Tối Thứ Hai – 6

Sau khi Peter tranh cãi và nhanh chóng đi đến kết luận với phòng tiếp tân, một lần nữa anh lại đi dọc hành lang của tầng mười bốn để về phòng 1439.

– Nếu như ông tán thành – Anh nói với bác sĩ Uxbridge – Chúng tôi sẽ chuyển người bệnh của ông sang một phòng khác cũng ở tầng này.

Người bác sĩ dáng cao gầy đã đáp ứng ngay cú điện thoại khẩn cấp của Christine lúc nãy gật đầu. Ông liếc nhìn quanh cái phòng nhỏ bé với hàng đống ống dẫn nước và dẫn hơi:

– Chuyển đi bất kỳ phòng nào bây giờ cũng sẽ cải thiện được trạng thái sức khỏe ông ta.

Khi bác sĩ quay lại với người đàn ông nhỏ bé trên giường, bắt đầu tiến hành một đợt ôxy nữa, Christine lưu ý Peter:

– Điều mà chúng ta cần có bây giờ là một hộ lý.

– Việc đó để cho bác sĩ Aerons thu xếp – Peter đăm chiêu – Có lẽ, theo tôi nghĩ, khách sạn phải thu xếp, nghĩa là chúng ta sẽ phải thanh toán. Liệu theo cô, ông Wells có cáng đáng nổi không?

Họ quay ra hành lang, Christine nói, giọng thấp xuống:

– Tôi cũng băn khoăn về chuyện đó. Có lẽ ông ấy chẳng có nhiều tiền.

Khi Christine tập trung căng thẳng, Peter nhận thấy, mũi cô có một đường cong rất thanh tú. Anh cảm thấy cô đứng rất gần anh và tỏa ra mùi nước hoa thơm ngát.

– Không sao – Anh nói – Tính đến sáng mai chúng ta cũng sẽ không bị nợ nần gì nhiều lắm. Sau đó ta để cho phòng ghi nợ giải quyết vụ này.

Khi người ta mang chìa khóa đến, Christine tiến lên để mở căn phòng mới số 1410 – Xong rồi – Cô trở lại, tuyên bố như vậy.

– Tốt nhất là chuyển hai cái giường – Peter bảo với mấy người kia – Ta hãy đẩy cái giường này sang phòng 1410 và chuyển chiếc giường bên đó về đây.

Song họ lại phát hiện ra cửa hẹp mất một inch.

Albert Wells đã dễ thở hơn và sắc mặt trở lại hồng hào, tự nguyện nói:

– Cả đời tôi vẫn đi bộ. Bây giờ tôi có thể đi một đoạn cũng được.

Nhưng bác sĩ Uxbridge lắc đầu cương quyết. Người kỹ sư trưởng xem xét kỹ các kích thước:

– Tôi sẽ tháo cửa khỏi bản lề – Anh nói với người ốm – Sau đó ông sẽ được đưa ra như kiểu người ta bật núi chai.

– Không sao – Peter nói – Còn một cách nhanh hơn nếu như ông Wells thấy dễ chấp nhận.

Ông mỉm cười gật đầu.

Peter cúi xuống, quấn một tấm mến quanh người ông già rồi nhấc bổng lên.

Chà, anh có đôi tay khỏe quá – ông già nhỏ nhắn nói.

Peter mỉm cười. Rồi sau đó, anh bế ông ta nhẹ nhàng như bế một đứa nhỏ, đi dọc hành lang vào căn phòng mới.
Mười lăm phút sau mọi thứ đã hoạt động êm ru. Thiết bị ôxy đã được chuyển tới có kết quả, mặc dù việc sử dụng nó bây giờ không còn bức bách nữa. Thiết bị điều hòa nhiệt độ trong căn phòng 1410 không phải chạy đua với các ống dẫn khí nóng, do đó không khí cũng dễ chịu hơn.

Bác sĩ Aerons của khách sạn cũng đã tới. Đó là một người đẫy đà vui tính, thở hơi rượu sặc sụa. Ông ta chấp nhận một cách nhanh nhảu việc bác sĩ Uxbridge đề nghị được đến hội chẩn ngày hôm sau, đồng thời cũng sốt sắng tiếp nhận thêm là cortizôn có thể ngăn ngừa được sự tái phát của cơn bệnh vừa rồi. Người ta cho biết một hộ lý tư cũng đang trên đường tới, việc này do bác sĩ Aerons thân tình gọi điện thoại mời.

– Thật là một tin tốt lành, cô em ạ! Chúng ta lại được làm việc cùng nhau trong một ê kíp.

