Thứ sáu – 8

Đích thân ông Curtis O’Keef đặt bữa điểm tâm đưa lên tận phòng. Suất ăn đã mang đến cách đây một giờ nhưng hầu như các món vẫn chưa được đụng tới. Cả ông lẫn Dodo cố gượng ngồi cùng ăn với nhau nhưng xem ra không ai có thể nuốt trôi được miếng nào. Một lúc sau, Dodo cáo lỗi quay về phòng để đóng gói hành lý. Hai mươi phút nữa cô phải ra phi trường.

ng Curtis O’Keef thì một giờ nữa.

Sự căng thẳng giữa hai người bắt đầu từ chiều hôm qua.

Sau khi nổi đóa bất ngờ, ông O’Keef lập tức ân hận thực sự. ông vẫn còn bực bội về việc mà ông coi là Trent đã tráo trở. Thế nhưng việc nặng lời với Dodo thì không thể tha thứ được và ông biết rõ như vậy.

Điều tệ hại hơn là chuyện này không còn cách sửa chữa. Dù cho ông có ra sức xin lỗi thì sự thực vẫn rành rành ra đó. Ông sẽ bỏ rơi Dodo và chuyến bay của hãng hàng không Delta đi Los Angeles sẽ cất cánh chiều nay.

Ông sẽ thay cô bằng một người đàn bà khác, Jenny La Marsh mà lúc này đang chờ ông ở New York.

Đêm qua, để tỏ lòng ăn năn, ông dành một buổi tối chu đáo cho Dodo. Trước tiên, ông đưa cô đi ăn một bữa thịnh soạn tại nhà hàng Commander Palace, sau đó khiêu vũ và giải trí ở Căn phòng Xanh trong khách sạn Roosevelt. Tuy vậy, tối hôm qua ông vẫn không thấy thoải mái. Điều đó chẳng phải lỗi của Dodo mà éo le thay lại chính vì nỗi lòng u uất của ông. Cô đã cố hết sức tỏ ra vui vẻ khi được ở bên ông.

Từ sau buổi chiều hôm qua, mà rõ ràng cô buồn ra mặt, hình như cô đã quyết tâm muốn dứt bỏ mọi tình cảm đau khổ và cố tỏ ra hấp dẫn như vẫn có.

– Ấy anh Curtie ạ – Dodo đã thốt lên trong bữa ăn – Khối đứa con gái sẵn sàng sang hiến thân để được một vai đóng phim như em đấy – Sau đó cô đặt tay lên tay ông – Curtie, anh vẫn là người tốt nhất của em. Mãi mãi sau này vẫn vậy.

Câu nói đã gây một hiệu quả sâu sắc trong ông và làm cho ông càng thêm buồn chán. Cuối cùng tâm trạng không thoải mái đó lan sang cả Dodo.

Curtis O’Keef cho rằng ông buồn chỉ vì đã mua hụt cái khách sạn, mặc dù với những việc như thế ông thường dễ nguôi ngay. Trong cuộc đời doanh nghiệp lâu dài, ông từng trải nhiều thất bại và đã có quyết tâm thua keo này bày keo khác chứ không phí thời gian vô ích để ngồi than vãn.

Thế nhưng trong trường hợp này, thậm chí đã qua một đêm ngủ say, tâm trạng buồn bực vẫn không xua tan được.

Ông đâm ra bực với Chúa. Lời cầu nguyện sáng nay của ông rít lên và có ý chỉ trích thật sự: Người đã chứng kiến khách sạn St. Gregory lọt vào tay kẻ khác…Chắc chắn rằng Người đã có mục đích riêng khôn lường trong sự việc này, thậm chí đến cả những kẻ người trần mắt thịt dày dạn kinh nghiệm như bầy tôi của Người đây cũng không thể hiểu được lý do vì sao…

Ông ngồi cầu kinh một mình, lần này ít hơn hẳn mọi lần. Sau đó ông quay vào, thấy Dodo đang sửa soạn va li cho ông và cho cô. Ông phản đối nhưng cô nói:

– Curtie, em thích như vậy. Mà nếu lần này em không làm thì còn ai vào đây?

Ông không muốn giải thích cho cô biết rằng tất cả những cô ả trước Dodo chưa một cô nào đóng đồ hoặc dỡ đồ cho ông cả và ông thường phải gọi nhân viên ở bộ phận quản gia của khách sạn làm việc này. Nhưng rồi ông không nói ra được ý nghĩ của mình.

Khi hai người ngồi xuống bàn, Dodo cố gợi chuyện:

– Curtie, việc gì phải sầu não? Cứ làm như không bao giờ còn thấy được nhau nữa. Rồi sẽ còn nhiều dịp chúng ta gặp lại nhau ở Los Angeles cơ mà.

Song ông O’Keef hiểu rằng họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Ngoài ra, ông cho rằng điều ông thực sự quan tâm không phải việc chia tay với Dodo mà đã để hụt mất cái khách sạn.

Thời gian dần trôi. Đã đến giờ Dodo ra đi. Hành lý của cô đã được hai người trực tầng mang xuống sảnh cách đây mấy phút. Bây giờ, người phụ trách trực tầng đến đem nốt hành lý xách tay và đưa Dodo ra xe hàng không thuê riêng cho cô.

