Thứ tư – 6

Bà Công tước Croydon hỏi:

– Cảnh sát đã biết được gì thêm chưa?

Lúc này gần mười một giờ trưa. Một lần nữa tại phòng riêng trên cụm phòng Tổng thống, vợ chồng Công tước lại lo lắng gặp mặt viên phụ trách an ninh khách sạn. Thân hình đồ sộ của Ogylvie choán kín cả chiếc ghế mây ông chọn để ngồi. Chiếc ghế cót két như muốn phản đối.

Họ đang ngồi trong phòng sinh hoạt rộng rãi, đầy ánh sáng mặt trời, các cửa ra vào đều đóng kín. Cũng giống như ngày hôm trước, bà Công tước bày ra một số việc vặt sai anh thư ký và chị hầu gái đi khỏi khách sạn.

Ogylvie cân nhắc trước khi trả lời:

– Họ biết nhiều nơi có khả năng phát hiện chiếc xe hơi này. Theo chỗ tôi biết, họ đang rà soát vùng ven thành phố, sử dụng tất cả những người mà họ nắm được. Hiện nay vẫn còn khả năng che giấu, nhưng tôi đoán chừng chỉ đến ngày mai là họ bắt đầu lùng sục quanh khu vực này.

Từ ngày hôm qua, quan hệ giữa vợ chồng Công tước và Ogylvie đã có sự thay đổi tế nhị. Trước đây họ còn đối địch, nhưng nay họ trở thành những kẻ đồng mưu. Dường như họ dần dần đi đến chỗ liên minh, tuy lúc này quan hệ chưa được xác định rõ ràng.

Bà Công tước nói:

– Nếu thời gian đang gấp như vậy, tại sao ta lại bỏ phí nhỉ?

Đôi mắt giảo hoạt của viên thám tử khách sạn trợn ngược:

– Thế bà cho rằng tôi phải đưa chiếc xe hơi ra lúc này sao? Giữa thanh thiên bạch nhật? Có thể đỗ ngay giữa đường phố Canal à?

Đột nhiên, lần đầu tiên Công tước Croydon lên tiếng:

– Nhà tôi lâu nay bị căng thẳng thần kinh khá nhiều, không nên khiếm nhã với bà ấy.

Ogylvie vẫn không thay đổi nét mặt đầy vẻ hoài nghi.

Ông ta lấy ở trong túi áo khoác một điếu xì gà, ngó nhìn hai người rồi bất ngờ cất vào túi:

– Tất cả chúng ta ai cũng đều căng thẳng cả. Sẽ còn căng thẳng cho đến khi nào chấm dứt được chuyện này.

Bà Công tước nôn nóng:

– Không hề gì. Tôi rất muốn biết tình hình hiện nay ra sao. Liệu cảnh sát đã có ý định dò tìm chiếc Jaguar nào chưa?

Cái đầu to xù có chiếc cằm xị thành nhiều lớp chầm chậm lắc từ bên nọ qua bên kia:

– Nếu có thì chúng ta được biết ngay thôi. Như tôi đã nói, xe của ông bà là xe ngoại quốc nên phải mất vài ngày nữa cảnh sát mới xác định được.

– Đã có dấu hiệu gì chứng tỏ là… phải rồi, họ giảm bớt quan tâm đến chuyện đó chưa? Đôi khi có tình hình là thoạt đầu người ta quá chú ý đến một cái gì đó, nhưng sau một vài ngày không thấy xảy ra gì thêm, người ta sẽ chẳng chú ý đến nữa.

– Bà có ấm đầu không đấy? – Vẻ mặt của người đàn ông béo phị tỏ ra ngạc nhiên – Bà đã coi báo buổi sáng nay chưa?

– Rồi – Bà Công tước đáp – Tôi đã đọc rồi. Sở dĩ tôi đặt câu hỏi đó vì mong ước nó như vậy.

– Vẫn chưa có gì thay đổi cả – Ogylvie tuyên bố – Có lẽ cảnh sát hiện nay còn ráo riết hơn. Phá được vụ án đâm xe này, họ sẽ được tiếng tăm rất lớn. Còn ngược lại, uy tín họ bị tổn thương, từ cấp lãnh đạo cao nhất trở xuống. Ông thị trưởng tuyên bố gần như vậy đấy. Cho nên, hiện nay họ có chủ trương tập trung giải quyết vụ này sớm.

