Bác sĩ Ingram, chủ tịch hội các nha sĩ, trừng trừng nhìn người khách đến thăm ông ở tầng bảy.
– Anh McDermott đấy à, nếu anh lên đây với ý định dàn xếp mọi chuyện, thì tôi phải nói thẳng cho anh rõ là anh sẽ mất thì giờ vô ích. Có phải anh đến vì lý do đó không?
– Đúng như vậy – Peter thừa nhận.
Ông già nói, vẻ hằn học:
– Ít nhất anh cũng thành thật với tôi.
– Không có lý do gì để tôi phải nói dối. Bác sĩ Ingram ạ, tôi là nhân viên của khách sạn mà. Chừng nào tôi làm việc ở đây, tôi phải có trách nhiệm làm hết sức mình cho khách sạn.
– Nghĩa là việc xảy ra với bác sĩ Nicholas là một việc anh đã làm hết sức mình phải không?
– Không phải như vậy ông ạ. Tôi tin rằng đó là việc tồi tệ nhất chúng tôi đã làm. Thực ra tôi không đủ thẩm quyến để thay đổi trật tự hiện hành của khách sạn nên không thể làm gì tốt hơn được.
Ông chủ tịch hội nha sĩ cười sặc sụa:
– Nếu anh thật sự có suy nghĩ như vậy, anh phải có gan rời bỏ chốn này tìm việc làm ở nơi khác mới đáng. Có lẽ ở đó tiền lương ít hơn nhưng đạo đức khá hơn.
Peter đỏ bừng mặt, cố nén không đập ngay lại. Anh tự nhủ sáng nay ở dưới sảnh anh đã cảm thấy khâm phục trước lập trường thẳng thắn của ông bác sĩ nha khoa lớn tuổi này. Từ đó đến giờ ông vẫn giữ vững.
– Thế nào? – Đôi mắt linh lợi, không khuất phục nhìn xoáy vào tận mắt anh.
– Giả sử tôi rút lui – Peter nói – thì kẻ tiếp quản công việc của tôi sẽ hoàn toàn lấy làm thỏa mãn với tình trạng hiện nay. Còn tôi, chí ít là tôi không thỏa mãn. Tôi có ý định thực hiện những điều mà theo tôi có khả năng thay đổi những quy tắc cơ bản ở đây.
– Dẹp cái trò quy tắc với hợp lý hóa đó lại đi. Rặt những cớ bày đặt khốn kiếp. – Bộ mặt ông bác sĩ vốn hồng hào lại càng đỏ bừng thêm – Tôi đã từng nghe chán những điều đó rồi! Lợm cả giọng! Thật là kinh tởm, nhục nhã, xúc phạm đến con người.
Hai người lặng một lúc.
– Thôi được, Bác sĩ Ingram dịu giọng, cơn giận của ông phút chốc tiêu tan – Tôi công nhận anh không đến nỗi mù quáng như một số người khác, anh McDermott ạ. Bản thân anh cũng có những vấn đề khúc mắc, có lẽ tôi mắng nhiếc anh cũng chẳng giải quyết được gì. Nhưng này anh bạn, anh có thấy là anh với tôi đã mất thêm nửa thời gian cãi lý với nhau về việc đối xử với Jim Nicholas ngày hôm nay không?
– Đúng như vậy, thưa bác sĩ. Tuy nhiên, tôi nghĩ toàn bộ vấn đề không đơn giản như bác sĩ nêu ra.
– Nhiều chuyện không đơn giản chứ cứ gì việc nay – ông già rít lên – Anh đã nghe tôi nói gì với Nicholas rồi chứ. Tôi bảo nếu anh ấy không được người ta xin lỗi và cấp cho một phòng thì tôi sẽ rút toàn bộ đại biểu dự hội nghị ra khỏi khách sạn này.
Peter dè dặt:
– Xét trên phương diện thông thường, hội nghị của ông có nhiều sự kiện mang lại lợi ích cho nhiều người phải không? Chẳng hạn, hội thảo về y học, biểu diễn thị phạm, vân vân?
– Tất nhiên là như thế.
– Nếu vậy, một khi ông xóa bỏ mọi chuyện thì phỏng có ích gì, mang lại lợi ích cho ai? Bác sĩ Nicholas thì không…
Nói đến đây, anh ngừng lại, cảm thấy anh càng nói, ông ta càng trở lại thái độ thù địch với anh.
