Peter McDermott bắt đầu một ngày mới bằng một số việc lặt vặt. Trong số các thư từ buổi sáng của anh có một bảng ghi chép của phòng nhận cho khách đăng ký trước gửi đến, báo cho anh biết ông bà Cubek ở Tuscaluse sẽ đến St. Gregory vào ngày hôm sau. Điều đặc biệt đối với cặp vợ chồng này ở chỗ bà Cubek gửi kèm theo một mẩu giấy cho biết chiều cao của chồng bà là bảy phút một inch.
Ngồi lại bàn làm việc của mình, Peter chỉ mong sao tất cả các vấn đề của khách sạn được suôn sẻ. Anh chỉ thị cho chị thư ký Flore Yates:
– Chị làm ơn hỏi lại phân xưởng mộc xem họ có còn giữ chiếc giường mà chúng ta dùng cho Tướng De Gaulle không. Nếu không, họ phải đóng ngay một chiếc khác. Sáng sớm mai phải dành một phòng có chiếc giường như vậy, sẵn sàng chờ hai vợ chồng Cubek đến. Chị báo cả cho bộ phận hầu phòng biết, họ cần chuẩn bị loại chăn đệm dài rộng đặc biệt.
Flore đang ngồi điềm tĩnh phía bên kia bàn, ghi chép và theo lệ thường chị ta không hỏi han hoặc làm ồn ào.
Peter biết rõ những chỉ thị này sẽ được chuyển tiếp chính xác và đến sáng mai, không cần anh phải nhắc nhở, Flore cũng sẽ tự đi kiểm tra xem các chỉ thị đó được thực hiện hay không.
Anh đã được Flore giúp việc ngay khi mới đến St. Gregory và từ lâu anh nhận thấy chị có đầy đủ những phẩm chất mà một nữ thư ký cần phải có: năng lực, đáng tin cậy, bốn mươi tuổi chững chạc, vợ chồng êm ấm và mộc mạc như một bức tường xi măng. Peter cho rằng một trong những nét dễ chịu ở Flore là anh có thể quý mến chị, và thực tế là như vậy, mà không sa đà đến chỗ bờm xơm. Và anh liên tưởng, nếu Christine làm thư ký cho anh chứ không phải cho Warren Trent thì có thể hiệu quả khác xa.
Từ lúc đột ngột rời phòng Christine đêm hôm qua, hình ảnh của cô chỉ rời khỏi tâm trí anh trong chốc lát.
Thậm chí ngay trong khi ngủ anh vẫn mơ thấy cô. Anh mơ thấy một cuộc hành trình phiêu lưu. Họ trôi xuôi một con sông hai bờ xanh màu lá cây (anh không biết rõ là đang đi trên cái gì) giữa tiếng nhạc đệm om sòm mà trong đó anh nhớ là tiếng đàn harp nổi rõ nhất. Sáng sớm nay anh đã kể chuyện này cho Christine nghe qua điện thoại và cô hỏi: – Thế chúng mình đi ngược hay đi xuôi dòng? Điều này rất quan trọng đây. Song anh không thể nhớ nổi, chỉ có điều là anh rất thích giấc mơ và hy vọng (anh đã báo với Christine) là sau này sẽ tiếp tục mơ từ chỗ anh đã bỏ dở đêm qua.
Tuy nhiên, trước hết – lúc nào đó tối nay – họ sẽ lại gặp nhau. Còn thời gian và địa điểm thì họ đồng ý sẽ ấn định sau. – Để anh còn có cớ mà gọi em nữa chứ – Peter bảo.
– Ai cần đến cớ làm gì? – Cô đáp lại – Sáng nay em định tìm một thứ giấy tờ gì đó kiếm cớ chuyển ngay đến tận tay anh – Cô cảm thấy hạnh phúc gần như ngạt thở, dường như niềm phấn khởi mà họ tìm từ ở nhau tối hôm qua đã lây cả sang ngày hôm nay.
Với hy vọng Christine sẽ đến ngay bây giờ, anh quay lại, chú ý tới Flore và đám thư từ buổi sáng.
Vẫn là một mớ thư như bình thường, trong đó có cả một số thắc mắc về tổ chức hội nghị mà anh cần giải quyết trước tiên. Như thường lệ, Peter ngồi vào tư thế mà anh thích nhất khi đọc cho thư ký viết. Hai chân anh gác lên một chiếc bồ đựng gì vụn cao, chiếc ghế xoay có đệm của anh nghiêng về phía sau, thân hình anh gần như nằm ngang. Anh nhận thấy ở vào thế ngồi này anh có thể nghĩ được một cách sắc sảo. Điều này anh đã rút ra được qua nhiều lần thử nghiệm, vì vậy chiếc ghế hiện nay đã nghiêng gần đến mức mất thăng bằng chỉ một chút xíu nữa là ngã nhào ra phía sau. Còn Flore thì cũng như mọi lần, dừng lại ngóng chờ Peter đọc tiếp cho chị ghi.
