Cũng như mọi buổi sáng. Curtis O’Keef tắm vòi sen trước rồi cầu kinh sau. Thủ tục này thật là một cách làm hữu hiệu điển hình một công đôi việc, bởi vì ông đã sạch sẽ khi đến với Chúa và đồng thời cũng khô ráo mình mẩy trong chiếc áo choàng khăn bông; sau chừng hai mươi phút ông ngồi quỳ gối cầu nguyện.
Ánh nắng chói chang lọt vào cụm phòng có máy điều hòa nhiệt độ với đầy đủ tiện nghi, gây cho ông trùm khách sạn một cảm giác sang trọng. Cảm giác đó đã nhập với lời cầu nguyện líu ríu của ông khiến nó có vẻ như một câu chuyện tâm tình thủ thỉ giữa hai con người. Tuy nhiên Curtis O’Keef không quên nhắc để Đức Chúa lưu ý đến mối quan tâm liên tục của ông về khách sạn St. Gregory.
Họ ăn điểm tâm bên phòng của Dodo. Cô đặt món ăn cho cả hai người, sau một hồi lâu cau mày suy nghĩ trước tờ thực đơn, tiếp đó cô lại trao đổi thêm một lúc nữa bằng điện thoại với bộ phận phục vụ tại phòng. Trong thời gian này cô đã mấy lần thay đổi toàn bộ các món ăn định gọi.
Hôm nay hình như việc chọn loại nước quả đã khiến cô rất phân vân. Cô băn khoăn trước những mặt lợi hại của nước dừa, nước bưởi và nước cam. Cuộc đàm thoại với người nhân viên nhận thực đơn ở đầu dây bên kia kéo dài đến vài phút. Curtis O’Keef lấy làm thú vị hình dung sự thảng thốt do cú điện thoại kéo dài gây ra tại bàn nhận thực đơn phục vụ tận buồng đang bận rộn tíu tít ở dưới đây mười một tầng.
Trong lúc đợi bữa ăn đưa lên, ông dở qua mấy tờ báo buổi sáng – tờ Times Picayune của New Orleans và một số Times từ New York gửi đến bằng máy bay. Ông nhận thấy: ở tờ báo địa phương, tin tức về vụ đâm xe chết người vẫn chưa có thêm điều gì mới mẻ. Vụ này đã làm lu mờ các tin tức khác của cái thành phố Trăng Lưỡi Liềm này.
Còn ở New York, ông nhận thấy trên biểu đồ lớn, cổ phiếu của công ty O’Keef đã tụt ba phần tư điểm. Sự giảm sút này không đáng kể, đó chỉ là một sự thay đổi bình thường, chắc chắn sẽ có một sự tăng bù đắp lại khi tin tức về việc mới thu nạp thêm vào công ty “chuỗi” một khách sạn ở New Orleans được tiết lộ. Việc này chắc không còn lâu nữa.
Nghĩ đến đây ông lại nhớ rằng ông sẽ còn phải đợi thêm hai ngày đầy khó chịu, để cuối cùng có được một lời xác nhận ông lấy làm tiếc đã không kiên quyết đòi ông Trent phải có ý kiến quyết định ngay đêm hôm qua. Thế nhưng đã trót nói ra rồi thì việc duy nhất là kiên trì đợi cơ hội. Ông không hề nghi ngờ chút nào về một quyết định thuận lợi từ phía Warren Trent. Thực ra cũng không còn con đường nào khác. Gần kết thúc bữa điểm tâm có một cú phôn tới, Dodo trả lời. Người gọi là Hank Lemnitz, đại diện riêng của Curtis O’Keef ở bờ biển phía Tây. Hơi hoài nghi về tính chất của cú phôn này, Curtis đem máy sang phòng riêng và đóng chặt cửa nối hai phòng lại.
Chủ đề mà ông trông chờ sẽ được nêu trong cú phôn này, tiếp sau một bản báo cáo thường lệ hằng ngày về những vấn đề tài chính đáng quan tâm trong những ngành không thuộc phạm vi kinh doanh khách sạn. Lĩnh vực này Lemnitz vốn là một chuyên gia rất sành sỏi.