– Có nghĩa là việc đưa chiếc xe ra khỏi thành phố sẽ khó khăn hơn bất cứ lúc nào?

– Bà Công tước ạ, bà cứ thử hình dung như thế này nhé: Mỗi cảnh sát viên ở một khu vực tuần tra của mình đều hiểu rằng nếu anh ta phát hiện được chiếc xe họ đang săn tìm, nghĩa là chiếc xe của bà đây, thì chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ anh ta được lên lon tức thì. Vì vậy họ căng hết mắt hết tai ra và tình hình mới găng đến thế nay.

Im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của Ogylvie. Câu hỏi tiếp theo như thế nào thì ai cũng biết cả, song bà Công tước tránh đặt ra bởi lẽ câu trả lời sẽ như một lời phán quyết hoặc làm cho hy vọng tiêu tan.

Cuối cùng, bà vẫn hỏi:

– Ông định bao giờ sẽ ra đi? Bao giờ ông sẽ lái chiếc xe đó lên miền Bắc?

– Đêm nay. Vì vậy tôi mới đến gặp hai vị.

Nghe rõ tiếng thở phào của bà Công tước:

– Ông đi như thế nào? Không bị ai để ý chứ?

– Điều đó thì khó bảo đảm. Song tôi đã dự tính một số khả năng.

– Ông nói đi.

– Theo tôi, thời gian thuận tiện nhất là vào khoảng một giờ.

– Một giờ sáng à?

Ogylvie gật đầu:

– Lúc đó ít có các hoạt động. Xe cộ thưa thớt. Nhưng không đến nỗi quá vắng vẻ.

– Nhưng ông vẫn có thể bị người ta bắt gặp?

– Lúc nào mà chẳng có khả năng bị bắt gặp. Cần phải liều để giành lấy một cơ may.

– Nếu ông đi thoát, ra khỏi New Orleans, thì ông sẽ đi được tới đâu?

– Đến sáu giờ thì tôi sẽ thấy nhẹ nhõm rồi. Tôi định đi theo lưu vực sông Mississippi. Rất có thể là gần tới được Maycon.

Bà Công tước phản đối:

– Hãy còn gần quá. Mới được một nửa đường tới thượng nguồn Mississippi. Chưa đầy một phần tư đường lên Chicago.

Người đàn ông béo thay đổi tư thế ngồi trên ghế. Chiếc ghế lại cót két, cưỡng lại:

– Thế bà tưởng tôi phải tăng thêm tốc độ à? Phá vài kỷ lục nữa sao? Biết đâu lại chẳng bị cảnh sát bám đuôi bắt phạt thì thế nào đây?

– Không, tôi không nghĩ như vậy. Tôi chỉ mong sao chiếc xe đi càng xa New Orleans càng tốt. Ông sẽ làm gì trong cả ngày hôm sau?

– Nghỉ ven đường. Nằm yên. Có nhiều chỗ để nghỉ ở Mississippi.

– Sau đó?

– Đợi trời tối hẳn, tôi lại phóng tiếp. Qua các bang Alabama, Tennessee, Kentucky, và Indiana.

– Đến lúc nào thì an toàn? Thật sự an toàn?

– Có lẽ đến bang Indiana.

– Và ông sẽ dừng ở Indiana vào thứ sáu?

– Có lẽ như vậy – Vậy đến thứ bảy thì ông tới Chicago?

– Phải, sáng thứ bảy.

Bà Công tước nói:

– Rất tốt. Hai vợ chồng tôi sẽ bay lên Chicago vào tối thứ sáu. Chúng tôi sẽ đăng ký tại khách sạn Drake và đợi ở đó chờ tin tức của ông.

Ông Công tước cúi nhìn vào hai bàn tay mình để tránh cặp mắt của Ogylvie.

Nhà thám tử khách sạn khẳng định:

– Tôi sẽ báo tin cho ông bà biết.

– Hiện nay ông có cần gì nữa không?

– Tôi cần bà cho mấy chữ ủy nhiệm gửi nhà xe. Để đề phòng thế thôi. Bà viết là cho phép tôi được sử dụng xe của ông bà.

– Tôi viết ngay bây giờ – Bà Công tước bước tới chiếc bàn viết ở cuối phòng. Bà viết rất nhanh. Chỉ một lát sau bà quay lại, tay cầm một tờ giấy, loại giấy viết thư của khách sạn, gấp lại:

– Giấy đây.

