Thứ tư – 9

Vừa gõ cửa phòng số 1410, Christine Francis tự hỏi vì sao cô lại tới đây. Tất nhiên hôm qua, việc cô đến thăm ông Albert Wells sau khi ông thoát chết đêm hôm trước và cô có tham gia việc cấp cứu là hết sức đương nhiên. Nhưng bây giờ, ông Wells đang được chăm sóc chu đáo và đã bình phục, đã trở lại vai trò một người khách bình thường như một ngàn năm trăm khách khác ở khách sạn. Do đó, Christine tự nhủ cô không có lý do chính đáng để tới thăm cá nhân một lần nữa.

Song có một điều gì đó ở con người cao tuổi nhỏ thó đã hấp dẫn cô đến với ông. Cô tự hỏi: phải chăng đó là do tính cách người bố ở ông và có lẽ cô nhận thấy có nhiều nét giống với tính cách của ba cô, mà khi ba cô mất đi, cô thấy không thể nào điều chỉnh được, cho dù đã năm năm nay rồi.

Nhưng không phải! Quan hệ giữa cô với ba cô là quan hệ của cô dựa dẫm vào ông. Còn đối với ông Albert Wells cô cảm thấy cô là người bảo vệ cho ông, cũng như hôm qua cô muốn che chở cho ông, để ông khỏi có những hành động dẫn đến hậu quả không tốt trong khi bàn việc thuê hộ lý riêng. Christine nghĩ: Hay cũng có thể, vào lúc này, cô hoàn toàn cô đơn cô muốn gạt đi nỗi thất vọng khi biết tin tối nay cô sẽ không được gặp Peter như hai người đã hẹn nhau trước. Và nếu đúng như vậy thì đó có phải là thất vọng không? Hay còn là một tình cảm gì đó mạnh mẽ hơn, khi cô nhận ra đáng lẽ anh ấy phải ăn tối cùng với mình, bây giờ lại cùng với Marsha Preyscott?

Christine thừa nhận nếu như cô thành thực thì sáng nay cô đã phải nổi đóa, mặc dù cô hy vọng cô có thể che giấu được tình cảm và chỉ biểu lộ bằng sự phật ý nho nhỏ với những lời bình luận hơi cay độc mà cô đã không cưỡng được. Cô mắc phải một sai lầm to lớn là vừa bộc lộ mình đã giành riêng Peter vừa gây cho cô Marsha cảm giác thỏa mãn vì tin rằng cô ta đã giành được phần thắng của đàn bà, mặc dù trên thực tế là cô mới phải.

Tiếng gõ cửa của cô không thấy đáp lại, Christine nhớ bà hộ lý vẫn đang trực, cô lại gõ nữa, lần này mạnh hơn.

Có tiếng ghế xê dịch và tiếng bước chân trong phòng.

Cửa mở, ông Albert Wells hiện ra. Ông ăn vận chỉnh tề. Trông ông mạnh khỏe, sắc mặt hồng hào tươi tỉnh hẳn lên khi thấy Christine:

– Tôi hy vọng là cô sẽ đến. Nếu cô không đến thì tôi sẽ đi tìm cô đây.

Cô ngạc nhiên:

– Cháu cứ tưởng…

Ông già nhỏ thó cười:

– Cô tưởng người ta bắt tôi phải nằm trên giường chứ gì? Ồ không đâu. Tôi cảm thấy khỏe rồi, vì vậy tôi đã buộc bác sĩ của khách sạn tìm cho tôi ông bác sĩ chuyên khoa Uxbridge từ Ilinois đến. Ông ta nhiều kinh nghiệm, bảo rằng nếu bệnh nhân cảm thấy khỏe thì có nghĩa là gần khỏe hoàn toàn. Vì vậy chúng tôi đã cho chị hộ lý về và tôi chỉ còn một mình như thế này thôi – ông tươi tỉnh – Nào, mời cô vào đây.