Chị cứ ngồi quan sát và không nói năng gì.
Hôm nay còn thêm một bức thư nữa, anh sẽ phải trả lời sau, cho một người dân ở New Orleans. Cách đây năm tuần lễ, vợ ông ta có đến khách sạn dự một buổi tiệc cưới.
Trong buổi tiệc này bà đã để quên áo vét bằng lông chồn Vizon trên một chiếc piano cùng với quần áo và các vật dụng của những người khách khác. Cuối cùng bà phát hiện một vệt thuốc lá cháy to tướng trên áo mà phải mất một trăm đô la mới mạng lại được. Người chồng định gán số tiền đó cho khách sạn phải chịu và trong bức thư ông ta gửi đến gần đây nhất lời lẽ đầy tính chất đe dọa rằng ông ta sẽ đi kiện chuyện này.
Peter đáp lại nhũn nhặn nhưng cương quyết. Cũng như những lần trước đây, anh vạch ra rằng khách sạn có tổ chức những phương tiện ký gửi, thế nhưng bà vợ của tác giả bức thư đã không dùng. Giá như bà sử dụng căn phòng ký gửi đồ thì khách sạn sẽ phải xem xét việc khiếu nại. Vì vậy trong trường hợp này, khách sạn St. Gregory không phải chịu trách nhiệm.
Peter cho rằng, lá thư của người chồng chẳng qua chỉ là một mánh khóe làm tiền, mặc dù việc này có thể dẫn đến một vụ kiện. Trước đây đã có rất nhiều vụ vớ vẩn như vậy. Thường thường tòa án bác các vụ kiện đó, nhưng án phí thì khách sạn phải chịu. Dù sao các vụ này vẫn gây phiền toái vì mất thời gian và công sức. Peter cho rằng đôi khi công chúng cứ tưởng khách sạn là một con bò với bầu vú đầy sữa, có thể vắt được.
Anh đã cầm lên một bức thư nữa thì có tiếng gõ nhẹ vào cửa ở phòng ngoài. Anh ngẩng lên, chờ đợi Christine xuất hiện.
– Em đây mà – Marsha Preyscott lên tiếng – không thấy ai ở ngoài này, cho nên em… Cô trông thấy Peter ngồi chông chênh – Trời ơi! Anh ngồi như thế ngã lộn cổ bây giờ.
Tiếng đổ ầm rất mạnh, tiếp sau đó là giây phút im lặng kinh hoàng.
Peter nằm sóng soài dưới sàn, sau chiếc bàn làm việc.
Anh nghển cổ nhìn lên, dần dần thấm đòn. Mắt cá chân trái đau nhói vì đập phải một chân ghế khi ghế lật nhào xuống sàn. Anh ấn ngón tay vào gáy, thấy đau. Cũng may tấm thảm đã làm giảm hậu quả rất nhiều. Có điều cái tư thế đường bệ của anh biến mất trước sự chứng kiến của cô Marsha đang cười khanh khách, còn chị Flore thì chỉ tủm tỉm một cách kín đáo.
Họ chạy đến bên bàn đỡ Peter đứng dậy. Mặc dù đang ê cả mặt, một lần nữa anh lại cảm thấy sự lộng lẫy, tươi mát của cô Marsha. Hôm nay cô vận một chiếc váy dài bằng vải lanh màu xanh giản dị, phần nào càng làm tăng thêm tính chất nửa phụ nữ, nửa trẻ con mà anh đã nhận thấy ở cô. Cũng như hôm trước, mái tóc dài đen nhánh của cô buông rủ xuống hai vai.
– Anh nên dùng một tấm lưới bảo hiểm thì hơn – Marsha bảo – cũng giống như tài tử làm xiếc ấy.
Peter cười thảm hại:
– Có lẽ tôi sẽ phải kiếm thêm một bộ quần áo hề nữa cũng nên.
Flore dựng chiếc ghế xoay nặng chình chích dậy.
Marsha và Flore, mỗi người đỡ một bên tay cho anh đứng lên thì cũng đúng lúc Christine bước vào. Cô dừng lại ở cửa, tay cầm một xấp giấy. Cô dướn lông mày, hỏi:
– Tôi có là người thừa ở đây không?
– Ấy, không – Peter nói – Tôi…tôi vừa bị ngã ghế.
Christine đưa mắt nhìn chiếc ghế đang đứng vững vàng.
Anh nói:
– Nó vừa bị đổ nghiêng về phía sau.
– Vẫn thường đổ như vậy sao? – Christine liếc mắt nhìn sang Marsha. Flore đã lẳng lặng rút lui.
Peter giới thiệu họ với nhau.
