Điều quan trọng nhất lúc này là trong lòng có căng thẳng thế nào chăng nữa, bề ngoài vợ chồng bà vẫn phải tỏ ra hết sức bình thường. Vì vậy, họ vẫn ăn sáng theo đúng thời gian hàng ngày của họ. Bà Công tước thúc ông chồng liên lạc với London qua điện thoại và cả Washington nữa.
Kế hoạch dự định của bà rời New Orleans vào ngày mai.
Vào giữa buổi sáng, như phần lớn những người khác, bà Công tước rời khách sạn, dắt đàn chó Bedlington đi tập luyện. Bà đã trở về cụm phòng Tổng thống cách đây nửa giờ. Lúc này đã gần mười hai giờ trưa. Vẫn chưa có tin tức gì liên quan đến cái tang vật duy nhất và gay cấn nhất.
Đêm qua, nếu xét về lôgíc thì địa vị của ông bà Croydon dường như không ai có thể đụng tới. Nhưng đến hôm nay, logíc ấy có phần đuối, không được đảm bảo cho lắm.
Ông Công tước đánh bạo lên tiếng:
– Bà cho rằng họ cố tình im lặng để đánh đòn cân não chúng ta chứ gì? – Ông đang đứng bên cửa sổ phòng sinh hoạt, nhìn ra ngoài như thói quen trong mấy ngày qua.
Trái với những hôm trước, giọng ông trong trẻo. Từ hôm qua ông đã kiêng rượu, mặc dù rượu vẫn còn đầy trong phòng. Bà Công tước đáp:
– Nếu đúng tình hình như vậy thì chúng ta phải tính đến khả năng…
Tiếng chuông điện thoại réo vang cắt ngang lời bà.
Cũng giống như mọi cú điện thoại khác gọi đến sáng hôm nay, tiếng chuông làm cho họ bồn chồn. Bà Công tước đứng cạnh điện thoại. Bà với tay định cầm máy rồi bất ngờ dừng lại. Một linh cảm cho bà biết rằng cú điện thoại này khác thường. Ông Công tước tỏ vẻ thông cảm:
– Để tôi trả lời vậy?
Bà lắc đầu, gạt sự yếu đuối trong chốc lát. Bà nhấc ống nói lên:
– Có chuyện gì đấy?
Ngừng một lát. Bà Công tước xác nhận:
– Vâng, chính tôi đây – Bà che ống nói quay lại báo cho chồng biết – McDermott, thằng cha người của khách sạn đã đến đây tối hôm qua – Bà lại nói vào máy – Vâng, tôi nhớ rồi, ông đã có mặt lúc người ta lố bịch buộc tội… – Bà bỗng ngừng lại. Lúc đang lắng nghe mặt bà tái đi, nhắm mắt rồi lại mở ra – Vâng – Bà nói chậm rãi – Vâng, tôi hiểu.
Bà đặt ống nghe vào chỗ cũ, tay run run.
– Tình hình không ổn rồi – ông Công tước nói giọng khẳng định chứ không cần hỏi han gì thêm.
Bà Công tước từ từ gật đầu:
– Mảnh giấy viết… – Giọng bà lạc đi, không còn nghe rõ. Cái mảnh giấy mà tôi viết họ đã tìm thấy. Giám đốc khách sạn đang giữ.
Ông chồng rời ô cửa sổ đi vào giữa phòng. Ông đứng sững, hai tay buông thõng, chờ cho cái tin kia lắng vào trong đầu. Cuối cùng ông hỏi:
– Thế hiện nay ra sao rồi?
– Hắn sẽ gọi cảnh sát. Hắn bảo hắn quyết định báo trước cho chúng ta biết – Bà đặt tay lên trán vẻ tuyệt vọng – Mảnh giấy viết là sai lầm tệ hại nhất của tôi. Giá như tôi không viết…
– Không – Công tước nói – Nếu không có tờ giấy thì cũng có một chứng cớ khác thôi. Bà không có lỗi gì trong việc này cả. Gây nên lỗi đầu tiên là tôi.
Ông bước đến tủ búp – phê dùng làm quầy rượu, rót một ly Scotch pha xôđa:
– Tôi chỉ uống một ly này thôi, không hơn. Có lẽ cũng còn lâu mới uống lại.
– Ông định làm gì bây giờ?
Ông uống ực một hơi:
– Nói đến phép tắc bày giờ muộn rồi. Nhưng nếu còn được chút nào, tôi sẽ cố – ông đi sang phòng ngủ bên cạnh, sau đó quay ra ngay lập tức, tây cầm chiếc áo mưa nhẹ và chiếc mũ Hamburg.
