Trong buổi đọc kinh cầu nguyện kéo dài hai mươi phút trước bữa ăn sáng tại phòng của mình, Curtis O’Keef có hai lần suy nghĩ vơ vẩn đâu đâu. Đây là một dấu hiệu quen thuộc của tính hiếu động mà ông đã phải lập tức cầu Chúa xá tội cho ông. Tuy nhiên ông cũng không tập trung vào điểm này bởi lẽ bản chất của ông trùm khách sạn là luôn luôn di động, có lẽ trời đã phú cho ông đức tính như vậy.
Song khi ông nghĩ đến ngày hôm nay là ngày cuối cùng dừng lại ở New Orleans, ông thấy nhẹ cả người. Tối nay ông sẽ đi New York và ngày mai đi Italia. Đích mà ông và Dodo sẽ đến là khách sạn O’Keef ở Napoli. Ngoài việc được thay đổi không khí, ông sẽ thấy mãn nguyện vì một lần nữa lại được dừng lại, trong một khách sạn của mình. Curtis O’Keef không thể hiểu một quan điểm đã được những kẻ chỉ trích ông nêu ra rằng nếu như đi du lịch khắp thế giới mà cứ trọ ở các khách sạn O’Keef thì có thể coi như không rời khỏi nước Mỹ. Mặc dù ông rất thích du lịch nước ngoài, ông vẫn ưng có những thứ quen thuộc quanh mình, từ cách trang trí kiểu Mỹ với rất ít nhân nhượng cho phong cách địa phương len vào, cho đến hệ thống ống nước kiểu Mỹ, thức ăn Mỹ và nhất là người Mỹ phục vụ. Các khách sạn O’Keef có đấy đủ các điều kiện như vậy.
Một tuần lễ sau đây sẽ không có việc gì quan trọng và ông lại nóng lòng muốn rời Italia ra đi như lúc này ông đang nóng lòng muốn rời New Orleans vậy. Vương quốc của ông còn nhiều nơi lắm chứ: nào O’Keef ở Taj Mahal, O’Keef ở Lisbon, O’Keef ở Adelaide, O’Keef ở Copenhagen và nhiều nhiều nữa. Mặc dù ngày nay một chuyến viếng thăm của chúa thượng không có ý nghĩa quyết định đối với hoạt động đầy hiệu quả của công ty “chuỗi”, song nó vẫn thúc đẩy sự nghiệp kinh doanh đi lên, chẳng khác nào một chuyến công du của vị giáo chủ làm cho sự nghiệp của các nhà thờ thêm phấn chấn.
Tất nhiên, sau đó ông sẽ quay trở lại New Orleans, có lẽ cũng phải một, hai tháng nữa, khi khách sạn St. Gregory, lúc đó đã trở thành O’Keef – St. Gregory rồi, được rà soát kỹ càng và cải tổ cho phù hợp với một khách sạn O’Keef. Ông sẽ đến dự lễ khánh thành trong tư thế chiến thắng, có trống rong cờ mở, có đón rước và được giới báo chí, phát thanh và truyền hình đưa tin long trọng.
Thông thường, trong những dịp như vậy, ông đem theo một đoàn tùy tùng gồm nhiều minh tinh Hollywood lừng lẫy. Việc chiêu mộ người đi dự một cuộc du hí tiêu xài, thoải mái mà lại nhẹ tênh này là một việc không có gì khó khăn cả.
Nghĩ đến đây, Curtis O’Keef thấy bồn chồn muốn cho những chuyện đó mau chóng xảy ra. Ông cảm thấy hơi nản vì cho đến lúc này vẫn chưa nhận được từ Warren Trent lời chấp nhận chính thức những điều kiện đã nêu cách đây hai tối. Bây giờ đã là giữa buổi sáng thứ năm rồi.
Còn không đầy chín mươi phút nữa tới cái thời hạn buổi trưa như đã hẹn. Rõ ràng vì những lý do riêng, ông chủ St. Gregory có ý định chờ đến tận phút giây cuối cùng mới chấp nhận.
