Thứ năm – 5

Ban biên tập tạp chí Times nhận thấy một câu chuyện có nhiều lượng thông tin khi họ đọc các tờ báo buổi sáng. Lập tức, họ chộp ngay lấy sự kiện quyền công dân ở khách sạn St. Gregory. Cộng tác viên địa phương của họ là một ký giả của tờ States Item ở New Orleans đã được báo động và được giao chỉ thị phải thu thập mọi tư liệu có thể lấy được tại địa phương. Chính văn phòng của tờ Times ở Houston cũng được người ta gọi điện thoại tới hôm qua, ngay sau khi số báo Herald Tribune mới loan tin này tại New York và ông ta đã bay ngay xuống New Orleans trong chuyến bay sớm nhất.

Lúc này hai người đang hội ý với Herbie Chandler, phụ trách trực tầng tại một chỗ kín đáo ở tầng trệt. Căn phòng này được tạm coi là phòng họp báo nên chỉ trang bị một chiếc bàn, máy điện thoại và một cái giá để mũ. Người đàn ông ở Houston có vai vế nhất ngồi vào chiếc ghế tựa duy nhất trong phòng.

Chandler rất kính trọng sự hào phóng của tạp chí Times với những ai giúp đỡ cho nó hoạt động dễ dàng. Ông ta đang báo cáo tình hình vừa thăm dò được:

– Tôi đã kiểm tra lại cuộc họp của Ngành nha khoa. Họ làm căng lắm. Họ đã bảo với người bồi trưởng chúng tôi rằng trừ các hội viên là đại biểu họ sẽ không cho bất kỳ ai được vào dự, kể cả các bà vợ của đại biểu, và họ sẽ cắt người đứng ở cửa ra vào để kiểm tra danh sách. Trước khi cuộc họp bắt đầu tất cả các nhân viên khách sạn phải rút ra và cửa phòng sẽ khóa kỹ.

Người chánh văn phòng gật gù. Anh ta còn trẻ, đầu húi cua, vẻ sôi nổi, tên là Karatone. Anh ta đã đến phỏng vấn bác sĩ Ingram, chủ tịch hội bác sĩ nha khoa. Lời thông báo của người phụ trách trực phòng càng khẳng định những điều người ta đã cung cấp cho anh.

– Vâng, chúng tôi sắp có một cuộc họp toàn thể bất thường – Bác sĩ Ingram nói – Đêm qua ban chấp hành chúng tôi đã quyết định như vậy, song đây là một cuộc họp kín. Nếu như lời nói của tôi có trọng lượng thì không riêng gì anh, ai tôi cũng cho vào và rất hoan nghênh. Thế nhưng một vài người bạn đồng nghiệp của tôi nhìn nhận vấn đề theo một cách khác. Họ cho rằng nếu như không có các nhà báo dự họp thì họp mới phát biểu thoải mái được. Vì vậy anh phải ngồi đợi ở ngoài thôi.

Karatone không có ý định ngồi đợi ở bên ngoài, anh lễ phép cảm ơn bác sĩ Ingram. Karatone đã tung tiền ra kiếm được Herbie Chandler làm đồng minh. Anh ta chợt nảy ra ý nghĩ giở cái vở kịch cũ là mượn một bộ đồng phục của bồi phục vụ để lọt vào phòng hội nghị. Thế nhưng báo cáo mới nhất của Chandler cho thấy cần phải thay ngay vở đó.

Karatone hỏi:

– Căn phòng dự định dùng cho cuộc họp này đúng là một phòng họp đây chứ? – Chandler gật đầu:

– Phòng Dophin Salon ba trăm chỗ ngồi. Đúng như số lượng đại biểu họ dự kiến.

Người của Times suy nghĩ. Bất kỳ cuộc họp nào có ba trăm người dự rõ ràng khi kết thúc cũng không còn giữ được bí mật. Như vậy sau đó anh ta có thể dễ dàng hòa vào dòng người các đại biểu ra về và làm ra vẻ như anh ta cũng là một đại biểu để tìm hiểu những gì đã diễn ra trong hội nghị. Tuy nhiên, dùng cách đó anh ta sẽ bỏ mất rất nhiều chi tiết hấp dẫn trí tò mò của mọi người mà tạp chí Times và các bạn đọc của nó đang ngóng chờ.