– Còn một chuyện nữa, thưa ông O’Keef – giọng California ề à của ông ta nói trong máy – Về cô Jenny La Marsh, cô búp bê… à, cô bé mà ông có nhã ý quan tâm hồi ở khách sạn Beverly Hills, ông còn nhớ không?
O’Keef nhớ rất rõ, đó là một người đàn bà da ngăm ngăm đen, am hiểu, dáng vẻ oai vệ, lôi cuốn với nụ cười lãnh đạm và tinh ranh. Ông đã bị hấp dẫn bởi cả hai mặt: những khả năng dễ thấy ở nàng với tư cách một người đàn bà và tầm nhìn rộng của những chủ đề nàng nói chuyện. Hình như ông còn nhớ ai đó bảo nàng đã tốt nghiệp ở Vaxar và đã ký một hợp đồng gì đó với một xưởng phim cỡ nhỏ.
– Có, tôi nhớ lắm chứ.
– Ông O’Keef ạ, gần đây tôi đã nói chuyện nhiều buổi với cô ta. Vâng, cô sẽ rất lấy làm vinh dự được du hành với ông một chuyến. Vài chuyến càng hay.
Khỏi cần phải hỏi cho rõ xem cô La Marsh có biết trong những chuyến đi như vậy cô phải giữ quan hệ với ông ra sao. Hank Lemnitz chắc đã suy tính đến chuyện đó, Curtis O’Keef nhận thấy những khả năng này thật hấp dẫn. Chuyện trò cũng như những việc khác với Jenny La Marsh chắc sẽ thú vị hơn nhiều. Chắc chắn nàng cũng dễ dàng kiềm chế bản thân trước những nhân vật họ sẽ cùng gặp. Nàng sẽ không phải dùng dằng mãi mới quyết định được một việc đơn giản, chẳng hạn như chọn loại nước quả nào để uống.
Thế nhưng chính ông cũng thấy lạ là ông còn lưỡng lự.
– Còn một việc nữa mà tôi muốn đảm bảo. Đó là tương lai của Dodo.
Giọng nói của Lemnitz từ phía bên kia lục địa vang lên đầy quả quyết:
– Ông khỏi phải lo. Tôi sẽ quan tâm đến Dodo như đã thu xếp cho những cô trước.
Curtis O’Keef rít lên:
– Vấn đề không phải như vậy.
Mặc dù Lemnitz là một người năng nổ hữu ích, đôi khi anh ta vẫn thiếu sự tinh tế nhất định – Vấn đề là như thế nào, thưa ông O’Keef?
– Tôi muốn anh thu xếp cho cô Lash một việc đặc biệt. Việc gì đó phải tốt. Và tôi muốn biết rõ việc đó trước khi cô ra đi.
Giọng nói có vẻ nghi ngại:
– Để tôi thử xem. Tất nhiên Dodo không phải là người thông minh cho lắm…
O’Keef vẫn khăng khăng:
– Không nhất thiết như vậy, anh hiểu không? Và nếu cần, anh hãy dành thời gian cho việc này.
– Thế còn Jenny La Marsh?
– Cô ta có đòi hỏi điều kiện gì thêm không?
– Tôi đoán là không ạ – Anh ta có vẻ miễn cưỡng đáp lại một câu hỏi đột ngột, sau đó lại tỏ ra hoạt bát – Được thôi, ông O’Keef ạ, ông phán thế nào cũng được. Tôi sẽ báo tin cho ông sau.
Khi ông quay lại phòng khách trong cụm phòng bên kia, Dodo đang xếp những chiếc đĩa đựng thức ăn điểm tâm lên chiếc xe đẩy. Ông cáu tiết quát:
– Đừng có làm như thế! Việc đó đã có bọn nhân viên khách sạn được trả tiền để làm!
– Nhưng em thích làm, Curtis ạ. – Cô quay lại, đôi mắt ương bướng nhìn ông, nhưng ngay khi thấy ông nhìn lại, cô tỏ ra bối rối.
Không hiểu vì duyên cớ gì ông thấy bực bội:
– Tôi đi dạo một vòng khách sạn đây – ông quyết định cũng trong ngày hôm nay sẽ đền bù lại cho Dodo bằng cách đưa cô đi thăm thành phố. Ông nhớ có một kiểu đi chơi, trên chiếc tàu thủy cũ kỹ, thô kệch, có bánh lái đằng đuôi được gọi là tàu President. Tàu thường chật ních khách tham quan và chắc chuyến đi này sẽ làm cho cô ta thích thú.