Ông nói:
– Nếu có thể, tôi sẽ đến sở cảnh sát trước khi họ đến tìm tôi. Tôi tin rằng như vậy là tôi đã tự nộp mình. Có lẽ chẳng còn nhiều thời gian, cho nên tôi phải nói hết những điều tôi cần nói.
Đôi mắt bà Công tước dán vào ông. Lúc này bà thấy phải cố gắng lắm mới nới được nên lời. Trong khi đó, ông Công tước khẳng định, bằng một giọng bình thản:
– Tôi muốn nói để bà rõ, tôi rất biết ơn bà về những việc đã làm cho tôi. Đây là sai lầm của cả hai chúng ta, song tôi vẫn thấy biết ơn bà. Tôi sẽ cố tìm mọi cách để bà không phải liên can đến vụ này. Còn nếu như tôi đã cố gắng hết mức mà bà vẫn phải liên lụy thì tôi sẽ khai rằng tất cả các ý kiến kể từ sau tai nạn kia xảy ra đều là của tôi và tôi đã thuyết phục bà phải làm theo.
Bà Công tước hững hờ gật đầu.
– Còn một việc nữa. Có lẽ tôi cần một gã luật sư bảo vệ. Tôi muốn bà thu xếp cho việc đó, nếu có thể được.
Ông Công tước đội mũ lên đầu, dùng một ngón tay ấn nó xuống. Đối với một người mà toàn bộ cuộc đời và tương lai vừa sụp đổ không đầy vài phút vẫn còn giữ được bình tĩnh như vậy thật hiếm thấy.
– Bà sẽ cần tiền để thuê luật sư – ông nhắc – Có lẽ nhiều đấy. Cần thiết thì phải bắt đầu ngay bằng một món tiền trong mười lăm ngàn đô la mà bà tính mang lên Chicago ấy. Phần còn lại gửi trả ngân hàng đi. Lúc này người ta không chú ý đến việc đó nữa đau.
Bà Công tước không tỏ vẻ gì đang lắng nghe ông nói.
Ông chồng thoáng vẻ thương hại, phân vân nói:
– Có thể là một thơi gian dài nữa… – ông đưa tay về phía bà.
Bà Công tước lạnh lùng ngoảnh mặt.
Hình như ông Công tước muốn nói thêm gì nữa nhưng rồi ông đổi ý định. Ông khẽ nhún vai quay đi, lặng lẽ bước ra khỏi phòng, khép cửa ngoài lại.
Bà Công tước ngồi đờ đẫn hồi lâu, nghĩ về tương lai, về khả năng bị lôi ra ánh sáng và sự nhục nhã đang chờ trước mặt. Sau đó, theo thói quen, bà đứng dậy. Bà sẽ phải bàn tính với luật sư. Việc này phải làm ngay, không được chậm trễ: Bà bình tĩnh trở lại, tiếp tục suy nghĩ, kể cả khả năng tự vẫn.
Lúc này, trước hết phải cất số tiền mà ông Công tước vừa nhắc vào một chỗ an toàn hơn. Bà đi vào phòng ngủ.
Lúc đầu bà không tin, sau đó bà tìm kiếm loạn xạ. Rồi bà biết chắc chiếc vali ngoại giao đã không cánh mà bay.
Nguyên nhân chỉ có thể là bị mất trộm. Khi nghĩ đến chuyện đi báo cảnh sát, bà Croydon bỗng bật lên một tràng cười man dại, đau đớn.
Công tước Croydon nghĩ: Nếu mình càng muốn thang máy đi nhanh càng thấy nó chậm. Có lẽ ông đã phải đứng đợi ở đầu cầu thang tầng chín đến mấy phút rồi. Cuối cùng, ông nghe tiếng buồng thang từ trên cao di chuyển xuống. Lúc sau, cửa thang mở ra ở tầng chín.
Công tước ngập ngừng trong khoảnh khắc. Vừa rồi, tưởng chừng như ông đã nghe tiếng bà vợ khóc. Ông định quay lại nhưng rồi thấy phải đi ngay.
Ông Công tước bước vào thang số bốn.
Trong buồng thang đã có mấy người, kể cả một cô gái trẻ rất quyến rũ và người phụ trách trực tầng. Ông ta cũng nhận ra Công tước: Kính chào tôn ông.
Công tước Croydon hững hờ gật đầu. Cửa thang khép lại.