– Cái phòng chó chết này có ban công không?

– Có một ban công hẹp, nhưng người ta cũng đã tính đến nó, theo như tôi biết. Sẽ có hai người của hội nghị ngồi trên đó. Hiện nay người ta đang cho tháo gỡ cái máy micrô đi – Con tườu! – người ký giả của địa phương lên tiếng phản đối – Bọn họ sợ cái gì không biết? Sợ phá hoại à?

Karatone nói ra những suy nghĩ của anh ta:

– Có một số người muốn phát biểu lập trường của mình nhưng sợ bị ghi lại. Các nhà hoạt động chuyên môn thường không có lập trường rõ ràng, nhất là trong những vấn đề về chủng tộc. Ở đây họ bị bó hẹp trong việc lựa chọn giữa hai khả năng. Hoặc là hành động mạnh mẽ, bỏ đi khỏi khách sạn này hoặc là bộc lộ một cử chỉ có tính chất tượng trưng bề ngoài mà thôi. Chính vì thế tôi nhận thấy tình huống này là rất độc đáo – Theo anh ta nghĩ thì đây chính là lý do vì sao câu chuyện xảy ra ở khách sạn này có khả năng hấp dẫn hơn anh ta tưởng lúc đầu. Anh ta càng thêm quyết tâm phải tìm cách nào đó lọt bằng được vào phòng họp.

Đột nhiên anh ta bảo Herbie Chandler:

– Tôi cần một sơ đồ của tầng bố trí phòng họp và tầng trên đó. Bác hiểu không, không phải là bản vẽ trang trí phòng mà là bản vẽ kỹ thuật chỉ rõ hệ thống tường, ống dẫn, các lỗ thông hơi trên trần. Tôi cần ngay bây giờ bởi nếu có giải quyết được gì thì thời gian chỉ còn không đầy một tiếng đồng hồ nữa thôi.

– Thú thật tôi không biết có loại bản vẽ như ông cần hay không. Nhưng dù sao… – Người phụ trách trực tầng đứng lại nhìn Karatone đang chìa ra một nắm giấy hai mươi đô la.

Người của tạp chí Times đưa cho Chandler năm tờ:

– Ông hãy cho người thợ nào phụ trách bảo dưỡng, cơ khí hoặc gì tùy ý. Bây giờ ông cứ dùng số tiền này đi. Phần của ông, tôi sẽ lo cho ông sau. Nửa giờ nữa trở lại đây gặp tôi nhưng sớm hơn càng tốt.

– Vâng! – Bộ mặt con chồn của Chandler nở một nụ cười xun xoe, rúm ró.

Karatone chỉ thị cho người ký giả ở New Orleans:

– Anh hãy tiếp tục khai thác quan điểm của quan chức địa phương. Những lời tuyên bố của các công dân lãnh đạo tòa thị chính. Nên nói chuyện với cả tổ chức NAACP. Anh biết rõ chúng tôi cần loại tin gì rồi đây.

– Dù nhắm mắt ngủ tôi cũng có thể viết trúng vấn đề.

– Chớ có chủ quan. Nên tìm những gì gợi trí tò mò của con người. Gặp được Thị trưởng ngay trong nhà vệ sinh cũng có thể gây ấn tượng đặc biệt. Ông ta vừa rửa tay vừa đưa ra lời tuyên bố với anh thì càng có ý nghĩa tượng trưng. Bài báo của anh càng hấp dẫn.

– Tôi sẽ tìm cách nấp vào một phòng vệ sinh – Anh chàng ký giả vui vẻ ra về vì biết sẽ được trả tiền rất hậu.

