Thứ năm – 6

Peter McDermott được biết tin đại hội ngành nha khoa quyết định sẽ tiếp tục hội nghị của họ ngay sau khi phiên hợp kín kết thúc. Do tầm quan trọng của cuộc họp đối với khách sạn, anh đã cử một nhân viên phụ trách bộ phận dịch vụ hội nghị túc trực bên ngoài phòng Dolphin Salon.

Anh ta nhận được tin gì phải báo ngay cho anh biết. Cách đây một lát, người nhân viên này đã gọi điện báo cho anh hay rằng qua lời trao đổi của các đại biểu lúc ra về, anh ta thấy rõ kiến nghị rút hội nghị ra khỏi khách sạn này đã bị đại biểu bác bỏ.

Peter nghĩ thầm, lẽ ra đứng về lợi ích của khách sạn anh phải thấy hài lòng. Nhưng thực tế, anh lại cảm thấy thất vọng. Anh băn khoăn không biết bác sĩ Ingram sẽ bị chấn động như thế nào một khi động cơ mạnh mẽ và lòng chính trực của ông rõ ràng bị người ta phủ quyết.

Peter chua chát nhớ lại ông Warren Trent đã khinh khỉnh đánh giá tình hình ngày hôm qua và hóa ra điều đó là chính xác. Anh tự nhủ anh sẽ phải báo cho ông chủ biết chuyện.

Khi Peter bước vào khu vực của giám đốc quản lý trong cụm phòng hành chính, Christine đang ngồi ở bàn làm việc của cô và nhìn lên. Cô cười hồn hậu và anh nhớ rằng tối hôm qua anh rất muốn nói chuyện với cô, Christine hỏi:

– Bữa tiệc tuyệt vời chứ? – Khi thấy anh ngập ngừng, cô có vẻ thích thú: – Anh vẫn chưa quên bữa tiệc đấy chứ?

Anh lắc đầu:

– Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Thế nhưng anh vẫn nhớ đến em, và vẫn cảm thấy ân hận vì chuyện để cho hai cuộc hẹn dẫm chân lên nhau.

– Chuyện đã qua hai mươi bốn tiếng đồng hồ rồi. Kìa, anh đừng nhắc lại nữa.

– Hôm nay em được mời tới tấp. – Christine nói – Tối nay em sẽ dùng cơm với ông Wells.

Peter dướn mày lên:

– Ông ấy đã bình phục rồi à?

– Chưa đủ sức để ra khỏi khách sạn. Vì vậy em với ông ấy sẽ ăn tối ngay tại đây. Nếu anh làm việc khuya mời anh đến tham dự phần sau được không?

– Nếu được phép, anh sẽ tới – Anh chỉ vào tấm cửa kép đóng chặt của văn phòng ông chủ khách sạn – ông Warren Trent có đây không?

– Anh cứ vào đi. Em tin rằng không có chuyện gì ghê gớm đâu. Sáng nay em thấy ông ấy quá ủ rũ.

– Anh có một tin có thể làm cho ông ấy vui. Các bác sĩ nha khoa đã phủ quyết việc rút hội nghị khỏi đây – Anh nói điềm tĩnh hơn – Có lẽ em đã đọc các báo ở New York rồi chứ?

– Rồi. Thú thật như vậy cũng đáng đời khách sạn chúng ta.

Anh gật đầu tán thành.

– Em cũng đã đọc báo địa phương – Christine nói – Chưa có tin gì thêm về vụ xe cán người khủng khiếp. Vụ này cứ làm em phải nghĩ đến luôn.

Peter nói:

– Anh cũng vậy – Một lần nữa anh lại hình dung cảnh xảy ra cách đây ba đêm. Cảnh sát căng dây chặn đường, con đường sáng rực, ráo riết tìm kiếm các dấu vết.

