khoăn nghĩ đến cuộc chạm trán với Peter McDermott vừa rồi. Sự chấn động ban đầu đó đã để lại một ấn tượng mạnh mẽ. Hơn một tiếng đồng hồ sau đó Ogylvie đã lái xe rất căng thẳng, có lúc tưởng như không còn biết đến sự chuyển động của chiếc Jaguar lúc đầu chạy qua thành phố, sau đó băng qua con đường đắp cao Pontchartrain và cuối cùng đi lên phía bắc theo quốc lộ nối các bang Interstate 59.
Ogylvie luôn luôn đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu. Ông quan sát từng bộ đèn xe xuất hiện phía sau và chỉ mong các xe đó nhanh chóng vượt qua xe mình mỗi khi chúng nổi còi liên hồi. Còn phía trước mặt, cứ đến mỗi quãng ngoặt, ông lại chuẩn bị hãm thắng ngay nếu giả thử có một tốp cảnh sát chặn đường.
Ông nghĩ đến khả năng duy nhất là Peter McDermott có mặt tại đó nhằm chứng kiến việc ông ra đi.
Tuy nhiên, Ogylvie chưa hình dung ra được tại sao McDermott lại có thể biết được kế hoạch của ông. Nhưng rõ ràng anh ta biết rồi, còn nhà thám tử khách sạn thì lại hết sức khờ khạo, nhẹ nhàng đặt chân vào bẫy.
Mãi sau, khi xe chạy giữa vùng đồng quê trống trải trong buổi sáng tỉnh mơ trời còn u tối, ông mới bắt đầu nghĩ: Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng?
Nếu như McDermott có mặt ở đó với một ý định gì thì chiếc xe Jaguar này chắc chắn đã bị người ta bám theo hoặc bị chặn lại ở một trạm xăng nào đó từ lâu rồi. Không thấy tình huống đó xẩy ra, có nghĩa cuộc chạm trán chỉ là tình cờ và thực tế chắc chắn như vậy rồi. Nghĩ đến đây, Ogylvie thấy phấn chấn hẳn lên. Ông lại khoái trá nghĩ đến số tiền hai mươi lăm ngàn đô la sẽ chui vào túi ở cuối cuộc hành trình này.
Ông cân nhắc: Cho đến lúc này mọi việc điều ổn thỏa, vậy có nên đi tiếp hay tạm nghỉ là khôn ngoan hơn? Chỉ một giờ nữa trời sẽ sáng rõ. Kế hoạch ban đầu của ông là cho xe tránh bên đường, đợi đến tối mới đi tiếp. Nhưng nằm đợi một ngày không hoạt động gì, cũng có thể nguy hiểm. Ông mới đi được nửa đường trên chặng vượt sông Mississippi, hãy còn tương đối gần thành phố New Orleans. Tất nhiên nếu cứ đi tiếp thì có nguy cơ sẽ bị theo dõi, nhưng ông tự hỏi không biết nguy cơ này lớn đến mức nào. Những căng thẳng mệt mỏi của cơ thể sau một ngày vất vả hôm trước đã bác lại ý nghĩ cho xe đi tiếp. Càng mỏi mệt, ông càng muốn ngủ.
Lúc đó bỗng xẩy ra một việc. Có ánh đèn đỏ lóe lên ở phía sau xe ông như hiện ra từ trong chuyện thần thoại.
Rồi tiếng còi xe ré lên một cách khẩn cấp.
Đây chính là cái điều mà suốt trong mấy tiếng vừa rồi ông chờ đợi. Khi không thấy nó xảy ra, ông cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng bây giờ thực tế đã làm ông thảng thốt.
Một cách bản năng, ông đạp chân ga đi sát tận mặt sàn. Chiếc xe Jaguar chồm lên phía trước, như một mũi tên mạnh mẽ siêu phàm. Kim đồng hồ chỉ tốc độ chuyển nhanh lên 70, 80, 85. Đến 90 thì Ogylvie phải giảm xuống vì một đoạn đường cong. Khi ông giảm tốc độ, ánh đèn đỏ kia lại tiến gần phía sau. Tiếng còi lúc nãy đã ngừng giây lát bây giờ lại rền rĩ. Sau đó ánh đèn đỏ chuyển sang phía bên, người lái chiếc xe đằng sau muốn vượt lên.
Ogylvie hiểu như vậy là vô ích. Dù bây giờ ông có bứt xa chiếc xe này, ông cũng không thể tránh những chiếc khác đã được báo trước để đón đầu. Miễn cưỡng, ông giảm bớt tốc độ.
Trong khoảnh khắc, ông nhận ra chiếc xe đang vượt lên: đó là một loại xe hòm thân dài, sơn màu sáng, ánh đèn trong xe lờ mờ và một hình người cúi thấp bên một người khác. Sau đó chiếc xe cứu thương chạy biến mất. Ánh đèn đỏ của nó nhỏ dần phía trước.
Sự cố vừa rồi khiến Ogylvie run lên và cảm thấy bản thân mệt mỏi lắm rồi. Liều lĩnh thử thách làm gì nữa, ông phải đỗ xe khuất bên đường và dừng lại một ngày. Hiện nay ông đã qua thị trấn Mecon, một thị trấn nhỏ bên sông Missisippi mà ông coi là mục tiêu đạt được trong đêm đầu tiên của chuyến đi này. Ánh bình minh bắt đầu lấp ló.
Ông dừng lại nghiên cứu bản đồ và sau đó bỏ quốc lộ đi vào một con đường nhỏ.
Chẳng mấy chốc con đường chỉ là một dải hẹp, rậm rì cỏ. Trời sáng rất nhanh. Ogylvie bước ra khỏi xe, đưa mắt nhìn vùng đồng quê xung quanh.
Vùng này hoang vu, cây cối thưa thớt, không một bóng người. Con đường chính gần nhất cũng cách đó hơn một dặm. Không xa phía trước mặt là một rặng cây. Ông đi bộ tận nơi để thăm dò. Con đường mòn chạy vào đến đây và kết thúc luôn.
Người đàn ông béo phị hà một tiếng đắc chí. Ông quay lại chiếc Jaguar, lái thẳng vào trong rặng cây, cho đến khi vòm lá che khuất hoàn toàn chiếc xe. Sau đó ông đi quanh xem xét kỹ, lấy làm thỏa mãn vì chiếc xe đã được che kín, chẳng ai nhìn thấy được nếu như không lại gần. Sau khi xem xét kỹ ông trèo vào ghế sau, đánh một giấc.