Một mình Karatone ngồi đợi ở quán cà phê của St. Gregory. Anh ta gọi một tách cà phê và lơ đãng nhấm nháp. Lúc này đầu óc của anh còn đang đặt cả vào câu chuyện sắp diễn biến. Chuyện này không phải là chuyện quan trọng, nhưng nếu như anh có thể tìm được một số chi tiết hấp dẫn thì bài viết của anh sẽ chiếm một cột rưỡi trong số tạp chí tuần tới. Anh cảm thấy hài lòng bởi vì trong mấy tuần qua hơn một chục câu chuyện anh đã gia công tỉa tót hoặc bị New York gạt phăng, hoặc bị rút ngắn trong khi lên khuôn tạp chí. Việc này cũng là một hiện tượng không có gì đặc biệt bởi vì viết bài tường thuật trong tình trạng không tư liệu là nước cùng mà các ban biên tập Times Picayune – life cũng phải chịu mà thôi. Nhưng Karatone vẫn thích được tiếp tục trực tiếp với nguồn tin và được người ta chú ý đến một cách xứng đáng.

Anh ta trở lại căn phòng họp báo nhỏ hẹp. Vài phút sau Herbie Chandler đến, dẫn theo một người còn trẻ, nét mặt sắc sảo, vận áo blu. Ông phụ trách trực tầng giới thiệu Shez Ellis, một công nhân bảo dưỡng của khách sạn.

Người đàn ông mới tới rụt rè bắt tay Karatone, sau đó sờ vào cuộn giấy in sơ đồ cầm ở tay, nói vẻ lo lắng:

– Tôi phải lấy lại cuộn giấy này ngay lập tức.

– Tôi chỉ dùng một lát thôi – Karatone giúp Ellis trải những tấm sơ đồ và chặn các góc lại – Phòng Dolphin Salon ở chỗ nào?

– Chính chỗ này.

Chandler cắt ngang:

– Tôi đã tho anh ta biết về cuộc họp này. Và hỏi xem có cách nào để cho ông theo dõi được những sự kiện diễn ra mà không cần vào phòng này không.

Người của tạp chí Times hỏi Ellis:

– Giữa các bức tường và trần nhà có chứa gì không?

– Tường đặc. Còn giữa trần nhà và tầng bên trên có một khoảng trống, nhưng không thể nghĩ đến khả năng chui lọt vào trong đó được. Ông sẽ bị kẹt vào trong đám vữa.

– Anh kiểm tra lại đi – Karatone nói, sau khi đã cân nhắc. Ngón tay anh chỉ vào sơ đồ – Những đường này là đường gì vậy?

– Đường dẫn khí nóng từ bếp thoát ra. Đến gần chỗ đó chỉ có chết thui.

– Thế còn cái này?

Ellis cúi xuống xem bản vẽ. Anh ta kiểm tra lại bản vẽ thứ hai: – ống dẫn không khí lạnh, chạy qua trần phòng Dolphin Salon.

– Có ống nào dẫn vào phòng không?

– Có ba ống. Một ống ở giữa và hai ống ở hai đầu. Ông có thể thấy chỗ đánh dấu chúng đây này.

– Kích thước ống là bao nhiêu?

Người thợ bảo dưỡng suy tính:

– Có lẽ khoảng ba fut vuông.

Karatone nói quả quyết:

– Tôi muốn anh đưa tôi vào trong ống đó. Tôi muốn bò sâu vào bên trong để có thể nghe và trông thấy rõ những gì diễn ra bên dưới phòng.

Vấn đề giải quyết mau lẹ đến lạ lùng. Lúc đầu Ellis tỏ ra miễn cưỡng nhưng sau khi được Chandler khích lệ, đã tìm cho Karatone một bộ quần áo lao động và một túi dụng cụ. Người của tạp chí Times mau chóng mặc quần áo lao động và đeo túi dụng cụ lên vai. Sau đó với một vẻ bồn chồn, nhưng tỏ ra hững hờ, Ellis đưa anh ta vào một gian phụ cách xa khu bếp của tầng hội nghị. Người phụ trách trực tầng kín đáo lảng vảng ở phía xa xa. Karatone không biết Chandler đã chia cho Ellis bao nhiêu tiền trong số một trăm đô la anh đưa cho ông ta, chắc không phải là tất cả số đó nhưng rõ ràng cũng kha khá.

