Trước đó chừng một giờ Warren Trent đang ngồi vò đầu suy nghĩ trong văn phòng có hai lớp cửa đóng kín ở cụm phòng hành chính. Sáng nay ông đã mấy lần nhấc ống điện thoại lên định gọi cho Curtis O’Keef, chấp nhận những điều kiện O’Keef đưa ra về việc chuyển giao khách sạn. Dường như không còn lý do gì để trì hoãn thêm được nữa. Nghiệp đoàn Journeymen là nguồn hy vọng cuối cùng sẽ tài trợ cho khách sạn Nhưng sự cự tuyệt thẳng thừng của nguồn này đã làm tan vỡ sức kháng cự cuối cùng của Warren Trent chống lại con bạch tuộc O’Keef đang cuốn chặt.
Thế nhưng cứ mỗi lần Warren Trent đưa tay ra nắm ống nghe, ông lại rụt ngay lại. Ông nghĩ ông cũng giống như một tên tử tù sắp đến giờ hành quyết, song lại đang lựa chọn khả năng tự tử trước. Ông chấp nhận cái điều tất yếu sẽ phải đến. Ông nhận thấy ông sẽ phải chấm dứt sự nghiệp của mình vì không còn con đường nào khác. Tuy nhiên bản chất con người trong ông buộc ông bám chặt từng giây từng phút còn lại cho đến khi nào mọi khả năng đều trôi tuột và thời hạn quyết định chấm hết.
Ông đã sắp sửa đầu hàng thì Peter McDermott đến và ông phải nán lại. Peter thông báo cho ông biết về quyết định của Đại hội ngành nha khoa Mỹ sẽ tiếp tục nhóm họp tại khách sạn. Sự kiện này không làm cho Warren Trent ngạc nhiên bởi vì ông đã dự đoán là như vậy ngay từ hôm trước. Nhưng bây giờ toàn bộ chuyện này dường như xa xôi và chẳng quan trọng gì cả. Khi McDermott lui ra, ông thấy mừng.
Sau đó ông ngồi trầm tư suy nghĩ hồi lâu, nhớ lại những thắng lợi trước đây đã mang đến cho ông bao điều mãn nguyện. Đó là một thời kỳ thực ra cũng chưa xa xôi gì, khách sạn của ông được những nhân vật tai to mặt lớn tìm đến đó là những vị tổng thống, quốc vương, giới quý tộc, những người đàn bà kiều diễm, những người đàn ông cao sang, những kẻ đầy quyến lực và của cải, những người danh tiếng và những kẻ hủ lậu, tất cả bọn họ đều có chung một đặc điểm là đòi được chăm sóc và nhận được sự chăm sóc tại đây. Và một khi lớp người tinh hoa này tới đây thì những kẻ khác cũng nối gót, cho đến khi St. Gregory vừa trở thành một thánh địa cao quý lại vừa là một cái máy làm ra tiền.
Một khi chỉ còn lại những ký ức tốt đẹp, hoặc dường như chỉ còn có thế thôi, thì người ta cũng nên ngồi mà gậm nhấm những ký ức ấy. Warren Trent hy vọng rằng trong chừng một tiếng đồng hồ giữ cương vị người chủ khách sạn ông không bị ai quấy rầy.
Thế nhưng ý muốn đó tỏ ra vô ích.
Christine Francis lặng lẽ bước vào, và như lệ thường cô thử dò hỏi thái độ của ông:
– Thưa có ông Émil Dumaire muốn nói chuyện với ông đấy ạ. Tôi không muốn làm phiền ông, nhưng ông ta cứ nhắc đi nhắc lại là có chuyện khẩn cấp.
Ông Trent cằn nhằn. Ông nghĩ bọn cú vọ lại đang tụ tập quanh đây. Tuy nhiên, khi nghĩ lại, ông thấy có lẽ cách so sánh đó không được công bằng cho lắm. Ngân hàng Thương nhân công nghiệp mà Émil Dumaire là giám đốc, có rất nhiều tiền đầu tư trong khách sạn St. Gregory.