Lúc ra đến cửa phía ngoài, ông bỗng cao hứng báo cho cô biết những điều vừa nghĩ. Cô ôm choàng lấy cổ ông, rối rít:
– Anh Curtis, thế thì tuyệt quá! Em sẽ buộc chặt tóc để gió khỏi thổi bay. Như thế này này. Cô bỏ một cánh tay mềm mại ra, kéo mái tóc vàng hoe óng ả ra phía sau gáy và xoắn thành một búi chặt. Kết quả là khuôn mặt cô nhô lên, niềm vui đầy vẻ chân thực, khiến cho vẻ đẹp của cô giản dị lạ lùng. Ông bỗng muốn thay đổi ý định và muốn ở lại nhà. Thế rồi, ông lầm bầm dặn dò với cô là sẽ quay về ngay và đóng sầm cửa phòng lại.
Đáp thang máy xuống tầng lửng và từ đó Curtis đi theo những bậc thang xuống sảnh. Đến đây ông cương quyết tạm quên Dodo. Khi bước đi với vẻ cố gắng giữ tự nhiên, ông nhận ngay ra đám nhân viên khách sạn đi qua đang liếc trộm ông. Hình như khi trông thấy ông, họ có vẻ xúc động bất ngờ. Ông không thèm để ý đến họ, tiếp tục quan sát các cơ sở vật chất của khách sạn, dùng những nhận định của ông để so sánh với những nhận định trong bản tường trình mật của Ogden Bailey. Ý kiến ông nêu ngày hôm qua rằng St. Gregory cần có một bàn tay điều khiển vững vàng càng được xác nhận qua những điều ông quan sát.
Đồng thời ông cũng có chung quan điểm với Hailey về tiềm năng của các nguồn thu nhập mới. Chẳng hạn, kinh nghiệm cho ông thấy rằng những hàng cột đồ sộ trong sảnh kia có lẽ cũng không chống đỡ được cái gì cả. Giả thử dẹp chúng đi, và khoét một phần mỗi chiếc cột, việc này rất đơn giản, rồi lấy cái chỗ trống đó cho các thương gia địa phương thuê làm chỗ bầy tủ hàng thì hay biết mấy. Ông nhận thấy ở dãy cuối thấp phía dưới sảnh, cửa hàng bán hoa chiếm một khu vực có vị trí đẹp. Số tiền khách sạn cho cửa hàng này thuê có lẽ chỉ khoảng ba trăm đô la mỗi tháng là cùng. Nhưng cũng vẫn chỗ đó, giả thử cải biên thành một khu bán cốc tai hiện đại (hình thù chiếc thuyền chẳng hạn, sao lại không được nhỉ?) thì có thể dễ dàng thu về mười lăm ngàn đô la trong cùng thời gian một tháng. Cửa hàng hoa dễ dàng bố trí ở chỗ khác.
Trở lại sảnh, ông phát hiện thêm nhiều chỗ cần phải khai thác. Bằng cách dẹp bớt khu vực công cộng để không hiện nay, có thể tăng thêm năm bảy quầy bán hàng nữa.
Chẳng hạn quầy vé máy bay, quầy cho thuê xe hơi du lịch, bán đồ kim hoàn, bán thuốc, thì sẽ còn thu được thêm nhiều lãi nữa. Tất nhiên việc này có nghĩa phải thay đổi bản chất. Cái không khí ung dung tự tại này sẽ phải cho đi tiêu cùng với cái bụi cây cảnh và đống thảm dày kia.
Ngày nay, các khu sảnh sáng rực, chỗ nào nhìn vào cũng đầy quảng cáo, mới là nguồn giúp cho khách sạn có được những bản kết toán vui mắt.
Còn một điều nữa: cần phải cho cất bớt một số lớn ghế ngồi. Bởi nếu khách muốn ngồi, thì họ phải ngồi ở một trong những quán bar hoặc nhà hàng của khách sạn. Có vậy lời lãi mới sinh sôi.