Không cần ngó lại tờ giấy, Ogylvie bỏ nó vào túi áo trong. Cặp mắt gã vẫn như dán vào mặt bà Công tước.

Một phút im lặng khó chịu. Bà nói, ngập ngừng:

– Ông còn cần gì khác nữa không?

Công tước Croydon đứng dậy, nặng nhọc bước ra xa, ông xoay lưng lại và nói:

– Cần tiền, ông ấy đang cần tiền.

Nét mặt núng nính của Ogylvie thu lại thành một cái cười rất điệu:

– Đúng thế đấy, thưa bà. Bây giờ là mười ngàn như chúng ta đã thỏa thuận. Còn mười lăm ngàn nữa sẽ giao tại Chicago vào thứ bảy.

Những ngón tay đeo nhẫn của bà Công tước đưa nhanh lên hai thái dương, vẻ mặt thảng thốt:

– Tôi không biết làm thế nào…Tôi quên khuấy mất rồi. Còn nhiều việc cần làm quá đỗi.

– Không sao. Chính tôi cũng phải nhớ nhiều chuyện.

– Chiều nay sẽ có. Ngân hàng chúng tôi sẽ thu xếp…

– Bằng tiền mặt đấy – Gã béo nói – Chỉ bằng giấy hai mươi thôi và phải là tiền cũ.

Bà nhìn gã vẻ gay gắt:

– Sao vậy?

– Để tránh bị lần tìm theo vết.

– Ông không tin chúng tôi ư?

Gã lắc đầu:

– Trong những chuyện như thế này thì không nên tin bất kỳ một ai.

– Vậy tại sao chúng tôi lại phải tin ông?

– Tôi vẫn còn để treo mười lăm ngàn nữa cơ mà – Cái giọng the thé lạ tai kia có vẻ nôn nóng – và xin nhớ rằng khoản đó cũng phải bằng tiền mặt và ngân hàng đóng cửa vào ngày thứ bảy đấy ạ.

Bà Công tước nói:

– Nếu giả định chúng tôi không trả hết cho ông thì sao?

Nụ cười lập tức biến mất, Ogylvie nói:

– Tôi rất mừng thấy bà nêu ra chuyện đó. Như vậy là chúng ta hiểu ý nhau cả rồi.

– Có lẽ tôi cũng hiểu, nhưng tôi muốn biết rõ hơn kia.

– Vậy thưa bà Công tước, diễn biến ở Chicago sẽ như thế này. Tôi giấu chiếc xe hơi vào một nơi nào đó mà bà chắc sẽ không biết. Tôi tới khách sạn để lấy mười lăm ngàn kia. Khi nhận đủ, tôi sẽ đưa trả bà chìa khóa xe và nói cho bà biết nơi giấu xe.

– Ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.

– Tôi đang trả lời đây ạ – Đôi mắt lợn ti hí bỗng sáng lên – Nếu có chuyện trục trặc, chẳng hạn bà nói là không có tiền mặt bởi bà quên mất rằng ngân hàng đóng cửa vào thứ bảy, thì tôi sẽ gọi cảnh sát ngay tại Chicago.

– Bản thân ông cũng sẽ phải giải thích rất nhiều. Chẳng hạn tại sao ông lại lái chiếc xe đó lên miền Bắc.

– Điều đó thì có gì phải giấu giếm. Tôi sẽ khai rằng bà đã thuê tôi hai trăm đô la để lái chiếc xe lên Chicago, tiền thì tôi có sẵn trong túi rồi. Bà bảo là đường xa quá không lái được. Hai ông bà muốn đi mấy bay lên đây. Còn tôi thì mãi khi tới Chicago, xem xét kỹ lại chiếc xe mới phát hiện ra mọi chuyện. Vì vậy… – Đôi vai to lớn khẽ nhún một cái.

Bà Công tước khẳng định với gã:

– Chúng tôi không có ý thoái thác trách nhiệm mà phía chúng tôi đã giao ước. Song cũng giống như ông, chúng tôi muốn được bảo đảm là chúng ta hiểu nhau, có đi có lại.

Ogylvie gật đầu:

– Tôi cho rằng chúng ta phải như vậy.

Bà Công tước nói:

– Năm giờ chiều nay chúng tôi sẽ thu xếp xong tiền nong. Mời ông quay lại đây.