Nhưng cũng chính Ngân hàng Thương nhân này cách đây mấy tháng đã từ chối không cho gia hạn tín dụng cũng như không cho vay thêm. Vậy thì bây giờ Dumaire cùng các giám đốc của ông ta còn gì ở đây để mà băn khoăn nữa nhỉ? Trong vụ mua bán tới, số tiền của họ sẽ được thanh toán nợ thôi. Warren Trent nghĩ ông sẽ phải xác nhận lại việc đó với họ.
Ông nhấc ống điện thoại.
– Không ạ – Christine nói – ông Dumaire hiện có mặt tại đây và đang đợi ở bên ngoài.
Warren Trent ngừng lại, ngạc nhiên. Émil Dumaire mà rời cái thành luỹ ngân hàng của ông ta để viếng thăm cá nhân một người nào thật là một chuyện hết sức khác thường. Một lát sau Christine lên tiếng báo danh cho người khách bước vào rồi rút lui và khép cửa lại.
Émil Dumaire người thấp lùn, đẫy đà, tóc bạch kim xoăn tít cắt ngang trán. Ông thuộc dòng dõi người Crêôl không pha tạp. Thế mà trớ trêu sao, ông lại có dáng dấp như một người từ trong những trang cuốn Picwick Papers ( [34] ) bước ra. Dáng dấp của ông tỏ ra là một kẻ huênh hoang ồn ào.
– Xin lỗi ông Warren, tôi đến đây đột ngột không có hẹn trước. Tuy nhiên, tính chất công việc của tôi không cho phép có nhiều thời gian để qua thủ tục xã giao tế nhị.
Họ bắt tay nhau hờ hững. Ông chủ khách sạn phất tay mời khách ngồi xuống ghế.
– Việc gì vậy?
– Nếu ông chấp thuận tôi xin trình bày mọi việc theo thứ tự. Trước hết, cho phép tôi trần tình rằng tôi rất lấy làm tiếc không thể chấp nhận yêu cầu của ông xin vay tiền chúng tôi. Đáng tiếc là khoản tiền và điều kiện của ông vượt quá các nguồn của chúng tôi cũng như quy chế đã được xác lập.
Warren Trent gật đầu, không hẳn là đồng ý. Ông không ưa lão chủ ngân hàng này lắm, tuy nhiên ông cũng chưa lần nào mắc phải sai lầm là đánh giá thấp hắn ta. Đằng sau những điệu bộ màu mè huênh hoang đã từng đánh lừa được nhiều người, hắn vẫn là một kẻ có đầu óc sắc sảo đầy năng lực.
– Tuy nhiên, hôm nay tôi đến đây với một mục đích mà tôi hy vọng là có thể đền bù lại một vài khía cạnh không thuận lợi của sự việc xảy ra trước đây.
Warren Trent khẳng định:
– Hoàn toàn không thể được.
– Để rồi xem – ông chủ ngân hàng rút từ trong chiếc cặp lép kẹp ra mấy tờ giấy có dòng kẻ với những chữ ghi bằng bút chì. – Theo chỗ tôi biết thì công ty O’Keef đã tạm mua khách sạn này.
– Cần đến Cục Điều tra Liên bang FBI ông mới biết được tin tức đó phải không?
Ông chủ ngân hàng mỉm cười:
– Ông có thể cho tôi biết thêm điều kiện được không?
– Sao lại phải như vậy?
Émil nói thận trọng:
– Bởi lẽ tôi đến đây là để xin thương lượng mua lại.
– Nếu vậy tôi càng ít lý do để công bố. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi đã đồng ý với người của O’Keef là đến trưa hôm nay tôi sẽ trả lời dứt khoát.
– Đúng thế. Tin tức mà tôi biết cũng như vậy. Chính vì thế tôi mới đột ngột xuất hiện tại đây. Nhân thể tôi cũng xin lỗi là không thể đến sớm hơn được, bởi lẽ tôi phải mất một số thời gian để nhận được thông tin và các chỉ dẫn.