Cách đây nhiều năm ông đã học được một bài học về kiểu chỗ ngồi không mất tiền. Chuyện này ở ngay chính cái khách sạn đầu tiên của ông – một tòa nhà xây dựng vội vàng, mặt trước ngụy trang và không có lối thoát khi xảy ra hỏa hoạn – ở một thành phố nhỏ miền Tây Nam. Khách sạn này nổi bật ở một điểm là nó có tới mười hai toa lét, khi dùng phải trả tiền. Những toa lét này được tất cả các nông dân trong vòng một trăm dặm quanh vùng sử dụng hoặc hình như có sử dụng ở vào từng thời điểm khác nhau.
Hồi đó chàng thanh niên Curtis O’Keef lấy làm lạ tại sao nguồn thu nhập này lại lớn như vậy, thế nhưng có một điểm cản trở không cho nó lớn hơn nữa. Số là có một luật của bang quy định trong số mười hai toa lét này phải có một toa lét hoạt động không lấy tiền. Và theo thói quen của các bác nông dân tính tằn tiện, họ thường xếp hàng cho đến lượt được sử dụng cái toa lét không mất tiền. Anh Curtis đã giải quyết vấn đề này bằng cách thuê một gã bợm rượu. Hai mươi cent một giờ với một chai vang rẻ tiền, hắn ta cứ kiên trì trấn ải cái chuồng không mất tiền đó trong suốt những ngày bận rộn. Thế là thu nhập ở các chuồng khác tăng lên ngay lập tức.
Curtis O’Keef mỉm cười khi nhớ lại chuyện cũ. Ông nhận thấy khu sảnh đang mỗi lúc một nhộn nhịp. Một tốp khách mới đến, đang đăng ký, trong khi một số khác đang kiểm tra lại hành lý được dỡ xuống từ chiếc xe của hàng không. Một dãy người dần dần hình thành ở bàn tiếp tân.
O, Keef đứng quan sát họ.
Đúng lúc đó ông để ý một chuyện mà rõ ràng đến phút này chưa ai quan sát thấy. Một người đàn ông da đen tuổi trung niên, ăn vận sang trọng, tay xách va li, bước vào khách sạn. Ông ta tiến đến bàn đón tiếp, bước đi vô tư lự như tản bộ buổi chiều. Tới chiếc bàn, ông ta đặt va li xuống đất và đứng chờ, xếp thứ ba trong hàng. Khi đến lượt ông ta, O’Keef nghe rõ ràng cuộc trao đổi sau đây.
– Chào ông – người đàn ông da đen nói. Giọng ông thuộc miền Trung Tây, thân mật và có văn hóa: – Tôi là bác sĩ Nicholas, ông có dành buồng cho tôi không? – Trong khi đứng chờ, ông ta hạ chiếc mũ Homberg màu đen xuống, để lộ mái tóc muối tiêu chải chua cẩn thận.
– Thưa ông, nếu ông đã đăng ký trước thì có đấy ạ – Người nhân viên nói ra những lời này trong khi anh ta vẫn còn cắm cúi nhìn xuống. Nhưng khi anh ta ngẩng lên, nét mặt bỗng đanh lại. Anh ta đưa tay rút lại chiếc hộp phiếu đăng ký vừa đẩy ra trước đây một lát. – Xin lỗi ông – anh ta cương quyết – Khách sạn hết chỗ rồi.
Người đàn ông da đen vẫn kiên trì, mỉm cười:
– Tôi đã đăng ký trước. Khách sạn có gửi thư xác nhận việc đó. – Tay ông ta lần vào túi áo trong, rút ra một chiếc ví giấy tờ, chọn ra một tờ.
– Xin lỗi ông, chắc có sự nhầm lẫn gì đây – Người nhân viên liếc qua lá thư đặt trước mặt – Hiện nay ở đây chúng tôi có một hội nghị.
– Tôi biết – Người kia gật đầu, nụ cười không còn được tự nhiên như trước – Hội nghị các bác sĩ nha khoa chứ gì. Tôi cũng là một đại biểu mà.
Nhân viên xếp phòng lắc đầu:
– Tôi chịu, không thể giúp được gì cho ông.