Việc hai người đóng vai công nhân bảo dưỡng khách sạn đi qua bếp đã không bị ai để ý. Ellis đã gỡ một tấm lưới kim loại trên tường cao trong gian phụ. Có một chiếc thang đứng đặt ở đằng trước khoảng trống trước đây được tấm lưới phủ kín. Không hỏi han gì, Karatone trèo lên thang, nhoài người chui vào. Anh ta nhận ra có đủ khe rộng để bò lên phía trước nhưng phải dùng cùi tay và chỉ bằng cùi tay thôi. Trừ ánh sáng le lói từ phía sau hắt vào, bên trong hoàn toàn tối mò. Anh cảm thấy một luồng không khí mát phả vào mặt. Áp lực không khí ngày một tăng khi cả thân hình anh ta lấp kín ống kim loại.

Ellis thì thào phía sau anh:

– Hãy đếm đủ bốn lỗ thoát, lỗ thoát thứ tư, năm và sáu là thuộc phòng Dolphin Salon đấy. Ông đừng có gây tiếng ồn kẻo họ nghe thấy. Nửa giờ nữa tôi sẽ quay lại. Nếu ông thấy chưa đủ thì thêm một nửa giờ nữa cũng được.

Karatone cố ngoảnh đầu lại nhưng không được. Điều đó nhắc cho anh nhớ rằng lúc ra sẽ còn khó khăn hơn khi vào.

Anh hạ giọng hướng về phía sau đáp: – Rõ! – rồi bắt đầu bò. Mặt kim loại gây cho anh một cảm giác cứng dưới đầu gối và cùi tay, có chỗ lại còn lởm chởm sắc. Karatone co rúm người lại mỗi khi đầu nhọn của chiếc tuốc vít xé rách bộ áo lao động và đâm vào chân anh. Anh đưa tay lại phía sau, gỡ nó ra và bò lết tới một cách khéo léo.

Những lỗ thông hơi rất dễ xác định bởi nhờ có ánh sáng chiếu lọt lên phía trên. Anh thấy nhẹ cả người khi đã qua được ba lỗ thông hơi. Anh hy vọng các tấm lưới sắt và lỗ thông hơi được cột chặt. Đến gần lỗ thứ tư thì anh nghe rõ tiếng người nói. Hình như cuộc họp đã bắt đầu.

Karatone rất mừng vì tiếng nói vang rất rõ và nếu nghển cổ lên anh có thể trông thấy một phần gian phòng phía bên dưới. Anh cho rằng ở lỗ thông hơi sắp tới, anh có thể nhìn thấy rõ hơn. Và đúng như vậy. Bây giờ anh đã thấy được hơn một nửa đám người hội họp phía dưới, trong đó có cả cái bục nhô cao mà ông chủ tịch hội nha khoa, bác sĩ Ingram, đang đứng phát biểu. Người của tạp chí Times trở mình thấy cuốn sổ và một chiếc bút bi ở đầu có phát ra ánh sáng nhỏ.

– Yêu cầu các vị – Bác sĩ Ingram khẳng định – cần phải bày tỏ thái độ hết sức mạnh mẽ.

Ông dừng một lát rồi lại tiếp tục:

– Giới chuyên môn chúng ta bản chất là những người lừng chừng, lâu nay đứng ngoài cuộc trong những vấn đề về nhân quyền. Trong giới chúng ta không có sự phân biệt chủng tộc, chí ít là trong nhiều trường hợp, và trước đây chúng ta coi như vậy là đủ rồi. Nói chung, chúng ta thường bỏ qua những sự kiện và sức ép từ bên ngoài đối với đội ngũ chúng ta. Từ trước đến nay chúng ta thường lý luận rằng chúng ta là những nhà chuyên môn, những người làm công tác y tế, không có nhiều thì giờ quan tâm đến những chuyện khác. Vâng, có lẽ như vậy cũng đúng thôi thậm chí để cho thuận tiện nữa. Nhưng ở đây và ngay lúc này, muốn hay không muốn, chúng ta cũng đang phải quan tâm đến vấn đề này một cách sát sườn.