Anh tự hỏi không biết liệu cảnh sát có điều tra được chiếc xe và kẻ lái xe đã gây án đó không. Có lẽ đến giờ phút này cả hắn lẫn chiếc xe đã an toàn tẩu thoát, không thể phát hiện ra được. Tuy nhiên, anh vẫn hy vọng nó không thoát được. Khi anh nhớ đến tội ác này, anh lại nhớ luôn đến tội ác khác Anh nhớ phải hỏi lại Ogylvie xem việc điều tra vụ trộm ở khách sạn đêm qua đã tiến hành đến đâu. Nghĩ đến đây anh lấy làm ngạc nhiên vì lúc này anh vẫn chưa được tin gì của người phụ trách an ninh khách sạn.

Anh mỉm cười với Christine một lần nữa trước khi gõ cửa văn phòng của Trent và bước vào.

Cái tin Peter mang đến hình như không gây ấn tượng gì nhiều cho ông Trent. Ông chủ khách sạn lơ đãng gật đầu có vẻ miễn cưỡng vì phải chuyển dòng suy nghĩ của mình. Peter có cảm giác hình như ông định nói về một chuyện gì khác, rồi đột ngột ông lại thay đổi ý kiến. Sau vài lời trao đổi ngắn ngủi, Peter rút lui.

Christine nghĩ thầm: ông Albert Wells đã dự đoán đúng về việc Peter McDermott sẽ mời cô tối hôm nay. Trong giây lát cô cảm thấy tiếc cô đã cố tình bố trí một việc không quan trọng như vậy.

Sau khi trao đổi với Peter, cô chợt nhớ đến phương sách mà cô đã nghĩ đến từ hôm qua nhằm giảm bớt tốn kém cho ông Wells. Cô điện thoại cho Max bồi trưởng ở phòng ăn tầng trệt.

– Anh Max này – Christine nói – Giá bữa ăn tối của các anh đắt quá.

– Cô Francis ạ, tôi có định giá đâu? Đôi khi tôi lấy làm tiếc là tôi không được định giá.

– Gần đây phòng ăn của anh vắng khách chứ gì?

Anh bồi trưởng đáp:

– Nhiều đêm tôi có cảm giác như mình là Livingston phục vụ cho Stailey vậy. Cô Francis ạ, thú thật với cô khách càng ngày càng lọc lõi. Họ biết những khách sạn như thế này thường có một bếp ăn trung tâm và dù cho họ có vào ăn ở nhà hàng nào của ta, họ cũng sẽ ăn cùng một loại món ăn được nấu nướng cùng một kiểu và cũng vẫn do những bếp trưởng đó mà thôi Vậy tại sao người ta không tìm chỗ nào giá rẻ để ăn, dù việc phục dịch không được vồ vập cho lắm?

– Tôi có một người bạn – Christine nói – ông ta thích kiểu dịch vụ phòng ăn lớn, đó là ông già tên Wells. Chúng tôi định tới ăn tại phòng của anh tôi nay. Tôi muốn anh đảm bảo sao cho hóa đơn của ông ấy không nặng lắm, nhưng cũng không đến nỗi quá rẻ khiến ông ta phải lưu ý. Phần tiền chênh lệch anh sẽ tính vào tài khoản của tôi.

Anh bồi trưởng cười khúc khích:

– Chà, chà! Cô thật lạ lùng. Đến bản thân tôi cũng muốn tìm hiểu xem sao đấy.

Cô đập lại ngay:

– Tôi không làm như vậy cho anh đâu, Max ạ. Ở đây ai chẳng thừa biết anh là một trong hai người giàu sụ tại khách sạn này.

– Người kia là ai vậy?

– Herbie Chandler chứ còn ai nữa.

– Xin cô làm ơn đừng có ghép tôi với lão.

– Thế anh có giúp ông Wells hộ tôi không nào?

– Cô Francis, cô yên tâm là khi chúng tôi xuất trình hóa đơn cho ông ta, ông ta sẽ nghĩ là ông ta đã ăn tại một nhà hàng tự phục vụ.

Cô gác mày và cười to vì biết Max sẽ xử lý tình huống này một cách khéo léo và hợp lý.

Peter McDermott chầm chậm đọc lại sổ ghi của Ogylvie, lòng đầy bực dọc, hoài nghi.

Quyển sổ ghi này nằm trên bàn giấy của anh. Khi anh từ chỗ Warren Trent về thì trông thấy nó.