O’Keef bồn chồn đi đi lại lại quanh phòng. Cách đây nửa giờ Dodo đã ra phố sắm sửa. Ông đưa cho cô vài trăm đô la loại tiền to. Ông dặn cô phải mua cả những thứ quần áo mỏng bởi Napoli có lẽ còn nóng hơn New Orleans nhiều mà đến New York thì không có đủ thì giờ đi mua sắm đâu.
Dodo cảm ơn ông rất chân thành, như mọi lần cô vẫn thường làm. Tuy nhiên, có điều lạ là cô không tỏ ra vồn vã như ngày hôm qua, trong chuyến đi bằng thuyền quanh bến cảng chỉ tốn có sáu đô la thôi. Ông nghĩ thầm, đàn bà thật là một giống khó hiểu.
Ông đang đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài đúng lúc điện thoại ở phía bên kia phòng sinh hoạt reo lên. Ông bước năm, sáu bước ra chỗ điện thoại:
– Có chuyện gì vậy?
Ông tưởng sẽ nghe giọng nói của Warren Trent. Thế nhưng, cô điện thoại viên lại báo cho ông biết có một cú điện thoại đường dài. Một lát sau. giọng mũi ề à California của Hank Lemnitz vang lên trong máy:
– Ông O’Keef đấy phải không ạ?
– Phải – Curtis O’Keef cảm thấy khó chịu đến phi lý khi mới trong vòng hai mươi bốn giờ mà đại diện của ông ở bờ biển phía Tây phải gọi điện cho ông đến hai lần.
– Tôi có tin đặc biệt đây.
– Tin gì vậy?
– Tôi đã gài số cho Dodo rồi.
– Hôm qua tôi đã nói rõ là tôi muốn anh tìm cho cô Lash một việc đặc biệt cơ mà.
– Ông còn muốn việc đặc biệt như thế nào nữa, ông O’Keef? Việc này tuyệt lắm rồi, sẽ nổi danh. Dodo gặp may đấy.
– Nói đi xem nào.
– Walt Curson sắp quay phim Em không thể đem theo được đâu ông có nhớ không? Chúng ta đã góp tiền vốn với ông ta.
Tôi nhớ rồi.
– Hôm qua tôi phát hiện Walt đang cần tìm một cô gái đóng vai bà già Ann Miller. Đây là một vai không kém phần quan trọng. Hợp với Dodo như một bộ xu chiêng vừa khít ấy.
Một lần nữa Curtis O’Keef lại thấy khó chịu vì Lemnitz không biết chọn chữ dùng cho tế nhị một chút.
– Chắc phải diễn thử chứ?
– Nhất định rồi.
– Vậy làm thế nào chúng ta biết được Curson có đồng ý xếp vai đó cho cô ta không.
– Ông có nói dỡn không đấy ạ? Xin ông đừng có đánh giá thấp ảnh hưởng của ông. Hơn nữa, tôi đã xin gặp để làm việc với bà Sandre Strone. Ông biết bà Sandre chứ?
– Có – O’Keef biết Sandre Strone rất rõ. Mụ ta nổi tiếng là một trong số những tay đào tạo diễn viên có cỡ trong giới điện ảnh. Ngoài những thành tựu khác, mụ còn một kỷ lục đặc biệt là sẵn sàng nhận những cô gái vô danh được các nhà có thế lực đỡ đầu và rèn dũa cho họ thành những cô gái diễm kiều để chài khách.
– Tôi thành thực mừng cho Dodo – Lemnitz nói – Xưa nay tôi vẫn mến con bé. Chỉ có điều chúng ta phải khẩn trương.
– Khẩn trương như thế nào?
– Ông O’Keef ạ, người ta cần gặp cô ta từ hôm qua. Tuy nhiên mọi chuyện đều khớp với một việc khác tôi đã thu xếp.
– Việc khác nào vậy?
