Gần tám giờ sáng, ông Warren Trent tỉnh dậy Đến mấy phút liền ông thấy bối rối, không hiểu tại sao tinh thần ông lại phấn chấn như vậy. Sau đó ông nghĩ ra rằng sáng nay ông sẽ hoàn thành việc thương lượng với Nghiệp đoàn Joumeymen. Bất chấp những áp lực, những lời tiên đoán buồn thảm và đủ mọi loại vật cản linh tinh khác, ông đã cứu được St. Gregory trước khi bị công ty khách sạn chuỗi O’Keef thôn tính chỉ vài ba giờ nữa. Một chiến thắng của cá nhân ông. Ông phải xua đi ý nghĩ khó chịu rằng khối liên minh kỳ quặc giữa ông với Nghiệp đoàn này có thể đưa tới những vấn đề khúc mắc còn to lớn hơn sau này. Thôi, cứ để đến khi nào chuyện đó xẩy ra ông quan tâm cũng vừa. Điều quan trọng nhất là ông đã thanh toán được mối đe dọa trước mắt.
Ông bước ra khỏi giường và từ cửa sổ cụm phòng của ông ở tầng mười lăm, trên đỉnh khách sạn ông nhìn xuống thành phố. Bên ngoài là một ngày nắng đẹp. Mặt trời đã lên cao đang chiếu sáng chói chang giữa bầu trời gần như không một gợn mây.
Ông vừa tắm vòi hoa sen vừa hát ầm à trong miệng, sau đó ông lại ngồi cho Aloysius Royce cạo mặt. Thái độ vui vẻ của ông chủ rất khác thường khiến Royce ngạc nhiên trố cả mắt, rướn cả đôi mày. Tuy nhiên chưa đến lúc ông Trent chuyện trò để anh hiểu lý do vì sao.
Sau khi vận quần áo, ông bước vào phòng sinh hoạt và gọi điện thoại ngay cho Royall Edwards. Ông quản trị trưởng, được một điện thoại viên xác định là đang ở nhà, cố tìm cách diễn đạt cho ông chủ của mình biết rằng ông ta đã làm việc suốt đêm qua và cú điện thoại ông chủ gọi đến đã cắt ngang bữa ăn sáng thịnh soạn để lấy lại sức.
Ông Warren Trent không hề đếm xỉa đến giọng than vãn kia mà chỉ muốn biết phản ứng của hai ông kế toán viên đêm hôm qua ra sao. Theo lời ông quản trị trưởng báo cáo, hai vị khách này mặc dù đã biết sơ qua tình trạng khủng hoảng tài chính hiện nay của khách sạn, vẫn không phát hiện thêm điều gì khác thường và hình như lấy làm thỏa mãn trước những lời giải đáp của Edwards về những câu hỏi họ đặt ra.
Warren Trent cảm thấy yên tâm và để cho người quản trị trưởng trở về với bữa ăn sáng của mình. Ông nghĩ có lẽ lúc này người ta cũng đang gọi điện thoại lên phía bắc cho Washington, báo cáo về tình hình St. Gregory. Ông hy vọng sẽ nhận được ý kiến trực tiếp ngây bây giờ.
Tức thì, chuông điện thoại reo vang.
Royce sắp sửa bày bữa ăn sáng lấy từ xe đẩy mới đưa tới cách đó vài phút. Ông Trent ra hiệu cho anh hãy gượm.
Điện thoại viên báo có một cú phôn đường dài. Khi ông tự xưng danh thì người điện thoại viên thứ hai yêu cầu ông cầm máy đợi. Cuối cùng Chủ tịch Nghiệp đoàn Journeymen nhanh chóng lên tiếng ở đầu dây kia:
– Ông Trent đấy hả?
– Vâng. Chào ông.
– Hôm qua tôi đã dặn kỹ ông là không được giấu tôi điều gì ông làm như vậy là ngu xuẩn đấy. Giờ thì nghe tôi nói đây: những kẻ nào giở mánh khóe ra với tôi thì chớ có trách. Lần này ông gặp may là tôi còn kịp thổi còi trước khi cho kết thúc vụ này. Nhưng tôi cảnh cáo thẳng thắn rằng: Đừng có chơi xỏ tôi lần nữa nghe không?