Bác sĩ Ingram gạt phắt:
– Anh McDermott, anh đừng có dạy khôn tôi. Tôi thừa đủ thông minh để nghĩ đến những điều đó.
– Xin lỗi ông.
– Bao giờ người ta cũng tìm được nhiều lý do để thoái thác không làm một việc gì đó, thường thường đây lại là những lý do hợp lý. Vì vậy rất ít người giữ vững lập trường của mình đến cùng đối với những điều họ tin hoặc lời hứa sẽ làm việc gì đó. Chỉ vài giờ nữa, khi một số bạn đồng nghiệp có lương tri được biết dự kiến của tôi, tôi tin là họ cũng sẽ có cách lập luận giống tôi. – ông già ngừng lại, thở hổn hển.
Ông nhìn chằm chằm vào Peter – Tôi hỏi anh câu này nhé – Sáng nay anh có thú nhận là anh lấy làm xấu hổ vì phải từ chối không nhận Jim Nicholas không? Nếu như anh ở địa vị tôi lúc này đây thì liệu anh sẽ hành động ra sao?
– Thưa bác sĩ, ông nói điều đó chỉ có tính chất giả định mà thôi…
– Dẹp cái trò lý sự khỉ gió đi! Tôi hỏi anh một câu đơn giản, trực tiếp cơ mà.
Peter cân nhắc. Theo anh nghĩ, đứng về phía khách sạn mà xét, dù bây giờ anh có nói gì chăng nữa thì kết quả vẫn không thay đổi. Vậy tại sao không nói thẳng ra nhỉ?
– Theo tôi nghĩ, tôi sẽ hành động đúng như dự kiến của ông, nghĩa là hoãn hội nghị tại đây.
– Có thế chứ! – ông chủ tịch lùi lại một bước, nhìn anh vẻ thán phục – Đằng sau cái vẻ cúc cung tận tụy của một viên chức khách sạn, anh vẫn còn là một con người chân thực.
– Và tôi cũng sắp thất nghiệp đến nơi rồi.
– Cứ giữ lấy bộ cánh đen đó, anh bạn trẻ ạ. Anh có thể tìm được việc ở nhà đòn đây – Lần đầu tiên ông ta cười rinh rích – Anh Mcdermott, mặc dù tôi có nhiều điều va vấp với anh, tôi vẫn thấy mến anh. Anh có cần trám răng nào không, tôi giúp cho.
Peter lắc đầu:
– Ông có thể làm ơn cho tôi biết những dự định của ông được không. Càng sớm càng tốt – Một khi tin tức về việc hoãn hội nghị đã được chính thức xác nhận, anh sẽ phải có một số biện pháp giải quyết trước mắt. Số tổn thất gây cho khách sạn quả thật ghê gớm như Royall Edwards đã vạch ra trong bữa ăn trưa nay. Tuy nhiên chí ít mọi sự chuẩn bị cho ngày mai và ngày mốt sẽ được đình chỉ ngay tức thì.
Bác sĩ Ingram vẻ hoạt bát:
– Như vậy là anh đã làm xong phần việc của anh với tôi. Tôi cũng sẽ làm như anh. Tôi cũng đã triệu tập một phiên họp lãnh đạo bất thường vào hồi năm giờ chiều nay – ông liếc nhìn đồng hồ – Bây giờ đã là hai giờ rưỡi. Đa số các quan chức cao cấp của chúng tôi, vào giờ đó, sẽ có mặt đông đủ ở đây.
– Tôi tin chúng ta sẽ còn liên hệ với nhau.
Bác sĩ Ingram gật đầu rồi trở lại vẻ cau có:
– Anh McDermott, chúng ta vừa vui vẻ với nhau đôi ba phút, nhưng anh đừng có tưởng nhầm là mọi chuyện sẽ êm đẹp. Từ sáng đến giờ, không có gì thay đổi cả, tôi có ý định cho bọn anh một đòn vào chỗ hiểm nhất đấy.
***
Thật lạ, ông Warren Trent tỏ ra khá thờ ơ trước cái tin đại hội ngành nha khoa Mỹ có thể hoãn hội nghị và sẽ rút khỏi khách sạn để biểu lộ sự phản đối của họ.
Sau khi ở phòng bác sĩ Inglam về, Peter McDermott xuống ngay cụm phòng hành chính ở tầng lửng. Christine, có phần lạnh nhạt, theo anh nghĩ, báo anh biết ông chủ khách sạn đang ở trong phòng.