Cái tin về việc đến mười một giờ người ta còn trả giá, ít nhất là qua nguồn này, không làm cho ông Warren Trent phấn chấn gì. Ông cho rằng nhóm các nhà đầu tư ở thành phố này, mà Dumaire là người phát ngôn, đã hợp lực với nhau trong một cố gắng nhằm mua lại khách sạn với giá rẻ hiện nay để sau này bán lại có lãi. Thế nhưng dù họ có nêu ra điều kiện gì thì chắc cũng không thể sánh nổi với cái giá mà O’Keef đã nêu ra. Hơn nữa địa vị riêng của Warren Trent có lẽ cũng chẳng cải thiện được gì hơn.
Chủ ngân hàng tham khảo những số liệu ghi bằng bút chì:
– Theo chỗ tôi biết, điều kiện mà Công ty O’Keef đưa ra là giá mua khách sạn bốn triệu đô la. Trong đó, hai triệu dùng vào việc thanh toán nợ thế chấp hiện nay, số còn lại gồm có một triệu tiền mặt và một triệu là cổ phần mới của O’Keef góp vào. Người ta còn đồn rằng cá nhân ông sẽ được thu xếp giữ lại một chỗ ở trong khu vực của ông tại khách sạn này.
Mặt ông Trent đỏ bừng vì bực tức. Ông đấm mạnh tay xuống mặt bàn:
– Mẹ kiếp! Anh đừng có giở cái trò mèo vờn chuột ra đây với tôi, anh Émil?
– Xin lỗi ông, nếu như tôi có tỏ ra là như vậy.
– Lạy Chúa. Nếu anh biết hết mọi chi tiết rồi, thì can cớ gì anh phải hỏi nữa?
Dumaire nói:
– Thú thật tôi trông đợi ông sẽ khẳng định cho những điều vừa rồi. Hơn nữa, tôi được phép nêu ra một giá một còn khá hơn nhiều.
Warren Trent nhận thấy vừa mới bị rơi vào một cái bẫy cổ điển. Thế nhưng ông bực vì lẽ ra Dumaire không nên nhử ông lúc này.
Rõ ràng trong tổ chức của Curtis O’Keef có một kẻ nội gián. Có thể hắn nằm ngay trong bộ tham mưu của O’Keef, biết thấu đáo các dự án của cấp cao. Kể cũng thật trớ trêu, Curtis O’Keef biết dùng gián điệp làm công cụ trong kinh doanh thì chính lão ta bị kẻ khác phản lại.
– Điều kiện tốt hơn là như thế nào? Và ai nêu?
– Tạm thời lúc này tôi chưa được phép trả lời cho ông về câu hỏi thứ hai.
Warren Trent cả cười:
– Tôi buôn bán với người, chứ không phải với ma.
– Tôi đâu phải là ma – Dumaire bảo ông – Hơn nữa ông có sự bảo đảm của ngân hàng rằng việc đặt giá mà tôi được ủy quyền nêu ra đây là đảm bảo tính chân thực, và những bên tham gia mà ngân hàng tôi đại diện đều có giấy ủy quyền đủ giá trị.
Ông chủ khách sạn vẫn khó chịu với cái mẹo ông kia giở ra lúc nãy:
– Thôi ta vào vấn đề đi.
– Tôi đang làm đây mà – ông chủ ngân hàng xếp lại đám giấy ghi chép – Về cơ bản, giá trị mà các thân chủ của tôi đặt ra cho khách sạn này cũng giống như Công ty O’Keef rồi.
– Điều đó không lấy gì làm ngạc nhiên bởi vì các ông đã có số liệu của O’Keef rồi.
– Tuy nhiên có một số khác biệt quan trọng về nhiều khía cạnh khác.
Lần đầu tiên kể từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện này, Warren Trent nhận thấy ông mỗi lúc một bị cuốn hút vào những điều ông chủ nhà băng nói ra.
– Trước hết các thân chủ của tôi không có ý muốn ông phải cắt đứt quan hệ cá nhân ông với khách sạn St. Gregory hoặc thoát khỏi cơ cấu tài chính của nó. Điểm thứ hai, họ có ý định duy trì tính độc lập và bản chất hiện tại của nó xét trên phương diện kinh doanh thương mại cho phép.