Christine cảm thấy nhẹ hẳn người trước vấn đề chấm dứt được việc thuê hộ lý riêng rất tốn kém. Cô đoán chừng có lẽ ông Albert Wells nhận thấy việc chi tốn kém nhiều nên đã đi đến quyết định như vậy.

Khi cô theo ông bước vào phòng, ông hỏi:

– Cô có gõ cửa hai lần không đấy?

Cô nhận là có – Tôi lại tưởng tôi nghe nhầm tiếng gõ. Vì đầu óc tôi đang chờ đợi như vậy mà – ông chỉ một chiếc bàn gần cửa sổ. Trên bàn có một trò chơi xếp hình mà ông đã hoàn thành được hai phần ba. Ông nói thêm – Cũng có thể tôi cho rằng đó là Bailey.

Christine tò mò hỏi:

– Bailey là ai ạ?

Ông già nháy mắt:

– Cứ nán lại đây vài phút nữa cô sẽ gặp hắn. Nếu không phải hắn thì là Barnham.

Cô lắc đầu tỏ ra không hiểu, đi về phía cửa sổ rồi cúi xuống nhìn món đồ chơi xếp hình và chăm chú quan sát.

Những miếng xếp vào đúng chỗ đã đủ làm cho người ta nhận ra đó là cảnh New Orleans từ trên cao nhìn xuống vào lúc hoàng hôn, với dòng sông lấp lánh uốn quanh. Cô bảo:

– Cách đây đã lâu, cháu cũng hay chơi trò này. Ba cháu giúp cháu xếp hình.

Ông Albert Wells đứng bên cạnh, nhận xét:

– Có một số người cho rằng đối với những người trưởng thành, kỷ niệm về dĩ vãng chẳng có là bao. Thế mà mỗi khi tôi muốn suy nghĩ điều gì tôi thường giở một trong số những hình này ra. Đôi lúc tôi phát hiện những mẩu hình cơ bản và cả câu giải đáp cho tôi về những điều tôi đang suy nghĩ cùng nẩy ra luôn một lúc.

– Mẩu cơ bản là gì ạ? Cháu chưa từng nghe thấy ai nói đến nó bao giờ?

– Cô ạ đó chỉ là ý kiến riêng của tôi mà thôi. Tôi cho rằng bao giờ cũng có mầu cơ bản, như cô gọi tên nó trong cái trò chơi này và trong nhiều việc khác nữa. Đôi khi cô tưởng là cô đã tìm được nó rồi, nhưng thật ra thì chưa. Thế nhưng một khi cô tìm ra thì bất ngờ cô có thể thấy rõ hơn nhiều kể cả những mẩu ghép tho vừa khít xung quanh no.

Bỗng có tiếng gõ cửa mạnh mẽ, oai vệ ở cửa phía ngoài.

Ông Wells chúm môi lại nói:

– Bailey đến đấy.

Khi mở cửa, cô ngạc nhiên thấy một người hầu khách sạn ăn vận đồng phục. Anh ta mang theo một loạt bộ com lê khoác trên móc treo ở một bên vai, phía trước anh ta bưng một bộ khác bằng vải xéc xanh đã là ủi kỹ mà qua kiểu cắt cổ điển cô biết ngay đó là của ông Wells.

Bằng một tốc độ nhanh nhẹn đã luyện tập anh ta treo bộ áo vào tủ và quay ra cửa, nơi ông già nhỏ bé đang đứng đợi. Tay trái người thợ giặt còn giữ mấy bộ, tay phải lập tức xòe ra trước mặt ông.

– Tôi đã cho ánh sáng nay rồi cơ mà – Albert Wells nói, đôi mắt hấp háy thú vị – khi anh đến lấy bộ com lê này đi.

– Thưa ngài, không phải tôi đâu ạ – Anh thợ giặt là lắc đầu dứt khoát.

– Không Nhưng nếu là bạn anh thì cũng vậy thôi.

Người kia nói, vẻ nhẫn nhục:

– Như thế không được.