Lúc kỹ sư trưởng và bác sĩ Uxbridge ra về thì ông Wells đã ngủ thiêm thiếp.

Peter cẩn thận khép cửa lại và bước theo Christine ra hành lang, trong khi đó bác sĩ Aerons vừa đợi chị hộ lý đến vừa đi đi lại lại trong phòng vừa lẩm bẩm, pianissimo (rất nhẹ) bài ca của Torêađo trong Carmen. Tiếng chốt cửa lách cách, cắt ngang bài hát.

***

Lúc đó là mười hai giờ kém mười lăm.

Trên đường tới thang máy, Christine bảo:

– Tôi thấy mừng là chúng ta đã để ông ấy trọ ở đây.

Peter có vẻ ngạc nhiên:

– Ông Wells ấy à? Tại sao lại không cho trọ được?

– Có những nơi từ chối chứ. Anh biết họ rồi đấy: đừng có để xảy ra chuyện gì đặc biệt làm cho phải rách việc Họ chỉ muốn sao cho có khách vào, khách ra, và trả đủ tiền phòng. Có thế thôi.

– Đó là cái loại xưởng làm xúc xích, còn khách sạn chân chính thì phải tỏ ra mến khách, phải sẵn lòng giúp đỡ một khi khách cần. Những khách sạn tốt đều làm như vậy. Đáng tiếc là có quá nhiều người trong ngành dịch vụ này đã quên mất điều đó.

Cô nhìn anh, lạ lùng:

– Thế anh cho rằng ở đây chúng ta đã quên mất phương châm đó rồi sao?

– Đúng là quên rồi! Dù sao, rất nhiều lúc ta đã quên. Nếu như tôi có đủ thẩm quyền tôi sẽ thay đổi rất nhiều… – Anh ngừng lại, lúng túng trước sự cương quyết của chính mình – Không sao. Đa số các trường hợp tôi không bộc lộ ý nghĩ chống đối gì.

– Không nên anh ạ, nếu như anh giữ ý kiến riêng thì anh sẽ có lỗi đấy. Những điều Christine nói ra chứng tỏ cô hiểu rất rõ khách sạn St. Gregory đã bất lực về nhiều mặt và trong những năm gần đây nó tồn tại là nhờ vào tiếng tăm vang bóng một thời. Hơn nữa hiện nay khách sạn đang gặp một cuộc khủng hoảng tài chính có thể buộc phải có những thay đổi ghê gớm mà người chủ của nó, Warren Trent, liệu có chịu nổi không.

– Đầu đã cứng, tường còn cứng hơn – Peter tiếp – Cứ liều mạng húc vào tường, liệu được ích lợi gì. Warren Trent không thích những ý kiến mới mẻ.

– Đó không phải lý do để lùi bước.

Anh cười:

– Cô nói đặc giọng phụ nữ.

– Thì tôi là phụ nữ mà.

– Phải – Anh nói – Tôi cũng mới nhận ra điều đó.

Anh nghĩ, đúng là như thế. Bởi vì anh biết Christine lâu nay, từ khi anh đến làm việc ở khách sạn St. Gregory, anh vẫn chỉ coi cô là một phụ nữ bình thường. Mặc dù gần đây càng ngày anh cũng thấy cô là người hấp dẫn và có cá tính. Anh thầm hỏi không biết tối nay cô còn làm gì ở đây nữa.

Anh nói có dụng ý:

– Tối nay tôi chưa ăn gì, nhiều việc quá. Cô có ăn bữa khuya với tôi được không? Tuỳ ý cô nhé.

– Tôi rất thích ăn đêm – Christine đáp.

Ở bên thang máy, anh bảo với cô:

– Còn một việc nữa tôi muốn kiểm tra lại. Tôi đã cử Herbie Chandler đi điều tra vụ lộn xộn ở tầng mười một, song tôi không tin ông ta. Sau việc đó, tôi sẽ rảnh rỗi – Anh nắm cánh tay cô, nắn nhẹ – Cô đợi tôi ở tầng lửng nhé.

Bàn tay anh mềm mại thật khác hẳn so với một người có dáng vóc cao to, thô kệch như anh. Christine liếc ngang sang bộ mặt nhìn nghiêng rắn rỏi, đầy nghị lực với cái hàm nhô ra rất giống chiếc đèn xách. Đúng là một bộ mặt hấp dẫn, cô nghĩ, với một vẻ cương nghị, mà nếu bị công kích, có thể trở thành bướng bỉnh. Cô bỗng cảm nhận những tình cảm xốn xang.

– Được – Cô đồng ý – Tôi sẽ đợi.

Chương trước

error: Content is protected !!