Ông Warren Trent nắm chặt lấy tay ghế đang ngồi.
Ông liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường phía bên phải. Mười hai giờ kém mười lăm.
– Tuy vậy họ chủ trương giữ lại một phần lớn các cổ phần chung hiện nay, đây là một yêu cầu hợp lý trong hoàn cảnh hiện tại để có được sự quản lý hiệu quả. Riêng ông thì chuyển sang địa vị của cổ đông lớn nhất trong nhóm số ít. Một yêu cầu nữa là ông sẽ từ chức ngay khỏi chức chủ tịch và giám đốc quản lý. Xin ông cho tôi một cốc nước lã.
Warren Trent rót ở bình nước trên bàn của ông một cốc đầy:
– Các ông định biến tôi thành một thằng trực tầng chứ gì? Hay là một lão gác cửa?
– Đâu có! Émil Dumaire nhấp một ngụm rồi nhìn cốc nước – Tôi thường có một thắc mắc không hiểu làm sao nước sông Mississippi tanh mùi bùn mà lại có thể trở thành thứ nước uống đậm đà hương vị như thế này được.
– Cứ uống đi.
Ông chủ nhà băng mỉm cười:
– Các thân chủ của tôi đề nghị rằng ngay sau khi ông từ chức ông sẽ được chỉ định làm Chủ tịch hội đồng điều hành, lúc đầu nhiệm kỳ là hai năm.
– Chẳng qua là một thằng bù nhìn chứ gì.
– Cũng có thể như vậy. Thế nhưng tôi thấy tình trạng của ông hiện nay còn tồi tệ hơn kia. Hay là ông thích làm bù nhìn cho ông Curtis O’Keef?
Ông chủ khách sạn lặng thinh.
– Người ta còn chỉ thị cho tôi phải báo với ông rằng các thân chủ của tôi cũng đưa ra những điều kiện về chỗ ở dành cho cá nhân ông giống như Công ty O’Keef đã nêu ra. Bây giờ nói về vấn đề chuyển nhượng cổ phần và cấp lại vốn. Tôi muốn đi sâu thêm vào một số chi tiết.
Trong lúc chủ ngân hàng vừa nói vừa tra cứu các số liệu ghi chép của ông ta, Warren Trent cảm thấy mệt mỏi và không thực tế. Trong ký ức ông một chuyện xảy ra từ lâu bỗng xuất hiện trở lại. Một hôm, lúc còn bé, ông đi hội chợ ở quê, trong tay nắm chặt mấy đồng penny để đi đu quay. Có một trò chơi đi bộ nhận thưởng bánh, chú bé muốn thử chơi. Có lẽ trò vui này đã bị người ta lãng quên từ lâu rồi. Ông nhớ đó là một cái sàn có rất nhiều bản lề chuyển động liên tục lúc lên, lúc xuống, lúc nghiêng về phía trước, lúc lại nghiêng về phía sau rồi lại phía trước…nghĩa là cảnh trước mắt luôn luôn nhấp nhô. Bỏ ra một penny người ta được một cơ hội để ngã nhào trước khi đến được đầu đằng kia. Thoạt đầu trò này xem ra rất thú vị, song ông nhớ là khi gần đến đích để nhận bánh thưởng thì ông lại chỉ muốn ngã ra chứ chẳng cần gì khác nữa.
Những tuần vừa qua đối với ông cũng như trò chơi đi bộ giật giải bánh. Thoạt đầu ông bước đi đầy tin tưởng, sau đó đột ngột sàn lệch nghiêng phía dưới. Nó lại nhô lên khi hy vọng nhen nhóm lại, rồi lại dốc nghiêng. Gần đến lúc kết thúc Nghiệp đoàn Journeymen đã hứa hẹn một thời kỳ ổn định, sau đó đột nhiên nó lại đổ sụp ở những chỗ bản lề dở chứng.