– Nghĩa là hắn không chia cho anh chứ gì?

Hai tay anh ta buông thõng:

– Tôi không hiểu ông đang nói đến chuyện gì vậy?

– Thôi đi, – ông Wells cười – Anh là Bailey. Thế mà tôi lại puốc boa cho Barnham.

Anh thợ giặt liếc mắt nhìn Christine. Khi nhận ra cô, vẻ mặt anh ta thoáng một nét nghi ngờ. Sau đó anh ta mỉm cười lúng túng:

– Vâng, thưa ông – Anh ta đi ra và đóng cửa lại.

– Sao lại có thể như thế được nhỉ? – ông già nhỏ bé cười gằn – Cô làm ở khách sạn này mà không biết được cái thủ đoạn lắt léo của Bamham và Bailey hay sao?

Christine lắc đầu.

– Đơn giản thôi cô ạ. Bọn thợ giặt khách sạn đi cặp đôi với nhau, nhưng đứa đến lấy quần áo không phải đứa đem đi trả. Họ bày ra cái trò như vậy nên đa số được puốc boa hai lần. Sau đó họ gộp lại rồi chia nhau.

Christine nói:

– Giờ thì cháu hiểu ra rồi, thế mà cháu không bao giờ nghĩ đến.

– Đa số mọi người cũng không nghĩ đến chuyện đó. Vì vậy họ mới phải puốc boa hai lần cho cùng một dịch vụ – ông Wells xoa xoa chiếc mũi khoằm mỏ chim, tư lự nói: – Đối với tôi, đây cũng là một trò chơi, tôi muốn biết có bao nhiêu khách sạn người ta để xảy tình hình tương tự như vậy.

Cô cười:

– Làm sao bác biết được?

– Một người thợ giặt đã kể cho tôi rõ cái mẹo này sau khi tôi nói cho anh ta biết là tôi đã nắm hết mọi việc. Anh ta cho tôi biết thêm một chuyện nữa. Cô cũng rõ là trong các khách sạn đều có điện thoại quay số chứ gì, từ các điện thoại này cô có thể trực tiếp gọi đến các phòng. Và thế Barnham hoặc Bailey – ngày hôm nay là ai thì không biết – sẽ quay số gọi đến các buồng mà anh ta sẽ đem trả quần áo. Nếu như không thấy trả lời, anh ta sẽ đợi để gọi lại sau. Còn nếu thấy trả lời, có nghĩa là phòng đang có người anh ta sẽ lập tức gác máy không nói năng gì cả. Sau đó vài phút anh ta đến, mang theo bộ quần áo và nhận puốc boa lần thứ hai.

– Bác Wells, bác không thích cái việc cho puốc boa?

– Còn hơn thế nữa cô ạ. Tệ nạn đó cũng chẳng khác gì tình trạng chết mòn, nó có mặt ngay ở đây. Vậy băn khoăn thắc mắc phòng có ích gì? Dù sao sáng nay tôi cũng đã puốc boa cho Barnham rất hậu, cũng coi như tiền ứng trước để được dỡn chơi với Bailey vừa rồi. Tuy vậy điều tôi không ưng là bị bọn chúng coi như một thằng ngốc.

– Cháu không ngờ tình trạng này lại thường xuyên xảy ra ở đây – Christine bắt đầu nhận thấy ông Wells không đến nỗi khờ khạo, phải cần nhiều đến sự che chở của cô như cô tưởng trước đây. Tuy nhiên cô vẫn thông dễ mến.

Ông thừa nhận:

– Có thể là như vậy. Tuy nhiên có một điều tôi muốn nói với cô. Còn nhiều chuyện vớ vẩn như thế hiện đang diễn ra ở khách sạn nay hơn bất cứ đâu.

– Tại sao bác lai nghĩ như vậy?

– Bởi vì, cô ạ, chủ yếu là do tôi chịu khó quan sát và trò chuyện với mọi người. Họ cho tôi biết nhiều chuyện mà có thể là họ giấu không cho cô hay.