Christine nói:
– Chào cô Preyscott. Tôi đã từng nghe về cô.
Marsha đưa mắt nhìn hết Peter lại đến Christine, vẻ thăm dò. Cô trả lời lạnh nhạt:
– Có lẽ làm việc ở khách sạn, người ta được nghe đủ mọi chuyện mách lẻo, có phải thế không chị Francis? Chị làm việc ở đây phải không?
Christine thừa nhận:
– Tôi không định nói đến chuyện mách lẻo. Nhưng cô nói rất đúng. Tôi làm việc ở đây. Vì vậy tôi có thể xuất hiện bất kỳ lúc rỗi rãi nào, khi câu chuyện của người ta không đến nỗi quá đằm thắm hoặc riêng tư.
Peter cảm thấy giữa Marsha và Christine có một mối ác cảm bột phát. Anh không hiểu vì nguyên nhân gì.
Dường như diễn đạt ý nghĩ của anh, Marsha cười rất tươi:
– Chị Francis ạ, chị đừng trách tôi làm gì. Tôi mới đến đây có một phút để nhắc cho anh Peter nhớ đến buổi chiêu đãi của tôi tối nay thôi – Nói rồi cô quay sang phía anh – Anh vẫn nhớ đấy chứ?
Peter bỗng cảm thấy hẫng trong ngực:
– Phải – Anh nói dối – Tôi vẫn nhớ như vậy.
Christine phá tan im lặng:
– Tối nay ư?
Marsha hỏi:
– Sao vậy? Anh phải làm việc hay mắc công chuyện gì?
Christine lắc đầu quả quyết:
– Anh không mắc chuyện gì cả. Tôi sẽ tự giải quyết lấy – Chị thật tốt – Marsha lại mỉm cười – Thôi, em chuồn đây à, bảy giờ nhé – Cô bảo với Peter: – ở phố Prytania, nhà có bốn cái cột to. Tạm biệt chị Francis nhé – Cô ta vừa vẩy tay, vừa đi ra, và khép cửa lại.
Christine hỏi Peter tỏ ra thật thà:
– Anh có cần em ghi lại việc đó không? Để cho anh khỏi quên mà. Nhà có bốn cái cột to.
Anh giơ hai tay lên, tỏ vẻ bất lực:
– Anh biết là chúng ta đã có buổi hẹn. Nhưng khi hẹn với em, anh lại quên mất chuyện sắp xếp kia bởi đêm hôm qua… đi với em… anh quên hết mọi chuyện. Sáng nay lúc chúng ta trao đổi, anh đã nhầm lẫn.
Christine tươi tỉnh:
– Em hiểu rồi. Cùng một lúc có nhiều phụ nữ hẹn hò như vậy thì ai mà chẳng nhầm lẫn.
Cô cố làm ra vẻ thanh thản và nếu cần còn tỏ ý thông cảm nữa, mặc dù khá vất vả. Cô thầm nhủ: mặc dù đêm qua là như vậy, mình đã tạo được quan hệ gì trong cuộc đời của Peter đâu, cho nên khi anh nói là anh ấy nhầm lẫn thì cũng đúng thôi. Cô nói thêm:
– Chúc anh một buổi tối thú vị.
Anh tỏ ra lúng túng:
– Marsha chẳng qua chỉ là một đứa con nít thôi mà.
Christine nghĩ thầm ngay cả khi cô cố tỏ ra thông cảm với anh thì sự thông cảm cũng có giới hạn. Cô nhìn chăm chú vào tận đáy mắt anh:
– Em thấy quả thực anh nghĩ đúng như vậy. Nhưng với tư cách là một phụ nữ, em xin có ý kiến với anh thế này nhé: cô Preyscott bé nhỏ kia có nhiều nét giống như một đứa con nít, cũng như một con hổ giống như một chú mèo con vậy. Nhưng em thấy kể ra cũng thật lố bịch cho một người lớn tuổi mà bị một đứa trẻ nó nuốt tươi đây.
Anh vội vàng lắc đầu:
– Em nhầm to rồi. Chẳng qua là cách đây hai tối cô bé đã gặp một chuyện khó chịu, do đó…
– Do đó cần đến một người bạn chứ gì?
– Đúng thế.
– Vậy hả?
– Chúng mình chẳng đã từng đề cập đến chuyện này và anh bảo là tối nay anh sẽ đến nhà cô ta để dự chiêu đãi. Cùng với nhiều người khác nữa.
– Anh có chắc như thế không?
Anh chưa kịp đáp thì tiếng chuông điện thoại réo vang. Anh trả lời vẻ khó chịu.
– Anh McDermott – Giọng nói khẩn cấp – Có chuyện rắc rối dưới sảnh, ông trợ lý giám đốc mời anh xuống ngay.
Khi anh đặt máy xuống thì Christine đã bỏ đi rồi.