– Jenny La Marsh – Hanh Lemnitz nói lúng túng – ông quên rồi sao?
– Không. – O’Keef đâu có thể quên được người đàn bà khôn ngoan có nước da ngăm ngăm đen xinh đẹp, đã từng để lại ấn tượng cho ông cách đây hơn một tháng. Nhưng sau buổi nói chuyện hôm qua với Lemnitz, ông đã tạm gác những ý nghĩ về Jeuny La Marsh sang một bên.
– Mọi chuyện đã thu xếp đủ cả, O’Keef ạ. Đêm nay Jenny bay sang New York, ngày mai cô ta sẽ gặp ông ở đó. Chúng tôi chuyển vé đi Napoli của Dodo sang cho Jenny, còn Dodo thì có thể bay thẳng từ New Orleans về đây. Đơn giản chứ ạ?
Quả là rất đơn giản. Đơn giản đến mức O’Keef không tìm ra được kẽ hở nào trong cái kế hoạch này. Mà việc gì ông phải bới lông tìm vết cơ chứ.
– Anh có đảm bảo với tôi là cô Lash sẽ được nhận vào vai đó không?
– Ông O’Keef, tôi xin thề trước mộ mẹ tôi như vậy.
– Mẹ anh đã chết đâu.
– Thế thì mộ bà của tôi vậy – Lemnitz dừng lại một lát rồi như chợt nhận ra điều gì, anh ta tiếp – Nếu như ông thấy không tiện nói ra với Dodo thì để tôi làm cho. Ông cứ đi vắng chừng một hai giờ, tôi sẽ gọi cho cô ta và thu xếp mọi chuyện. Cách đó thì khỏi lo phiền toái, khỏi phải chia tay.
– Cảm ơn anh. Tự tôi, tôi có thể giải quyết được vấn đề này.
– Tùy ông đây, ông O’Keef. Tôi chỉ muốn góp phần giúp ông thôi.
– Cô Lash sẽ đánh điện cho anh biết giờ giấc cô tới Los Angeles. Anh ra phi trường đón chứ?
– Nhất định rồi. Gặp được Dodo thì vui sướng nhường nào. Ông O’Keef ạ, chúc ông một dịp vui vẻ ở Napoli. Tôi ghen với ông vì ông có Jenny bên cạnh đấy.
O’Keef gác máy, không nói năng gì.
Dodo trở về, gần như đứt hơi, mang theo hàng đống gói hàng, đằng sau là một người trực tầng đang nhăn nhở cười, cũng ôm hàng đống nặng không kém.
– Em phải quay về, Curtis ạ. Còn nhiều nữa.
O’Keef nói sẵng:
– Lẽ ra cô phải thuê người ta đem hàng về đây.
– Chao ôi, mang thế này mới thú! Cứ như đi sắm tết vậy, – Cô ta quay sang người trực tầng – Chúng tôi sắp đi Napoli rồi. Ở Italia đấy.
O’Keef cho anh trực tầng một đô la và đợi cho đến khi anh ta ra khuất.
Trút hết mọi đồ hàng mang trên tay xong, Dodo vụt ôm lấy cổ O’Keef. Cô hôn lên cả hai má ông:
– Anh có nhớ em không? Chà, Curtis, em sung sướng quá.
O’Keef nhẹ nhàng gỡ tay cô ra:
– Hãy ngồi xuống đây. Anh muốn cho em biết một số thay đổi trong lịch trình. Anh còn có một tin vui nữa cho cưng.
– Chúng mình đi sớm hơn hay sao?
Ông lắc đầu:
– Việc này có liên quan nhiều đến cưng hơn là anh. Cưng ạ, cưng sắp được người ta xếp cho một vai đóng phim. Việc này anh đã bàn tính rồi. Sáng nay anh đã được tin mọi chuyện coi như ổn thỏa.
Ông nhận thấy đôi mắt xanh ngây thơ của Dodo nhìn ông chằm chằm.