Cuốn sổ được ghi rõ ngày giờ đêm hôm qua, có lẽ đã được đặt lại trong văn phòng của Ogylvie chờ chuyến chạy công văn giữa các bộ phận sáng hôm nay. Rõ ràng là cả hai cách, ghi thời gian và chuyển giấy tờ như vậy, đã được ông ta dự liệu kỹ càng để đến khi nhận được cuốn sổ ghi, anh không thể có biện pháp đối phó nào khác can thiệp vào nội dung của nó, chí ít là trong thời gian này.

Gửi ông PeterMcDermott.

Về việc: nghỉ phép.

Người ký tên dưới đây xin báo cáo là sẽ nghỉ phép bốn ngày tính từ lúc bảy giờ hôm nay vì lý do riêng rất khẩn cấp.

W. Finnegan phó phụ trách an ninh, đã được trao đổi mọi việc liên quan đến vụ trộm, sẽ có biện pháp v.v… Ông ta cũng sẽ xử lý mọi vấn đề khác thay mặt tôi.

Tôi sẽ trở lại với nhiệm vụ của mình vào thứ hai tới.

Xin kính chào T. I. Ogylvie

Phụ trách an ninh khách sạn.

Peter bực dọc nhớ lại mới cách đây không đầy hai mươi bốn giờ Ogylvie thừa nhận là rất có khả năng một tên đạo chích chuyên hoạt động ở khách sạn đang có mặt tại đây.

Và khi Peter tha thiết đề nghị người phụ trách an ninh chuyển vào ở tạm trong khách sạn một vài ngày thì đề nghị của anh đã bị gã bác ngay lập tức. Chắc chắn lúc đó Ogylvie đã sẵn có ý định chỉ vài giờ sau là ra đi, song ông ta giữ im lặng. Tại sao vậy? Rõ ràng ông ta biết Peter thể nào cũng cực lực phản đối, mà ông ta thì không còn bụng dạ đâu để tranh cãi và có lẽ còn muốn ra đi ngay lập tức. Lời ghi viết rằng vì lý do riêng rất khẩn cấp. Peter đoán chừng: Rất có thể đúng là như vậy. Tuy Ogylvie vẫn thường khoe khoang là người thân cận của ông Trent, song cũng phải thừa nhận việc vắng mặt lúc này, lại không báo trước, sẽ đưa ông ta vào một tình huống rất khó khăn lúc quay trở về.

Song cái lý do riêng tư này là gì vậy? Rõ ràng có điều gì đó uẩn khúc mà ông ta không muốn trình bày công khai. Hoặc cũng có thể là không làm như vậy được. Dù cho công việc của khách sạn đòi hỏi nghiêm ngặt nhưng những chuyện riêng tư chính đáng của nhân viên vẫn thường được giải quyết có tình có lý cơ mà?

Như vậy đây phải là một chuyện gì khác nghiêm trọng mà Ogylvie không thể tiết lộ.

Tuy vậy việc đó theo Peter nghĩ cũng chẳng thuộc phạm vi quan tâm của anh, trừ một điều là nó gây cản trở cho công việc khách sạn đang chạy đều. Và chính do sự cản trở này mà anh đâm ra thắc mắc. Anh quyết định sẽ tìm mọi cách dò ra xem ông phụ trách an ninh đi đâu và làm gì.

Anh gọi Flore. Tay anh vẫn cầm quyển sổ ghi lúc chị ta bước vào. Mặt chị lộ vẻ thiểu não:

– Tôi đọc rồi. Tôi tin là anh sẽ bực dọc về chuyện này.

Peter bảo:

– Tôi muốn chị giúp tôi tìm cho ra ông ta hiện đang ở đâu Chị thử phôn về nhà ông ta xem sao, sau đó gọi đến mọi xó xỉnh nào chúng ta tình cờ biết được. Hãy tìm xem hôm nay đã có ai gặp ông ta chưa hoặc có khả năng gặp ông ta ở đâu chăng. Chị hãy ghi lại cho tôi biết. Nếu chị xác định được Ogylvie ở đâu thì cho tôi nói chuyện với ông ta ngay.