Người da đen cất giấy tờ:
– Nếu vậy tôi muốn nói chuyện với một viên chức nào đó.
Trong khi họ trao đổi thì có thêm nhiều khách nữa đứng vào hàng ở trước bàn. Một người mặc áo mưa có thắt đai, bồn chồn hỏi:
– Sao lại tắc nghẽn ở đây thế này?
O’Keef vẫn đứng im, lắng nghe. Ông có cảm giác giữa khu sảnh đông đúc lúc này có một quả bom hẹn giờ đang kêu tích tích sắp nổ tung.
– Ông có thể trao đổi với ông trợ lý giám đốc – Người nhân viên xếp phòng nhoài người ra phía trước gọi to: ông Bailey ơi!
Phía bên kia sảnh, một người luống tuổi ngồi ở cái bàn thụt vào trong, ngẩng lên.
– Ông Bailey, mời ông qua bên này.
Người trợ lý giám đốc gật đầu và đứng lên, vẻ mệt mỏi.
Khi ông bước đi miễn cưỡng sang bên này, bộ mặt đầy vết nhăn sần sùi cố nở một nụ cười xã giao nghề nghiệp.
Curtis O’Keef nghĩ thầm: “A, thì ra một lão nhân viên kỳ cựu. Sau nhiều năm làm công việc xếp phòng hắn được người ta cấp cho một chiếc bàn, một chiếc ghế ngồi ở sảnh với thẩm quyền được giải quyết một số chuyện vụn vặt mà khách nêu ra. Cái chức trợ lý giám đốc, như ở nhiều khách sạn đặt ra, chủ yếu chỉ là một cái danh hão trước các vị khách hào hoa, để gây cho họ một cảm giác là họ đang được một người có chức sắc cao hơn thực tế, giải quyết công việc. Trong khi đó thẩm quyền giải quyết công việc khách sạn lại là ở nhân viên văn phòng hành chính, không ai thấy được.
– Ông Bailey ạ – nhân viên xếp phòng nói – Tôi đã giải thích cho ông này là khách sạn đã hết phòng.
– Và tôi cũng đã giải thích – người đàn ông da đen đập lại – rằng tôi đã được xác nhận là có đăng ký trước.
Ông trợ lý giám đốc tươi cười rộng lượng, công khai bày tỏ thiện chí để cho cả hàng khách đứng đợi nghe rõ:
– Vâng – ông ta thừa nhận – chúng tôi sẽ xem xét có thể giải quyết được gì ở đây – ông ta đặt một bàn tay mập mạp, ám khói thuốc lá lên tay áo vét đắt tiền của bác sĩ Nicholas – Xin mời ông ra ngồi đây – Khi người kia đồng ý đi sang chiếc bàn thụt vào trong tường, ông ta nói tiếp – Đáng tiếc, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp tình hình thế này. Nhưng khi có chuyện xảy ra, chúng tôi sẽ cố gắng bổ cứu.
Curtis O’Keef thầm công nhận người nhân viên lớn tuổi này biết rõ công việc của mình. Như vậy là nhẹ nhàng, không ồn ào, một cảnh có khả năng gây ra nhiều rắc rối được đưa từ giữa sân khấu sang một bên cánh gà.
Trong khi đó số khách mới đến đang được nhanh chóng bố trí vào các phòng với sự giúp đỡ của một nhân viên thứ hai đến tiếp tay cho người thứ nhất. Chỉ có một người đàn ông vai rộng, trông còn trẻ, đôi mắt vẻ nghiêm nghị sau cặp kính dày cộp, rời khỏi hàng và đang theo dõi những diễn biến mới. O’Keef nghĩ: Thôi được, có lẽ sẽ không xảy ra vụ nổ lớn nữa. Nhưng ông nấn ná đợi xem sao.
Ông trợ lý giám đốc ra hiệu cho người kia ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn rồi ông ta ngồi xuống ghế của mình. Ông ta lắng nghe chăm chú, thái độ tỏ ra trung lập, trong khi người kia nhắc lại những thông tin đã trao đổi với nhân viên xếp phòng lúc nãy.
