Curtis O’Keef hằm hằm nhìn Warren Trent đầy vẻ nghi ngờ, bực dọc.
– Làm sao ông lại còn dám vác mặt đến đây báo tôi biết ông đã bán khách sạn cho công ty khác rồi?
Họ đang ngồi trong phòng sinh hoạt ở cụm phòng của O’Keef. Ngay sau khi Émil Dumaire ra về, Christine Francis đã gọi điện báo một cuộc gặp gỡ cho ông Trent lúc này. Dodo đi đi lại lại đằng sau O’Keef không tỏ một thái độ gì rõ ràng.
– Có thể ông gọi tôi mặt dày mày dạn cũng không sao – Warren Trent đáp – Còn đối với tôi, tôi đến để thông báo cho ông. Có lẽ ông cũng nên biết rằng tôi không bán hết đâu, tôi vẫn còn duy trì một phần cơ bản của tôi ở khách sạn này.
– Rồi nhà ông cũng sẽ mất hết – O’Keef mặt đỏ bừng giận dữ. Đã nhiều năm nay ông không gặp trường hợp nào ông ngỏ lời mua lại bị người ta từ chối như thế này. Thậm chí ngay lúc này khi ông đang trong tâm trạng cay đắng, thất vọng, ông cũng không thể tin được việc từ chối hôm nay là có thực – Lạy Chúa! Ta thề sẽ quật gây sống lưng nhà ngươi.
Dodo tiến ra, níu ống tay áo O’Keef.
– Kìa, anh Curtie?
Ông hất tay:
– Câm mồm ngay! – Một mạch máu nổi hằn rõ trên thái dương O’Keef, hai bàn tay nắm chặt.
– Anh nóng quá đấy, anh Curtie ạ. Không nên.
– Tổ sư cha nhà cô? Xéo khỏi đây ngay. Đôi mắt Dodo quay sang cầu van Warren Trent. Quả cái nhìn đó đã ghìm cơn giận dữ của ông Trent cũng đang sắp bùng ra.
Ông nói với O’Keef.
– Ông muốn làm gì tùy ông. Nhưng tôi xin báo ông rõ, ông không có quyền mua khách sạn. Hơn nữa, ông đến đây là do tự ý chứ tôi không hề mời mọc ông.
– Ông sẽ phải hối tiếc cái ngày hôm nay. Cả ông lẫn bọn người đó, là ai cũng kệ thây. Tôi sẽ có cách. Tôi sẽ làm cho khách sạn này lụn bại, không ngóc đầu lên được. Mọi kế hoạch còn lại của tôi sẽ nhằm mỗi một việc: Đè bẹp St. Gregory cùng cả ông nữa.
– Chừng nào hai thằng ta còn sống – Sau khi nén được cơn giận, Warren Trent cảm thấy ông bình tĩnh hơn so với O’Keef. – Tất nhiên, chưa chắc chúng ta đã được chứng kiến sự kiện đó, bởi vì muốn thực hiện được điều ông dự định cũng phải mất một thời gian. Đồng thời những người chủ mới ở đây cũng có thể cạnh tranh quyết liệt với ông đấy – Dự đoán này của ông chưa có cơ sở, song ông hy vọng là sẽ có thực.
O’Keef gầm lên:
– Cút đi!
Warren Trent nói:
– Đây vẫn là khách sạn của tôi. Trong khi ông là khách trọ, ông được hưởng một số đặc quyền nhất định trong cụm phòng của ông. Nhưng tôi xin nhắc ông không được lạm dụng như vậy – ông quay sang Dodo, hơi nghiêng đầu, lịch sự chào cô, rồi đi ra.
– Anh Curtie! – Dodo gọi.
O’Keef làm ra bộ không nghe thấy gì cả. Ông thở nặng nề.
– Curtie, anh không làm sao chứ?
– Sao cô lại hỏi ngớ ngẩn thế nhỉ? Tất nhiên tôi vẫn bình thường. – Ông lao sang phía góc bên kia phòng rồi quay lại. – Curtie, đây chỉ là một khách sạn thôi. Anh đã có bao nhiêu cái khác rồi cơ mà.
– Tôi muốn cái này!
– Lão già kia chỉ có mỗi một cái khách sạn này…
– Phải rồi. Tất nhiên cô nhìn nhận vấn đề theo cách như vậy Đồ phản bội! Đồ ngu xuẩn! – Giọng ông rít lên, cuồng nộ. Dodo hoảng sợ vì trước đây cô chưa bao giờ thấy ông nổi đóa ghê gớm như vậy.
– Curtie, em xin anh.
– Quanh tao rặt một lũ điên. Lũ điên, lũ điên. Mày cũng là một con điếm. Vì vậy tao mới quẳng mày đi. Thay bằng đứa khác.
Ông bỗng thấy hối tiếc là đã buột miệng ra những lời này.
Chính ông thấy choáng váng, cơn giận ở ông như một ngọn lửa bị dập tắt đột ngột, tàn lụi. Im lặng một lát, ông lẩm bẩm:
– Xin lỗi. Lẽ ra tôi không nên nói như vậy.
Mắt Dodo mờ đi. Cô giơ tay lên vuốt mớ tóc một cách lơ đãng bằng cái cử chỉ ông đã để ý thấy lúc nãy.
– Em cũng biết như vậy, anh Curtie ạ. Anh khỏi phải nói ra điều đó.
Cô bỏ sang phòng bên cạnh và đóng cửa lại.
