Peter McDermott ngẫm nghĩ: Nhiều vấn đề quan trọng lại có thể phụ thuộc vào một sự đùa cợt hết sức vớ vẩn của định mệnh. Anh ngồi lại một mình trong văn phòng của mình. Ông lão Booker Graham sau khi được anh cảm ơn xứng đáng đã yên tâm ra về cách đây mấy phút.
Một sự đùa cợt hết sức vớ vẩn của định mệnh.
Nếu như lão Booker là một loại người khác, nếu như lão đã về nhà như mọi người sau khi hết giờ làm việc, nếu như lão không kiên trì tìm kiếm thì mảnh giấy mà Peter đang nhìn chăm chú đã bị tiêu hủy từ lâu rồi.
Chuỗi “nếu như” kéo dài vô tận. Và trong đó có cả Peter.
Chính những chuyến xuống thăm lò đốt rác, anh đã rút ra được những nhận định về con người ông lão Booker.
Sự có mặt của anh đã tác động, khích lệ lớn lao đối với lão.
Có lẽ sáng sớm hôm nay lão đã ghi giờ về rồi, song vẫn tiếp tục làm việc mà chẳng hy vọng sẽ được trả công ngoài giờ. Khi Peter gọi Flore lại, chỉ thị thanh toán tiền làm ngoài giờ, bộ mặt mẫn cán của Booker lộ rõ vẻ bối rối.
Nguyên nhân gì thì chưa rõ, song kết quả nằm đây rồi.
Mảnh giấy viết đề ngày cách đây hai hôm. Bà Công tước Croydon đã dùng loại giấy của cụm phòng Tổng thống viết giấy ủy quyền cho Ogylvie được lấy xe của vợ chồng bà ra khỏi ga ra khách sạn nào bất cứ lúc nào ông ta thấy tiện.
Peter cũng đã kiểm tra lại dạng chữ. Anh đề nghị Flore lấy hồ sơ của vợ chồng Croydon. Hồ sơ hiện đang mở trên bàn anh. Trong đó có thư đề nghị dành phòng trước.
Có vài chỗ do chính tay bà Công tước ghi chú. Chắc chắn một giám định viên tự dạng sẽ không thể nào nhầm lẫn được. Nhưng dù không có kiến thức chuyên môn của họ, những nét chữ tương đồng cũng không thể qua mắt anh được. Bà Công tước đã thề trước các thám tử cảnh sát rằng Ogylvie lấy xe đi mà không được bà cho phép. Bà phủ nhận cả việc Ogylvie quy kết ông bà đã thuê ông ta lái chiếc Jaguar đi khỏi New Orleans. Bà ta còn nêu ý kiến rằng chính Ogylvie, chứ không phải ông bà, đã lái chiếc xe này vào tối thứ hai vừa qua vào lúc xảy ra vụ đâm xe chết người rồi bỏ trốn. Khi được hỏi về mảnh giấy viết này, bà đã thách thức: – ông đưa ra đây cho tôi xem!
Bây giờ thì có thể đưa ra được rồi.
Những hiểu biết luật pháp của Peter chỉ giới hạn quanh những vấn đề có liên quan đến khách sạn. Song dù hạn hẹp như vậy, anh cũng thấy rõ mảnh giấy viết của bà Công tước sẽ dồn bà tới chỗ hết đường chối cãi. Peter thấy nhiệm vụ của anh phải báo ngay cho đại úy Yolles biết đã tìm thấy mảnh giấy chứng lý thất lạc kia.
Peter ngập ngừng đặt tay lên máy điện thoại.
Anh thấy không việc gì phải thương xót vợ chồng Croydon. Qua những chứng cớ thu thập được, rõ ràng họ đã phạm tội ác, sau đó lại đê tiện bỏ chạy và định dối trá chối sạch. Peter như thấy trước mắt nghĩa địa cổ Saint Louis với đám tang diễu qua, chiếc quan tài lớn bên cạnh chiếc quan tài nhỏ sơn trắng…
Vợ chồng Croydon thậm chí còn lừa kẻ đồng lõa của họ là Ogylvie. Tuy gã thám tử khách sạn béo ị đó cũng thật đáng khinh, song tội ác của hắn không nặng như của họ.
Thế mà vợ chồng Công tước đã bày binh bố trận đổ mọi tội ác và hình phạt lên đầu Ogylvie.
Những điều đó không làm cho Peter do dự. Lý do khiến anh ngập ngừng lại thuộc về truyền thống, về nguyên tắc của các chủ khách sạn đã hình thành nhiều thế kỷ nay: Thái độ lịch thiệp đối với khách.
Dù ông bà Công tước Croydon là hạng người nào chăng nữa họ vẫn là khách của khách sạn. Anh sẽ gọi điện cho cảnh sát. Nhưng trước hết, anh phải gọi điện cho ông bà Croydon.
Anh nhấc mấy hỏi xin cụm phòng Tổng thống.
