Thứ tư – 2

Herbie Chandler sáng nay đến khách sạn sớm, nhưng vì lợi ích của ông ta hơn là vì St. Gregory.

Trong các nguồn phụ thu của người phụ trách trực tầng, mà ở nhiều khách sạn đều có, có một nguồn được mệnh danh “cặn rượu thừa”.

Những người khách vui thú trong phòng của họ, hoặc thậm chí ngồi uống một mình, thường để lại vài ba phần rượu còn lại trong chai trước giờ ra đi. Khi đóng đồ vào va li đa số khách muốn vứt bỏ chỗ rượu thừa đó lại, hoặc lo nó sẽ chảy ra hành lý hoặc để tránh số cân hành lý dư nếu đi máy bay. Nhưng tâm lý người ta là không muốn đổ đi chỗ rượu thừa, vì vậy nó thường “được bỏ lại” trên bàn gương ở những căn phòng trống trải.

Nếu người trực tầng nào để ý thấy chỗ rượu thừa này khi anh đến chuyển hành lý cho khách lúc tới giờ trả phòng, anh ta quay ngay lại sau đó vài phút để lấy.

Trường hợp khách tự mang túi xách của mình, như tình hình hiện nay nhiều người thường làm, các chị hầu phòng sẽ báo cho nhân viên trực tầng biết để anh ta tiếp quản phần lợi nhuận cuối cùng.

Những lượng rượu nhỏ đó cứ tích tụ dần ở góc nhà kho dưới tầng hầm, vương quốc riêng của Herbie Chandler. Nó được bảo quản dưới sự môi giới của một người giữ kho. Để đổi lại anh chàng này được Chandler giúp đỡ giải quyết những món ăn cắp vặt khác.

Những chiếc chai được mang đến đây trong các túi đựng quần áo đem giặt mà nhân viên trực tầng vận chuyển trong phạm vi khách sạn, không gây ra điều dị nghị gì. Trong vòng đôi ba ngày, số rượu thu được trở thành một lượng lớn đáng ngạc nhiên.

Cứ hai hoặc ba ngày một lần, và nếu khách sạn có nhiều hội nghị thì tình hình tích tụ rượu còn nhanh hơn, quản lý trực tầng lại dồn cái kho của ông ta như hôm nay ông sắp làm đây.

Herbie chọn những chai chứa rượu gin vào thành một nhóm. Sau khi chọn ra hai cái vỏ chai có phần rượu loại đắt tiền, ông dùng một cái phễu nhỏ đã mòn, đổ những loại rượu nhãn linh tinh vào hai chai đó. ông ta đổ được đầy chai thứ nhất và ba phần tư chai thứ hai. Ông đậy nắp cả hai chai, rồi để chai thứ hai sang một bên đợi lần sau sẽ đổ cho thật đầy.

Ông lặp lại động tác này với các loại rượu Bourbon, Scotch và Wiskey mạch đen. Tổng cộng được cả thảy bảy chai đầy và vài ba chai vơi. Còn lại một ít vôdka. ông ngần ngừ một lát rồi đổ tuốt vào chỗ rượu gin.

Sau đây, cũng trong ngày hôm nay, bảy chai rượu đầy này sẽ được chuyển ra một bar cách khách sạn St. Gregory vài khối nhà. Chủ quán bar này không khó tính lắm về chất lượng rượu, sẽ đem rượu ra cho khách xài, và sẽ trả cho Herbie nửa tiền so với giá các chai đóng chính quy.

Đều đặn định kỳ Herbie ăn chia với những người liên quan trong khách sạn, thường thì ông cố giảm số tiền đến mức thấp nhất.

Gần đây, cặn rượu thừa cũng được khá và số rượu gom được hôm nay lẽ ra đã khiến Herbie hài lòng nếu như ông không phải bận tâm vì những chuyện khác. Khuya hôm qua ông nhận được một cú phôn của Stanley Dixon. Gã thanh niên này đã thuật lại, bằng cách hiểu riêng của hắn, cuộc nói chuyện giữa hắn và Peter McDermott. Hắn còn báo cho ông biết về cuộc gặp gỡ dành riêng cho hắn và đồng bọn tại văn phòng của ông McDermott vào lúc bốn giờ chiều hôm sau, tức là hôm nay rồi. Dixon muốn biết rõ một điều là: Liệu McDermott đã biết chuyện chi tiết đến mức nào?

Herbie Chandler không thể trả lời được gì, ông chỉ dặn kỹ Dixon phải thận trọng và đừng có nhận gì cả. Sau đó ông cứ thắc mắc mãi không biết chính xác cách đây hai tối ở cụm phòng 1126 – 1127 đã xảy ra chuyện gì và thằng cha trợ lý tổng giám đốc ấy đã biết được những gì có liên quan đến vai trò của ông quản lý trực tầng.

Còn chín tiếng đồng hồ nữa mới đến bốn giờ chiều. Herbie mong thời gian trôi qua sao cho thật chậm chạp.

Chương trước

error: Content is protected !!