Cuối cùng ông già gật đầu:
– Thế này, ông bác sĩ ạ – Giọng ông sôi nổi hẳn lên, tỏ ra thạo việc – Tôi xin lỗi ông về chuyện hiểu lầm này, nhưng tôi bảo đảm là chúng tôi sẽ tìm giúp ông một chỗ trọ khác trong thành phố này – Vừa nói, một tay ông vừa kéo máy điện thoại về phía mình và nhấc ống nghe lên, còn tay kia lấy ra một tờ giấy ở trên bàn, lộ cho thấy một bản liệt kê các số điện thoại.- Hượm đã – Lần đầu tiên giọng nhẹ nhàng của ông khách trở nên gay gắt – ông bảo tôi khách sạn đã hết chỗ chứ gì? Thế tại sao các nhân viên của ông vẫn đang đăng ký cho người ta vào? Chẳng lẽ họ được dành những chỗ đặc biệt sao?- Tôi biết là ông sẽ hỏi như vậy – Nụ cười xã giao biến mất.
– Jim Nicholas! – Từ phía bên kia sảnh có tiếng chào hỏi vui mừng nồng nhiệt vọng sang. Một người đàn ông thấp bé đã có tuổi, mặt đỏ đắn tươi tỉnh, trên đầu xù ra một mớ tóc bạc rối bời, bước những bước ngắn, gấp gáp tiến sang phía chiếc bàn đặt trong hốc sảnh.
Người đàn ông da đen đứng dậy:
– Bác sĩ Ingram! Gặp ông, tôi mừng quá! – ông ta giơ tay ra cho người có tuổi kia nắm.
– Thế nào anh Jim, anh khỏe chứ? Thôi, khỏi phải nói! Trông anh là tôi biết anh khỏe rồi. Coi bộ làm ăn cũng khá đây. Chắc là việc hành nghề của anh có kết quả.
– Cảm ơn ông, đúng là như vậy – Bác sĩ Nicholas mỉm cười – Tuy nhiên công việc ở trường đại học vẫn còn làm tôi mất khá nhiều thời gian.
– Thế hả? Thế hả? Cả đời tôi đã dành vào việc giảng dạy cho những người như anh, thế rồi các anh đi tuốt và làm ăn khấm khá cả – ông già kia cười ha hả – Dù sao hình như anh cũng đạt được cả hai mặt, danh tiếng cũng có. Bài báo của anh về các u ác tính vòm miệng đã gây nhiều ý kiến tranh luận, chúng tôi đang mong chờ được nghe tác giả trực tiếp trình bày. À này, tôi sẽ lấy làm hân hạnh được giới thiệu anh với hội nghị này. Anh đã biết tin năm nay họ bầu tôi làm chủ tịch chưa?
– Vâng, tôi có nghe nói. Tôi thấy như vậy mới xứng đáng.
Khi nghe hai người nói chuyện, người trợ lý giám đốc từ từ đứng dậy. Ông ta đưa mắt hết nhìn người này lại người kia, phân vân.
Bác sĩ Ingram, người đàn ông tóc bạc, thấp bé vẫn cười rổn rảng. Ông vui vẻ vỗ vào vai anh bạn đồng nghiệp trẻ:
– Jim, anh cho tôi số buồng của anh. Vài thằng cánh mình sẽ tập hợp làm một chầu nhậu nhẹt. Tôi muốn mời anh cùng tham gia.
– Đáng tiếc – Bác sĩ Nicholas nói – Người ta vừa mới báo cho tôi biết là tôi không được xếp phòng. Có lẽ chuyện này lại dính đến màu da của tôi đây mà.
Ông chủ tịch hội nha sĩ im lặng sững sờ, mặt bỗng đỏ bừng. Sau đó, các bắp thịt trên mặt ông đanh lại, ông khẳng định:
– Anh Jim, tôi sẽ giải quyết vụ này. Tôi hứa sẽ buộc khách sạn phải có lời xin lỗi và xếp phòng cho anh. Nếu không, tôi xin đảm bảo là tất cả các bác sĩ nha khoa khác sẽ rút khỏi khách sạn này ngay lập tức!
Trước đó một lúc, người trợ lý giám đốc đã gọi điện thoại một nhân viên trực tầng, chỉ thị khẩn thiết:
– Mời ông McDermott đến đây thật nhanh.