Flore ghi lại lời dặn dò của anh trên sổ ghi của chị.

– Một việc nữa là phải gọi xuống gara ngay. Đêm qua tình cờ tôi đi ngang qua khách sạn ông bạn của chúng ta lái ra ngoài phố một chiếc xe Jaguar vào khoảng một giờ đêm. Có lẽ ông ta đã cho ai đó biết ông ta định đi đâu.

Flore đi rồi, anh cho gọi Finnegan, phó phụ trách an ninh khách sạn. Anh ta người gốc New England, gầy gò, nói năng chậm chạp, suy nghĩ thận trọng trước khi trả lời những câu hỏi mà Peter đang nóng lòng muốn biết.

Không, anh ta không biết ông Ogylvie đã đi đâu.

Mãi tận khuya đêm hôm qua Finnegan mới được cấp trên của mình thông báo là anh ta đảm nhiệm công việc thay cho ông trong vài ngày tới. Vâng, đêm hôm qua anh ta đã cho đi tuần liên tục khắp khách sạn, nhưng không thấy một sự kiện nào khả nghi. Và sáng này cũng không thấy ai báo cáo về một vụ đột nhập trái phép ở phòng nào cả. Không, sở cảnh sát New Orleans chưa cung cấp thêm cho điều gì. Vâng, Finnegan sẽ đích thân bám sát sở cảnh sát theo như lời McDermott đề nghị. Vâng, chắc chắn nếu Finnegan biết được tin gì của Ogylvie, anh ta sẽ thông báo nó cho McDermott biết.

Peter cho Finnegan lui. Tạm thời lúc này chưa thể giải quyết thêm được điều gì, mặc dù Peter vẫn còn rất bực với Ogylvie. Vài phút sau, lúc anh còn đang bực dọc thì Flore qua máy liên lạc trong văn phòng báo rằng: Cô Marsha Preyscott đang ở đường dây số 2.

– Báo với cô rằng tôi đang bận. Tôi sẽ gọi lại sau – Peter bỗng tự kiềm chế – Thôi được, tôi sẽ nói chuyện.

Anh nhấc ống nghe.

Giọng Marsha vui vẻ:

– Em nghe thấy rồi:

Anh lấy làm khó chịu là phải nhắc cho Flore biết khi mở máy liên lạc thì phải ấn nút “Hold” giữ điện thoại lại – Xin lỗi – Anh nói – Sáng nay tôi gặp nhiều chuyện bực mình, thật trái hẳn với buổi đêm hôm qua rất là thú vị.

– Chắc hẳn điều đầu tiên mà các giám đốc khách sạn cần học là phải nhanh chóng thích ứng trở lại như vậy chứ gì.

– Có thể nhiều người như vậy. Nhưng tôi không nằm trong số đó.

Anh nhận thấy cô có vẻ ngập ngừng. Sau đó cô nói:

– Có thật là mọi chuyện tối hôm qua đều thú vị không anh?

– Đúng. Tất cả mọi chuyện.

– Hay lắm! Vậy thì em sẵn sàng giữ đúng lời em đã hứa.

– Em đã gây cho anh một ấn tượng tốt rồi còn gì nữa.

– Chưa đâu – Marsha nói – Em đã hứa là sẽ cung cấp cho anh một ít kiến thức lịch sử về thành phố New Orleans. Chúng ta có thể bắt đầu ngay từ chiều hôm nay.

Anh đã định từ chối với lý do không thể rời khách sạn lúc này được, nhưng rồi anh lại nhận thấy anh cũng cần phải nghỉ ngơi chứ. Tại sao lại không được? Lâu nay anh ít khi nghỉ trọn hai ngày như quyền lợi được hưởng hằng tuần, hơn nữa, gần đây anh có nhiều ngày làm việc thêm giờ. Bố trí để vắng mặt trong chốc lát cũng dễ thôi mà.

– Thôi được – Anh nói – Để xem từ lúc hai giờ đến bốn giờ chiều nay chúng ta có thể điểm lại được mấy thế kỷ của lịch sử nhé!

Chương trước

error: Content is protected !!