Khi Ogylvie đi rồi, Công tước Croydon trút bỏ cái bộ dạng nghiêm nghị từ nãy đến giờ. Ông ngồi lặng ở phía bên kia phòng. Trên mặt tủ buýp phê có một cái khay đựng cốc và mấy chai rượu đã được thay từ đêm qua. Ông rót một cốc whiskey, pha xôđa và uống cạn. – Bà Công tước gắt gỏng:

– Anh lại uống sớm quá đấy.

– Uống để tẩy uế thôi – ông rót cốc thứ hai, nhưng lần này nhấm nháp chậm rãi hơn – Ngồi cùng một phòng với thằng cha đó anh thấy bẩn cả người.

– Rõ ràng hắn thôi không còn làm cao nữa – Bà vợ đáp – Chứ nếu không, hắn cũng chẳng thèm chuyện trò với một gã nát rượu đâm chết trẻ con đâu.

Ông Công tước tái mặt. Hai tay ông run run đặt ly rượu xuống:

– Này, đừng có nói với tôi như vậy.

Bà vẫn tiếp:

– Đã vậy lại còn bỏ chạy nữa chứ.

– Lạy chúa, bà cũng không thoát được đâu – ông giận dữ gầm lên. Hai tay ông nắm chặt và thoáng giây lát ông như muốn vung nắm đấm ra trước mặt bà – Chính bà chứ còn ai nữa! Chính bà van nài tôi cho xe chạy tiếp, sau đó thì không muốn quay lại. Tôi bỏ chạy cũng vì bà. Bà chẳng nói là vô ích thôi, chuyện gì đã xảy ra thì cứ mặc cho qua.

Thậm chí ngay hôm qua, lẽ ra tôi đã khai báo với cảnh sát rồi Bà cứ khăng khăng phản đối. Cho nên bây giờ chúng ta mới phải nhờ vả đến hắn, cái thằng… thằng hủi đó sẽ làm cho chúng ta còn điêu đứng, mất hết thể diện…Giọng ông đuối dần.

Bà Công tước hỏi:

– Thế nào, ông đã hết cơn bực tức chưa đấy? – Không thấy trả lời, bà tiếp – Tôi xin nhắc ông nhớ là ông chẳng cần phải động não gì nhiều cho cam về những hành động ông đã làm. Giả dụ như ông muốn, hoặc ông có ý định hành động khác thì ông cần gì đến tôi phải góp ý kiến cho ông. Còn đối với cái trò mặc cả bẩn thỉu này, tôi tin rằng ông không thích dính vào, bởi ông đã thận trọng né sang một bên để mặc tôi hứng lấy mọi việc với thằng cha ấy.

Ông chồng thở dài:

– Tiếc rằng tôi không có nhiều lý lẽ để ứng đối như bà.

Bà nói tỉnh bơ:

– Tôi không phản đối gì nếu quả thật ông thiếu những lý lẽ để trình bày suy nghĩ của ông cho rõ ràng.

Công tước đã uống cạn ly rượu và xoay xoay chiếc cốc trong tay. Ông nói:

– Kể cũng kỳ. Có lúc tôi lại có cảm tưởng là chính trong những chuyện nghiêm trọng như thế này chúng ta càng gắn bó với nhau hơn.

Câu nói của ông bộc lộ một sự kêu gọi thiết tha khiến bà phải ngần ngừ. Đối với bà, cuộc trao đổi với Ogylvie vừa rồi quả là nhục nhã, mệt mỏi. Bà chỉ mong sao có được một khoảnh khắc thư thái, sâu lắng bên trong.

Tuy nhiên, thật là cay nghiệt, bà vẫn không chịu hòa giải với chồng. Bà đáp:

– Tôi thấy có gì là gắn bó đâu – Sau đó, giọng nghiệt ngã hơn – Dù thế nào chăng nữa, giữa chúng ta không có thì giờ để nói chuyện tình cảm lúc này.

– Đúng thế! – ông Công tước coi những lời nói của vợ như một dấu hiệu thúc đẩy, dốc cạn cốc rượu rồi rót cốc nữa.

Bà nhận xét cay nghiệt:

– Xin ông hãy tỉnh táo cho tôi nhờ. Tới còn có việc phải giải quyết với nhà băng, còn có nhiều giấy tờ họ yêu cầu đến chữ ký của ông đây.

Chương trước

error: Content is protected !!