Ông bác sĩ người bé nhỏ ngừng lại, đưa mắt nhìn một lượt vào tận mặt cử tọa:

– Các vị chắc đã được biết vụ khách sạn nayy lăng nhục đến mức không thể tha thứ được, đối với người đồng nghiệp đáng kính của chúng ta là bác sĩ Nicholas. Vụ lăng nhục này đã trực tiếp chà đạp lên luật lệ về quyền công dân. Để giáng trả lại, với tư cách Chủ tịch Hội, tôi kiến nghị một hành động mạnh mẽ. Chúng ta sẽ hoãn cuộc hội nghị này và đồng loạt bỏ khách sạn ra về.

Có tiếng xì xào ngạc nhiên từ nhiều chỗ trong phòng.

Bác sĩ Ingram nói tiếp:

– Đa số các vị đã biết kiến nghị của tôi. Chỉ riêng một số mới đến sáng nay, tin này còn là mới mẻ. Tôi xin thú thật với tất cả các vị rằng biện pháp mà tôi kiến nghị ra đây quả có gây bất tiện và làm cho cả tôi cũng như các vị thất vọng, đồng thời đó cũng là một thiệt thòi cho ngành ta cũng như cho mọi người. Nhưng có những sự kiện thôi thúc lương tri rất mạnh, trong những trường hợp đó đòi hỏi phải có những hành động mạnh mẽ mới thỏa đáng. Tôi tin rằng đây là một trong số những dịp như vậy. Đây cũng là cách duy nhất để chúng ta bày tỏ những tình cảm mãnh liệt của chúng ta và bằng cách này, rõ ràng chúng ta sẽ chứng minh rằng ngay trong những vấn đề về quyền con người, ngành chuyên môn của chúng ta một lần nữa cũng không hề coi nhẹ chút nào.

Từ trong phòng vang lên mấy tiếng: – Đúng lắm! Thật chí lý! Nhưng đồng thời lại có tiếng rầm rầm phản đối.

Ở gần giữa phòng có một người vạm vỡ nặng nề đứng dậy. Karatone nhoài người ra phía trước từ góc thuận lợi nhất của anh để nhìn cho rõ. Anh thấy đó là một người cằm bạnh, môi mỏng, đeo đôi kính gọng bự đang mỉm cười.

Người vạm vỡ nói:

– Tôi ở Kansas City đến – ông ta tỏ ra dễ dãi, đưa bàn tay chuối mắn ra vẫy vẫy – Tôi chỉ xin hỏi bác sĩ một câu. Liệu ông có chịu đứng ra giải thích cho bà vợ bé nhỏ của tôi mà có lẽ cho cả nhiều bà vợ khác nữa cũng rất coi trọng chuyến đi này, lý do tại sao chúng tôi vừa đến đây lại phải tức tốc quay trở về nhà?

Một giọng nói bực tức lấn tiếng phản đối:

– Vấn đề không phải như vậy! – Tiếng hò reo châm chọc, tiếng cười to của những người khác trong phòng át cả giọng nói vừa rồi. – Vâng, đúng thế – Người đàn ông vạm vỡ nói – Tôi muốn ông ta đích thân giải thích cho nhà tôi hiểu chuyện này – Rồi với vẻ hài lòng, ông ta ngồi xuống ghế.

Bác sĩ Ingram đỏ mặt, nổi đóa, vụt đứng dậy:

– Thưa quý vị, đây là một vấn đề khẩn cấp, nghiêm túc. Chúng ta đã trì hoãn hành động hai mươi bốn giờ, mà theo ý kiến tôi thì ít nhất cũng đã dài hơn nửa ngày rồi.

Có tiếng vỗ tay, song ngắn ngủi và rời rạc. Có nhiều tiếng nói khác cùng cất lên một lúc. Ông Chủ tịch cuộc họp ngồi bên cạnh bác sĩ Ingram đã gõ búa giữ trật tự.

Vài người khác lên phát biểu tỏ ý lấy làm tiếc về việc người ta đã trục xuất bác sĩ Nicholas, tuy nhiên họ lại bỏ ngỏ vấn đề trả đũa vụ này. Sau đó dường như có sự nhất trí trước mọi người tập trung chú ý vào một người mảnh mai, lanh lợi, đứng gần phía đằng trước gian phòng, với một vẻ đầy uy thế. Karatone không kịp nhận ra tên ông ta khi Chủ tịch cuộc họp giới thiệu và chỉ nghe được là: “phó chủ tịch thứ hai và là ủy viên ban chấp hành của chúng tôi”.