– Lạy Chúa, tôi không hề hay biết một tí gì về chuyện này.
– Không biết ư? Đang có một cuộc nổi loạn về màu da diễn ra ở cái khách sạn chết tiệt nhà ông đấy. Câu chuyện này đang được đồn um lên trên mọi tờ báo ở New York và Washington.
Phải mất vài giây ông Trent mới nhớ được rằng những lời nói bực dọc này có liên quan tới điều Peter McDermott báo cáo với ông ngày hôm qua.
– Sáng hôm qua đúng là có xảy ra một việc như vậy, nhưng chỉ là chuyện vặt thôi. Chắc chắn không thể coi là một cuộc nổi loạn về màu da hoặc đại để như vậy được. Lúc chúng ta trao đổi vơi nhau hôm qua, tôi chưa được biết chuyện này xảy ra. Mà dù tôi có được biết chăng nữa, tôi cũng cho đó là chuyện tẹp nhẹp không đáng phải đề cập tới. Còn các báo ở New York thì tôi chưa được đọc, nên không biết họ viết ra sao.
– Đoàn viên của tôi sẽ đọc các bài viết về vụ đó, không trên tờ báo này thì cũng tờ báo khác trong toàn quốc. Chỉ tối nay là họ sẽ tường thuật tin này. Hơn nữa, nếu tôi đầu tư vào một khách sạn đang đuổi cổ bọn da đen thì sẽ lôi thôi với mấy thằng nghị sĩ rẻ mạt muốn tranh thủ lá phiếu của lũ da đen ấy.
– Nhưng đó đâu phải là nguyên tắc để ông phải quan tâm. Chừng nào việc chúng ta làm không bị ai chú ý thì ông khỏi phải bận tâm.
– Tôi quan tâm là quan tâm cho công việc của tôi. Quan tâm về cái nơi tôi đầu tư các nguồn vốn của Nghiệp đoàn tôi.
– Việc thương lượng giữa chúng ta được giữ bí mật cơ mà.
– Nếu tin như vậy thì ông càng tỏ ra ngờ nghệch hơn nhiều so với tôi nghĩ.
– Đúng là như vậy, Warren Trent buồn bã thừa nhận.
Sớm muộn rồi tin tức về cuộc hẹn mình này cũng sẽ bị rò rỉ. Ông cố tránh sang hướng khác:
– Sự kiện xẩy ra ở đây hôm qua không phải là một sự kiện duy nhất. Nó đã từng xảy ra với nhiều khách sạn ở miến Nam và sẽ còn lặp lại nữa. Chỉ một vài ngày sau đây, dư luận sẽ chuyển hướng sang một chuyện khác.
– Có thể là như vậy. Nhưng nếu ông nhận tài trợ Journeymen thì từ ngày mai thiên hạ lại chú ý đến khách sạn của ông đấy. Và điều này tôi không thể không quan tâm.
– Tôi muốn ông làm rõ việc này. Có phải là sự thỏa thuận giữa chúng ta ngày hôm qua đến nay không còn giá trị nữa, mặc dù các kế toán viên của ông đã đến kiểm tra công việc kinh doanh của chúng tôi đêm hôm qua, đúng thế không?
Giọng nói từ Washington tiếp tục:
– Vấn đề không phải vì sổ sách của ông. Báo cáo mà các nhân viên của tôi chuyển về có tính chất khẳng định rồi. Chính vì lý do kia mọi chuyện thương lượng phải xếp lại!
Warren Trent cay đắng nghĩ thầm: Thế đấy, chỉ vì một sự cố mà hôm qua ông xem là vặt vãnh đã làm cho thành quả trong tầm tay tuột mất. Ông nhận thấy dù bây giờ có nói gì chăng nữa cũng không làm lão chủ tịch thay đổi lập trường. Ông cay cú nói móc:
– Chưa bao giờ ông tỏ ra khư khư ôm lấy quỹ Nghiệp đoàn của ông như lần này.
Im lặng. Sau đó ông chủ tịch Joumeymen nói nhẹ nhàng:
– Sẽ có lúc ông phải ân hận về chuyện đó.