Herbie Chandler biết rõ địa vị quan trọng của Curtis O’Keef, đồng thời cũng như mọi khi y nhạy cảm với những món puốc boa lớn, đã thân chinh lên tận nơi. Ông ta đứng đợi ở cửa ngoài hành lang dẫn vào cụm phòng.

O’Keef xem lại đồng hồ, bước ra chỗ cửa nối hai phòng:

– Còn rất ít thời gian đấy nhé!

Giọng Dodo cất lên từ trong phòng:

– Em phải đánh xong móng tay đã, Curtie ạ.

Tại sao đàn bà lại cứ để đến phút chót mới sửa móng tay nhỉ? Curtis O’Keef vừa nghĩ như vậy vừa đưa cho Herbie Chandler tờ năm đô la.

– Anh chia cho cả hai người kia.

Bộ mặt chồn của Chandler sáng lên:

– Xin đa tạ ngài – Nhưng ông ta nghĩ ngay chỉ chia cho hai thằng kia mỗi thằng năm mươi cent, còn bốn đô la thuộc phần mình.

Dodo từ phòng giữa đi ra.

Curtis O’Keef nghĩ thầm lẽ ra phải có nhạc đệm, kèn vang lên báo hiệu rồi tiếng đàn giây xao động. Dodo vận chiếc váy dài giản dị màu vàng, đội chiếc mũ rộng vành của họa sĩ mà cô dùng hôm tới đây ngày thứ ba. Mái tóc hung buông xõa xuống hai vai. Đôi mắt to xanh biếc nhìn ông đăm đăm.

Cô giang tay ôm lấy cổ ông và hôn ông nồng thắm. Không chủ định nhưng ông đã ôm ghì lấy cô.

Tự dưng Curtis có ý nghĩ kỳ quặc. Ông muốn ra lệnh cho gã phụ trách trực tầng mang va li của Dodo trở lại và cô sẽ không bao giờ ra đi nữa. Nhưng ông vội xua ngay cơn xúc động điên rồ. Dù sao Jenny La Marsh còn kia. Giờ này ngày mai…

– Tạm biệt, anh sẽ luôn nghĩ đến em, theo dõi chặt chẽ công việc của em.

Ra tới cửa, cô còn quay lại vẫy ông. Không tin là thật nhưng rõ ràng ông có ấn tượng cô đang khóc. Herbie Chandler đóng cửa ngoài lại.

Ở tầng mười hai, người phụ trách bấm chuông gọi thang máy. Trong lúc họ đứng đợi, Dodo dùng mùi xoa chấm lại son phấn trên mặt.

Sáng nay các thang máy có vẻ chậm chạp. Herbie Chandler nghĩ thầm. Ông ta lại sốt ruột nhấn nút chuông một lần nữa, lần này giữ lâu thêm vài chục giây. Ông ta cũng cảm thấy căng thẳng, ruột gan nóng như lửa đốt kể từ sau cuộc gặp McDermott hôm qua. Ông không biết đến bao giờ và như thế nào người ta sẽ gọi ông. Có lẽ lần này Warren Trent trực tiếp hỏi chuyện và như thế là chấm dứt sự nghiệp Herbie Chandler tại khách sạn St. Gregory.

Nhưng cho tới giờ này vẫn chưa thấy động tĩnh gì và sáng nay lại có tin đồn khắp nơi rằng khách sạn đã bán cho một lão già nào đó mà Herbie chưa nghe đến tên bao giờ.

Liệu việc thay đổi như thế có ảnh hưởng gì đến cá nhân Herbie không? Đáng tiếc, Herbie thấy sẽ không thuận lợi gì cho bản thân nếu McDermott ở lại, mà điều này xem chừng có thể. Việc sa thải ông phụ trách trực tầng sẽ tạm hoãn đôi ba ngày nhưng trước sau vẫn không thay đổi. McDermott. Cái tên đáng ghét kia cứ như một chiếc kim đâm nhói vào tim ông. Giá như mình bạo gan – Herbie nghĩ, mình đã cho thằng súc sinh đó một nhát dao vào cổ. – Ông ta chợt nghĩ ra một kế. Còn nhiều cách giải quyết khác tuy không dữ dội bằng song không kém phần đau đớn mà một thằng như McDermott đáng được nếm mùi.

Để làm được chuyện đó đương nhiên phải tốn kém. Nhưng đã có món tiền năm trăm đô la mà thằng McDermott khinh bỉ ném trả hôm qua. Hắn sẽ phải hối hận về chuyện đó. Herbie suy tính, món tiền này sẽ được chi một cách xứng đáng và ông ta sẽ đắc chí khi biết tin McDermott nằm quằn quại ở một rãnh cống nào đó, mình mẩy thâm tím, máu me đầy người. Đã có lần Herbie tận mắt trông thấy một kẻ như vậy sau khi ăn đòn hội chợ. Cảnh xảy ra thật ghê rợn. Người phụ trách trực tầng liếm môi. Càng nghĩ đến chuyện đó, Herbie càng bị kích động. Ông quyết định sau khi trở xuống tầng trệt sẽ gọi một cú phôn và mọi chuyện được thu xếp nhanh chóng. Có lẽ chỉ tối nay thôi.

Cuối cùng thang máy cũng tới. Cửa thang xịch mở.

Bên trong đã có vài người khách, họ lịch sự nhường chỗ cho Dodo. Herbie Chandler bước theo sau. Cửa buồng thang đóng lại.

Đó là thang số bốn. Mười hai giờ mười một phút trưa.

Chương trước

error: Content is protected !!