– Người ta khẳng định với anh đây là một vai rất quan trọng. Thực ra anh cũng đã đòi họ phải xếp như vậy. Nếu mọi chuyện êm đẹp như anh trông đợi thì đây sẽ là bước khởi đầu rất vĩ đại cho em đấy – O’Keef dừng lại, cảm thấy những lời nói của mình trống rỗng.
Dodo chậm rãi:
– Nghĩa là… em phải đi khỏi đây.
– Cưng ạ, đáng tiếc là như vậy.
– Ngay lập tức?
– Phải, sáng mai. Em sẽ bay thẳng lên Los Angeles. Hank Lemnitz sẽ ra đón em.
Dodo từ từ gật đầu chấp thuận. Năm ngón tay mảnh dẻ đưa lên mặt, gạt nhẹ một sợi tóc vàng ra phía sau.
Động tác đơn giản có vậy thôi, thế mà cũng giống như nhiều động tác khác ở Dodo, ông thấy rất gợi tình. O’Keef bỗng nổi máu ghen vô cớ khi ông nghĩ đến việc Hank Lemnitz sẽ cùng với Dodo. Lemnitz là kẻ xây dựng nên cơ sở ban đầu của nhiều quan hệ giữa ông chủ với các cô gái trước đây, chưa bao giờ dám bờm xơm trước với một cô nào được ông chọn lựa, yêu mến. Thế nhưng sau đó… Sau đó lại là chuyện khác. Ông cố xua ý nghĩ đó đi.
– Cưng ơi, anh muốn nói để em biết rằng mất em là anh bị giáng một đòn đau lắm đấy. Nhưng còn phải nghĩ đến tương lai của em nữa chứ.
– Curtie ạ, không sao đâu – Đôi mắt của Dodo vẫn nhìn thẳng vào ông. Không hiểu vì sao ông lại nghĩ rằng đôi mắt đó tuy có vẻ ngây thơ nhưng lại nhìn xuyên được vào sự thật – Cũng được thôi. Anh khỏi phải băn khoăn làm gì.
– Anh hy vọng cưng sẽ được hài lòng với việc đóng phim.
– Được, anh Curtie ạ. Em sẽ hài lòng. Em biết là anh luôn luôn tìm cách giải quyết mọi chuyện cho êm đẹp.
Phản ứng của cô càng củng cố niềm tin của ông:
– Thực tình đây là một cơ hội lớn. Anh tin là em sẽ làm tốt, và tất nhiên anh sẽ theo dõi sự nghiệp của em một cách chặt chẽ – ông quyết định tập trung suy nghĩ đến Jenny La Marsh.
– Em đoán chừng… Giọng nói của Dodo hơi lạc đi. Em đoán chừng tối nay anh sẽ ra đi… trước cả em.
Ông trả lời, sau khi quyết định rất nhanh:
– Không, anh hoãn chuyến bay đến sáng ngày mai. Tối nay sẽ là một tối đặc biệt đối với cả hai ta.
Dodo ngước lên nhìn, vẻ biết ơn.
Có tiếng chuông điện thoại. Với một cảm giác nhẹ nhõm về một vấn đề khác sắp giải quyết ông ra trả lời điện thoại.
– Ông là O’Keef – Một giọng phụ nữ dễ chịu cất tiếng hỏi.
– Vâng.
– Tôi là Christine Francis trợ lý của ông Warren Trent. Ông Trent muốn biết bây giờ ông ấy đến thăm ông liệu có thuận tiện không?
O’Keef liếc nhìn đồng hồ. Còn vài phút nữa là đến mười hai giờ trưa. – Được ông nhận lời – Tôi sẽ gặp ông. Cô báo giúp ông ấy đến chỗ tôi.
Đặt ống điện thoại về chỗ cũ, ông mỉm cười với Dodo:
– Cưng ơi, có lẽ mỗi người chúng ta tối nay có một sự kiện để tổ chức ăn mừng. Với em thì một tương lai xán lạn còn với anh là một khách sạn mới.