– Chuyện gì vậy?

– À chẳng hạn như, rất nhiều người cho rằng họ có thể đem ra khỏi đây bất kỳ một thứ gì. Theo tôi, đó chẳng qua vì quản lý tồi. Lẽ ra có thể tốt hơn so với thực tế hiện nay, và có thể đó chính là nguyên nhân vì sao ông Trent nhà cô đang bị khốn đốn.

– Kể cũng thật lạ lùng – Christine bảo – Anh Peter McDermott cũng nói với cháu cùng một vấn đề như vậy và cũng bằng những lời lẽ gần như vậy – Đôi mắt cô chăm chú nhìn vào mặt người đàn ông nhỏ bé. Mặc dù ông thiếu vẻ thực tế, song hình như ông vẫn có một bản chất thuần phác khi đạt đến chân lý.

Albert Wells gật đầu tán thành:

– Đúng là có một anh chàng trẻ tuổi thông minh đã chuyện trò với tôi hôm qua.

Câu nói lộ ra làm cô ngạc nhiên:

– Peter đã tới đây?

– Đúng thế.

– Vậy mà cháu không biết – Cô suy luận. Đây đúng là một việc Peter McDermott nhất định sẽ phải làm, tức là anh phải lặp lại một lần nữa những việc mà anh quan tâm đến với tư cách cá nhân. Như cô đã quan sát thấy ở anh từ trước anh có một tầm suy nghĩ rộng nhưng cũng ít khi bỏ qua các chi tiết nhỏ.

– Cô sắp xây dựng gia đình với anh ấy phải không?

Câu hỏi bất ngờ khiến cô sửng sốt. Cô chối phắt:

– Sao bác lại có thể nghĩ như thế được nhỉ? – Nhưng cô tỏ ra lúng túng và gương mặt đỏ bừng.

Ông Wells cười rộ. Christine nghĩ thầm: ông già này đôi lúc cũng thật là tinh quái.

– Tôi đoán chừng như vậy thôi vì nghe cô nhắc đến tên anh ta vừa rồi. Hơn nữa, tôi suy ra từ việc chắc chắn hai người thường gặp nhau luôn, cả hai đều cùng làm một chỗ, và nếu cái anh chàng đó có được sự nhạy cảm như tôi nghĩ thì anh ta sẽ phát hiện ra ý trung nhân ở đây, việc gì phải đi kiếm đâu xa.

– Bác Wells ạ, bác quá quắt lắm! Bác… bác đọc được cả ý nghĩ của người khác, sau đó bác còn làm cho cháu rối cả lên. – Nhưng rồi cô lại cười, xí xóa câu trách cứ trên đây – Bác đừng gọi cháu là cô nữa. Tên cháu là Christine.

Ông nói trầm tĩnh:

– Cái tên này cũng có ý nghĩa đặc biệt đối với tôi. Tên nhà tôi cũng như vậy mà.

– Thế sao?

Ông gật đầu:

– Bà ấy mất đã lâu lắm rồi, Christine ạ. Nhiều khi bác nghĩ lại hồi hai người chung sống với nhau mà tưởng như chưa bao giờ xẩy ra. Nhưng thỉnh thoảng bác lại thấy như vừa mới xảy ra ngày hôm qua thôi. Hai bác không có con cái gì ông ngừng lại, đôi mắt xa xăm – Người ta chỉ biết đầy đủ giá trị của việc chung sống với một ai đó chừng nào việc ấy chấm dứt. Vì vậy cháu với chàng trai của cháu phải giành giật từng phút giây hạnh phúc. Đừng phí hoài, cháu ạ, cháu không lấy lại được nữa đâu.

Cô cười:

– Cháu xin nói lại với bác rằng anh ấy không phải là bồ bịch của cháu. Ít nhất là cho đến nay.