Và bây giờ, thật bất ngờ, trò chơi đó một lần nữa lại ổn định, thế mà ông chỉ muốn ngừng chơi.
Warren Trent biết rằng sau này tình cảm ông sẽ thay đổi, sự quan tâm của ông đối với khách sạn lại trỗi dậy như mọi lần. Tuy nhiên lúc này ông chỉ biết đến một điều, đó là bằng cách nào đấy ông đã được trút bỏ cái gánh nặng trách nhiệm. Cùng với lòng thanh thản còn có cả sự tò mò nữa.
Trong số những người cầm đầu giới kinh doanh ở thành phố này ai đang đứng đằng sau Émil Dumaire? Ai có thể đủ sức mạnh tiền bạc để đảm đương St. Gregory với tư cách một khách sạn mang tính độc lập truyền thống?
Có lẽ Mark Preyscott chăng? Liệu ông trùm cửa hàng bách hóa tổng hợp này có muốn tìm cách tăng cường những mối quan tâm vốn đã khá rộng của ông ta hay không? Warren Trent nhớ ra một điều là ông có nghe ai đó cho biết rằng trong mấy ngày gần đây Mark Preyscott đang còn ở tận bên Roma. Có thể đó là một cách giật dây gián tiếp từ xa chăng? Thôi, dù ai cũng vậy, sớm muộn ông cũng sẽ biết.
Phương thức giải quyết cổ phần mà ông chủ ngân hàng nêu ra có tính chất công bằng. So với phương thức của O’Keef, khoản thanh toán bằng tiến mặt cho ông Trent có ít hơn, song ông được bù lại bằng cách giữ được một quyền chính đáng trong khách sạn. Trong khi đó trái lại, điều kiện của O’Keef là gạt ông hoàn toàn khỏi công việc của St. Gregory.
Còn đối với việc đề bạt ông làm Chủ tịch hội đồng điều hành có thể chỉ là một vị trí có tính chất danh nghĩa, không có thực quyền, song chí ít ông vẫn còn là một quan sát viên đứng trong cuộc và có đặc quyền trước mọi biến cố có thể xảy ra ở đây. Uy tín của ông cũng không giảm đi là bao.
Émil Dumaire kết luận:
– Nội dung thực chất của vấn đề là như vậy. Còn xét về tính nghiêm túc của việc trả giá này, tôi đã nói rồi đó: Nó được ngân hàng chúng tôi bảo chứng. Hơn nữa, tôi đã chuẩn bị để trao cho ông một bức thư đề nghị có công chứng xác nhận về việc này ngay chiều hôm nay.
– Và nếu tôi chấp nhận thì hoàn thiện luôn chứ?
Ông chủ ngân hàng trề môi ra:
– Việc giấy tờ làm nhanh chóng là lẽ đương nhiên, khỏi phải thắc mắc, hơn nữa việc hết hạn nợ thế chấp càng khiến ta phải khẩn trương. Vì vậy việc hoàn tất mọi giấy tờ sẽ làm vào giờ này ngày mai.
– Chắc hẳn, cũng vào giờ đó, tôi sẽ được biết tên người đứng ra mua khách sạn chứ?
Émil Dumaire công nhận:
– Đó là điều cơ bản trong cuộc chuyển nhượng này.
– Nếu ngày mai biết được thì tại sao bây giờ lại không?
Chủ nhà băng lắc đầu:
– Tôi đã nhận chỉ thị không được tiết lộ.
Sự bực bội khó chịu lại nhanh chóng bùng lên ở ông Trent. Ông định nằng nặc đòi phải tiết lộ tên người kia và coi đó là điều kiện để ông chấp thuận. Sau đó lý trí lại thuyết phục ông: – Có cần làm như vậy không một khi người ta đã đáp ứng những điều kiện cam kết với ông? Tranh luận bây giờ đòi hỏi phải có lý lẽ mà ông cảm thấy đã có đủ. Một lần nữa sự mệt mỏi mấy phút trước lại ập đến với ông.
Ông thở dài, sau đó đáp gọn lỏn:
– Tôi chấp nhận.