Diễn giả, bằng một giọng mạnh mẽ, tỉnh khô:

– Cuộc họp này sở dĩ tiến hành họp kín là chính do tôi đề nghị và được một số ủy viên ban chấp hành ủng hộ. Do đó chúng ta có thể phát biểu thoải mái vì biết rằng những điều chúng ta nêu ra ở đây sẽ không bị ai ghi lại, và có lẽ sẽ không bị xuyên tạc ở ngoài bốn bức tường của gian phòng này. Tôi cũng xin nói thêm là đề nghị này đã bị ông chủ tịch đáng kính của chúng ta, bác sĩ Ingram, phản đối kịch liệt.

Bác sĩ Ingram từ đoàn chủ tịch, thét to:

– Các ông sợ cái gì chứ? Sợ dính líu à?

Con người tính lợi kia phớt lờ câu hỏi, tiếp tục:

– Tôi không chịu thua ai về quan điểm cá nhân của tôi là căm ghét tệ phân biệt chủng tộc. Có một số… – ông ta ngập ngừng – một số bạn đồng nghiệp mà tôi rất quý trọng lại là những người thuộc chủng tộc và tín ngưỡng khác với tôi. Hơn nữa, tôi cũng chia sẻ với bác sĩ Ingram sự bất mãn trước sự kiện ngày hôm qua. Còn lúc này, điều chúng ta không nhất trí với nhau chẳng qua chỉ là vấn đề có tính chất thủ tục. Nếu như tôi có thể tìm cách nói ẩn dụ chính xác thì theo tôi bác sĩ Ingram thích nhổ cả cụm. Trong khi đó ý kiến của tôi là chỉ cần xử lý ôn hòa đối với một ca lây lan không thú vị nhưng chỉ có tính chất khu ác.

Có tiếng bật cười khanh khách khiến cho diễn giả cũng phải cười mỉm.

– Tôi cho rằng bác sĩ Nicholas, người đồng nghiệp của chúng ta không may phải vắng mặt ở đây chắc cũng chẳng được lợi lộc gì nếu như hội nghị của chúng ta bị hoãn lại. Nhưng một điều chắc chắn là toàn ngành chúng ta sẽ bị thiệt thòi. Hơn nữa đây cũng là phiên họp kín cho nên tôi có thể thẳng thắn mà nói rằng tôi không tin là một vấn đề to lớn về quan hệ giữa các chủng tộc lại có liên quan đến chúng ta. Với tư cách một tổ chức có tính chất chuyên môn.

Chỉ có một tiếng nói duy nhất gần phía rìa cất lên phản đối:

– Không! Chúng ta phải quan tâm đến chuyến này.

Vấn đề đụng đến tất cả mọi người. Song hầu như phần lớn mọi người trong phòng chỉ ngồi lặng mà nghe thôi.

Diễn giả lắc đầu:

– Dù chúng ta theo hoặc không theo một lập trường nào chăng nữa, chuyện đó thuộc vấn đề của cá nhân. Lẽ đương nhiên khi cần thiết chúng ta phải ủng hộ những người trong ngành chúng ta, và trong trường hợp bác sĩ Nicholas tôi thấy cần phải kiến nghị một số biện pháp nhất định. Tuy nhiên tôi cũng nhất trí với bác sĩ Ingram rằng chúng ta là những nhà chuyên môn, những người làm công tác y tế không có nhiều thì giờ để quan tâm đến những chuyện vặt khác.

Bác sĩ Ingram lập tức đứng phắt dậy:

– Tôi không hề nói như vậy! Tôi chỉ có ý vạch ra rằng đó là một quan điểm cũ của chúng ta trước đây và tôi hoàn toàn không nhất trí.

Người đàn ông lanh lợi nhún vai:

– Tuy nhiên, ông đã tuyên bố ra như vậy.