– Nếu cháu khéo lái thì anh ấy sẽ có thể trở thành bạn đời của cháu đấy.

– Có lẽ như vậy. – Cô lại nhìn vào trò chơi xếp hình đã hoàn thành được một phần, nói chậm rãi: – Cháu không biết trong mọi chuyện liệu có cái mẩu cơ bản như bác nói hay không. Và khi tìm ra được rồi thì người ta có tin đó là thực không, hay chỉ phỏng đoán và hy vọng như vậy thôi – Sau đó một cách vô tình, cô đã giải bày tâm sự với người đàn ông nhỏ thó này. Cô kể lại mọi chuyện xảy ra với cô trước đây, từ tấn bi kịch ở Wisconsin, cô sống độc thân, rồi chuyện xuống New Orleans, những năm tháng cô thích nghi trở lại với cuộc đời, và bây giờ lần đầu tiên cô thấy khả năng một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc mở ra trước cô.

Cô còn lộ cả chuyện buổi hò hẹn không thành tối hôm nay và nguyên nhân đã làm cô thất vọng.

Cuối cùng Albert Wells gật đầu, vẻ hiểu biết:

– Nhiều khi mọi chuyện cứ tự nhiên nảy sinh. Nhưng cũng có lúc người ta phải can thiệp vào để người khác phải động.

Cô hỏi nhẹ nhàng:

– Bác thấy thế nào?

Ông lắc đầu:

– Cháu là phụ nữ, cháu hiểu nhiều hơn bác. Tuy nhiên còn có một điều để hy vọng. Qua những diễn biến cháu vừa kể, bác tin là ngày mai anh chàng sẽ mời cháu đi chơi.

Christine mỉm cười:

– Vâng, có thể là như vậy.

– Vậy cháu hãy chủ động hẹn sang ngày khác chứ đừng đợi anh ta hoãn lại. Anh ta sẽ thấy giá trị của cháu hơn khi phải đợi thêm một ngày nữa.

– Như thế cháu phải tìm ra một cớ gì đó chứ ạ.

– Nếu cháu không muốn thì khỏi phải cần tạo cớ. Dù sao bác cũng đã định mời cô… à quên, Christine rồi cơ mà. Bác muốn chúng ta ăn một bữa tối, chỉ hai bác cháu, gọi là để cảm tạ những việc cháu đã làm cho bác tối hôm trước. Nếu cháu chịu chuyện trò với một ông già thì bác rất vui được làm kẻ thay vai trong vở diễn.

Christine đáp:

– Cháu rất hân hạnh được dự bữa tối với bác và xin hứa là cháu coi bác không phải là kẻ thay vai.

– Hay lắm! – ông già nhỏ bé tươi tỉnh hẳn – Ta tổ chức ngay tại khách sạn này được không? Bác đã hứa với bác sĩ là không đi đâu ra ngoài trong vài ngày tới.

Christine lập tức thấy ngại ngùng. Cô e rằng ông Wells không biết rõ giá những bữa ăn tối tại phòng ăn chính của St. Gregory cao đến mức nào. Mặc dù việc chi phí cho hộ lý chấm dứt rồi, cô không muốn để ông phải tiêu hao thêm những món tiền còn lại. Đột nhiên cô nghĩ ra một cách nhằm ngăn chặn việc đó.

Cô tránh không bàn đến kế hoạch vừa nghĩ, khẳng định với ông Wells:

– Ngay tại khách sạn cũng được. Nhưng đấy là một buổi đặc biệt, bác phải để cháu có thì giờ về nhà, ăn vận thật tuyệt đã nhé. Vậy bác cháu ta định vào tám giờ tối mai vậy.

Từ chỗ ông Wells ra về, ở tầng mười bốn, Christine thấy chiếc thang máy số 4 không hoạt động. Việc bảo dưỡng thang máy đang được tiến hành ở cả trong cửa thang và lồng thang.

Cô đáp một thang máy khác xuống tầng lửng.

Chương trước

error: Content is protected !!