Warren Trent từ từ đặt mấy điện thoại xuống. Trên một chiếc bàn gần đó, Aloysius Royce đã trải rộng mấy tờ báo New York gửi bằng máy bay tới. Anh ta chỉ tờ Herald Tribune:
– Chủ yếu đăng trên tờ này. Cháu không thấy tờ Times viết gì cả – ở Washington họ có những số báo mới hơn – Warren Trent liếc nhìn các tít báo Herald Tribune và bức ảnh đăng kèm. Ảnh chụp cảnh đã xảy ra ở khách sạn St. Gregory, bác sĩ Nicholas và bác sĩ Ingram là những nhân vật trung tâm. Ông nghĩ phải để lát nữa mới đọc toàn bộ bài tường thuật. Lúc này ông không còn tâm trí nữa.
– Ông có ăn sáng bây giờ để cháu phục vụ?
Ông Trent lắc đầu:
– Tao không đói – Đôi mắt ông hấp háy ngước lên và bắt gặp cái nhìn chăm chú của anh chàng da đen – Có lẽ mày thấy tao như vậy cũng đáng đời chứ gì?
Royce cân nhắc:
– Đại khái như thế. Cháu đã nói rồi, chủ yếu là ông không thức thời với cuộc sống hiện nay.
– Nếu đúng là như vậy thì mày sẽ khỏi phải tin nữa. Từ ngày mai trở đi ý kiến của tao sẽ chẳng còn giá trị gì nữa đâu.
– Cháu thấy buồn về chuyện đó.
– Thế có nghĩa là O’Keef sẽ tiếp quản cái khách sạn này. – ông già bước tới cửa sổ và nhìn ra ngoài. Ông im lặng, sau đó, đột ngột bảo – Mày cũng nghe thấy người ta ra điều kiện gì cho tao rồi chứ? Tao sẽ còn tiếp tục sống ở đây.
– Vâng.
– Nếu như vậy, tháng sau mày tốt nghiệp ở trường luật tao sẽ còn phải chịu đựng cùng sống với mày ở đây, chứ đáng ra tao tống cổ mày đi chỗ khác rồi.
Aloysius Royce ngần ngừ. Mọi khi anh đã lập tức quất lại cho ông một câu châm chọc, nhưng lần này anh hiểu rằng câu nói vừa rồi của ông là lời van nài của một kẻ bại trận, cô đơn, yêu cầu anh ở lại với ông.
Royce cũng thấy băn khoăn trước việc nên đi hay nên ở mà lúc này anh phải nhanh chóng quyết định. Gần mười hai năm qua, ông Warren Trent đối xử với anh như một đứa con trên nhiều phương diện. Anh hiểu rằng nếu anh ở lại với ông, trách nhiệm của anh đối với ông cũng có thể trở thành không đáng kể, trừ việc anh là một người bạn tâm tình trong những giờ phút rỗi rãi sau công việc luật sư. Cuộc sống như vậy kể ra cũng không đến nỗi khó chịu. Tuy nhiên có những áp lực, mâu thuẫn khác ảnh hưởng đến việc anh chọn khả năng nên đi hay nên ở.
– Cháu chưa nghĩ nhiều đến chuyện đó – Anh nói dối – Có lẽ ông để cho cháu nghĩ thêm ít lâu nữa.
Warren Trent suy luận: Mọi chuyện lớn cũng như nhỏ đang đổi thay, đa số đổi thay đột ngột. Trong suy nghĩ của ông, ông hoàn toàn tin rằng chẳng bao lâu nữa Royce sẽ bỏ ông mà đi, cũng như cuối cùng ông đã phải buông rơi việc quản lý St. Gregory. Cái cảm giác cô độc và bây giờ là cảm giác bị đẩy ra giữa dòng đời đang cuồn cuộn có lẽ là một nét điển hình cho những người đã sống quá lâu.
Ông bảo Royce:
– Mày có thể đi được rồi đây, Aloysius ạ. Tao muốn ngồi lại một mình trong chốc lát.
Vài phút sau ông quyết định sẽ gọi điện thoại báo cho Curtis O’Keef biết ông chính thức đầu hàng.