Peter có cảm giác ông Warren Trent bớt căng thẳng hơn nhiều so với gần đây. Ông ngồi thoải mái đằng sau chiếc bàn mặt bằng đá cẩm thạch đen trong văn phòng giám đốc quản lý sang trọng. Ông không hề bộc lộ vẻ dễ cáu kỉnh như hôm trước. Trong khi nghe Peter báo cáo, có nhiều lúc ông thoáng cười nhạt, mặc dù điều đó dường như rất ít liên quan đến các sự kiện hiện nay. Peter nghĩ thầm có lẽ ông chủ của mình đang có điều gì thú vị mà chỉ có mình ông mới biết được.
Cuối cùng, ông chủ khách sạn lắc đầu một cách chắc chắn:
– Họ sẽ chẳng đi đâu cả. Họ sẽ đem việc này ra thảo luận nhưng rồi cũng cho qua thôi.
– Bác sĩ Ingram coi bộ rất nghiêm chỉnh.
– Có thể ông ta như vậy, nhưng những người khác thì không. Anh vừa bảo chiều nay họ sẽ hội ý chứ gì. Tôi có thể nói cho anh biết trước kết quả sẽ như thế nào. Họ sẽ thảo luận loanh quanh một hồi, sau đó sẽ lập ra một tiểu ban để soạn thảo nghị quyết. Nhưng rồi cũng phải đến ngày mai, tiểu ban này mới báo cáo cho ban chấp hành biết. Có thể họ sẽ tán thành báo cáo, mà cũng có thể bổ sung thêm. Dù theo cách nào, họ cũng phải bàn bạc thêm nữa. Rồi kế đó, có lẽ phải đến ngày kia, nghị quyết này mới được đem ra thảo luận ở hội nghị toàn thể. Tôi thừa biết cái quy trình dân chủ to lớn đó rồi. Họ sẽ còn tiếp tục thảo luận cho đến khi kết thúc hội nghị.
– Tôi thấy ý kiến ông cũng có lý – Peter nói – Mặc dù phải nói là hơi phiêu lưu.
Anh nói ra điều này với ông Trent kể cũng liều, hơn nữa lại còn cố ra sức bảo vệ lập luận của mình. Thế nhưng anh vẫn không đạt được kết quả gì. Trái lại, Warren Trent cằn nhằn:
– Tôi là người thực tế, có thế thôi… Anh nên nhớ rằng người ta thường cãi vã với nhau đến sùi bọt mép vì cái lý của mình. Song họ không muốn mua dây buộc mình chừng nào họ có thể tránh được.
Peter vẫn gan lý:
– Giá như khách sạn chúng ta thay đổi chính sách thì sự việc có lẽ đơn giản hơn nhiều. Tôi không tin nếu như sáng nay bác sĩ Nicholas được ta chấp nhận cho vào trọ, lại có thể phá hoại uy tín của khách sạn.
– Có thể cá nhân anh ta thì không. Nhưng bọn hạ tiện sau này chúng mới phá. Lúc đó ta mới rắc rối lôi thôi.
– Đến bây giờ tôi thấy chúng ta đã gặp quá nhiều rắc rối, lôi thôi.
Một cách bướng bỉnh, Peter nhận thấy anh đã dấn sâu vào cuộc tuyên chiến với ông chủ. Anh tự hỏi không biết anh đã đi xa đến mức nào. Nhưng đồng thời anh cũng lại tự hỏi hôm nay không hiểu vì lý do gì mà ông chủ của anh tương đối mát tính như vậy?
Nét mặt quý phái của ông Trent lộ vẻ châm chọc:
– Chúng ta có thể đã gặp khó khăn một thời gian. Nhưng chỉ đôi ba ngày nữa mọi chuyện sẽ qua đi – Rồi ông đột ngột hỏi – Hiện nay Curtis O’Keef vẫn còn ở trong khách sạn đấy chứ?
– Theo chỗ tôi biết vẫn như cũ. Nếu ông ta trả lại phòng thì tôi cũng được báo cho biết rồi.
– Tốt lắm! – Nụ cười nhạt thoáng hiện – Tôi có một tin này chắc chắn làm anh quan tâm. Ngày mai tôi sẽ báo cho O’Keef và cả cái công ty của ông ta mau mau cuốn xéo khỏi vùng hồ Pontchartrain này.