– Tôi không có ý nói như thế. Tôi không muốn những lời nói của tôi bị xuyên tạc! – Đôi mắt của ông bác sĩ nhỏ bé ánh lên vẻ giận dữ. – Thưa ông chủ tịch hội nghị, ở đây chúng ta đang láy đi láy lại nào là “Lấy làm tiếc”, nào là “Thật không may”. Liệu tất cả chúng ta có nhận thức được vấn đề còn nghiêm trọng hơn thế không, rằng chúng ta đang xem xét một vấn đề đụng chạm đến nhân quyền, đến phẩm cách hay không? Tiếc rằng các vị không có mặt tại đây sáng hôm qua để được chứng kiến như tôi đã chứng kiến người ta làm nhục một người đồng nghiệp, một người bạn, một người tử tế như…

Có những tiếng kêu to:

– Trật tự! Trật tự!

Ông chủ tịch cuộc họp gõ chiếc búa một cách miễn cưỡng, mặt đỏ bừng.

Bác sĩ Ingram lặng im.

Người đàn ông lanh lợi lại lễ phép yêu cầu:

– Cho phép tôi được tiếp tục chứ ạ? – ông chủ tịch gật đầu.

– Cảm ơn ông. Kính thưa quý vị, tôi xin đề đạt kiến nghị của tôi một cách ngắn gọn. Trước hết, tôi đề nghị các cuộc hội nghị của chúng ta sau này sẽ được tổ chức tại những địa phương nào mà bác sĩ Nicholas cũng như những người khác cùng chủng tộc với ông ấy sẽ được chấp nhận mà không hề xảy ra vấn đề hoặc sự khó xử nào cả. Tôi tin chắc rằng còn có nhiều địa điểm khác mà chúng ta thấy có thể chấp nhận được. Điểm thứ hai, tôi đề nghị chúng ta thông qua một nghị quyết bày tỏ sự phản đối trước hành động của khách sạn đã từ chối không chấp nhận bác sĩ Nicholas. Sau đó chúng ta sẽ tiếp tục chương trình đại hội theo kế hoạch đã vạch.

Bác sĩ Ingram ngồi trên bục chủ tịch đoàn, lắc đầu hoài nghi.

Diễn giả ngắm nhìn một tờ giấy ông ta cầm trong tay:

– Sau khi tham khảo ý kiến một vài ủy viên ban chấp hành, tôi đã dự thảo một nghị quyết…

Karatone ngồi trên chỗ ẩn náu của mình, thôi không chú ý nghe nữa. Bản nghị quyết này không có gì quan trọng. Anh có thể đoán được nội dung của nó, nếu cần anh sẽ kiếm văn bản sau. Anh chăm chú quan sát nét mặt của những người ngồi nghe bên dưới, thay vì tập trung vào bản dự thảo kia. Anh nhận thấy họ đều là những người có học vấn, nét mặt bình thản. Sự nhẹ nhõm in rõ trên những khuôn mặt đó.

Karatone nghĩ rằng: họ cảm thấy nhẹ nhõm vì cất được gánh nặng phải quyết định một hành động xa lạ, khó xử mà bác sĩ Ingram đã nêu ra. Những lời nói xoa dịu được khéo léo trình bày bằng phong cách dân chủ đã mở ra cho họ một lối thoát. Lương tâm họ sẽ thấy thanh thản, lợi ích của họ được đảm bảo. Vẫn còn có một tiếng phản đối yếu ớt, đó là một diễn giả đã ủng hộ bác sĩ Inglam, nhưng sự phản đối này cũng sớm kết thúc. Cuộc họp đến đây dường như đã trở thành một cuộc thảo luận dài dòng về cách sử dụng từ ngữ trong bản nghị quyết.

Người phóng viên của Times thấy ớn lạnh.

Cùng với tư thế khó chịu, anh chợt nhớ đã gần một tiếng đồng hồ phải ngồi trong ống thông khí. Tuy nhiên, nỗ lực của anh cũng đáng giá. Anh đã ghi được một câu chuyện sinh động để cho các nhà văn tỉa tót ở New York có thể viết lại một cách hừng hực. Anh cũng tin rằng tuần này bài viết của anh sẽ không bị người ta chèn bật ra.

Chương trước

error: Content is protected !!