Marsha Preyscott rất lấy làm tiếc là cô đã không tổ chức kỷ niệm ngày sinh lần thứ mười chín của cô một cách khác hoặc ít nhất là cô ở lại dự vũ hội Alpha Kappa Epsilon ở tầng hội họp của khách sạn, cách dưới tám tầng.
Tiếng nhạc khiêu vũ từ dưới vẳng lên cùng với những tiếng ồn xen lẫn, lọt qua cửa sổ của cụm phòng trên tầng mười một mà cách đây ít phút một gã con trai đã mở ra khi hơi nóng, khói thuốc lá cùng với hơi rượu nồng nặc trong căn phòng chật cứng trở nên quá ngột ngạt, ngay cả đối với những người vốn đã quen với những thứ như vậy.
Việc cô đến đây thật là một sai lầm. Nhưng vẫn như mọi lần, với ý nghĩ nổi loạn, cô đã tìm một cảm giác khác lạ mà Lyle Dumaire hứa hẹn. Cô quen Lyle nhiều năm nay và thỉnh thoảng có hẹn hò với hắn. Bố hắn là chủ một nhà băng của thành phố và là bạn thân của cha cô. Lyle đã bảo với cô, lúc hai người đang nhảy:
– Marsha, đùa vui một chút thôi mà. Mấy đứa thuê một cụm phòng, gần trọn buổi tối bọn mình sẽ ở trên đó. Nhiều chuyện vui nhộn đang diễn ra ở đấy – Hắn cố rặn ra một tiếng cười hể hả song cũng chỉ nghe rinh rích mà thôi, sau đó lại hỏi thẳng: – Đến chứ?
Không suy nghĩ gì nhiều, cô đã đồng ý và họ rời cuộc khiêu vũ lên thang gác tới cụm phòng 1126 – 1127 nhỏ chật cứng người. Khi họ bước vào thì không khí ngột ngạt, tiếng re ré ồn ào ập đến. Số người có mặt đông hơn cô tưởng, và việc có một vài thằng con trai đã say khướt thì cô không dự tính trước.
Có mấy con bé, đa số cô biết mặt tuy không quen thân, và cô cũng hỏi han chúng vài lời, tuy nhiên khó có thể chuyện trò vào lúc này được. Có một đứa không nói gì, đó là Sue Philip, rõ ràng là nó đã say không còn biết trời đất gì nữa, và thằng bạn ở Baton Rouge vào nhà tắm lấy nước đổ đầy chiếc giầy đem ra giội vào người nó. Chiếc váy vải phin hồng của Sue ướt đầm đìa.
Bọn con trai đón chào Marsha hoan hỉ hơn, mặc dù ngay sau đó chúng lại quay về cái quầy rượu mới được tạo dựng tạm thời bằng cách xoay cái tủ có mặt kính phía trước vào bên trong. Ai đó, cô không biết rõ người nào, đã ấn vội vào tay Marsha một ly rượu.
Rõ ràng đang có một chuyện gì đó diễn ra ở phòng bên.
Cửa phòng đóng. Và lũ con trai, trong đó có cả Lyle Dumaire, bỏ mặc Marsha lại một mình, xúm xít quanh phòng đó. Cô nghe thấy những tiếng đối thoại, có câu hỏi:
“Nó như thế nào?” Song tiếng cười rú lên đã át tiếng đáp.
Khi có thêm vài lời bình nữa thì cô chợt nhận ra, hoặc chí ít là cô ta nghi ngờ về một chuyện gì đó đang diễn ra. Cô thấy kinh tởm và muốn bỏ về. Cái tòa nhà ở khu Garden District trơ trọi kia còn hấp dẫn hơn nơi đây nhiều, mặc dù cô ghét cay ghét đắng sự trống trải của nó, mà mỗi khi ba cô đi vắng thì cả nhà chỉ còn cô với lũ đầy tớ. Lúc này ba cô vắng nhà đã sáu tuần rồi, và ít nhất cũng phải nửa tháng nữa ông mới về.
Nhớ đến bố, Marsha nghĩ giá ông trở về như dự kiến mà ông đã hứa với cô hôm trước thì cô đâu đến nỗi phải tới đây hoặc đi dự cuộc khiêu vũ của bạn bè kia. Thay vào đó, sẽ là một buổi lễ mừng sinh nhật, ông Mark Preyscott sẽ chủ trì trong cung cách thoải mái, vui vẻ, với một vài người bạn đặc biệt của con gái ông mà cô tin là họ sẽ từ chối lời mời đến Alpha Kappa Epsilon một khi nó trùng với lời mời của cô. Thế nhưng ông lại không về. Ông đã gọi điện thoại xin lỗi cô như ông vẫn thường xin lỗi, song lần này là từ Roma.
– Marsha, cưng ơi, quả thực là ba đã cố gắng nhưng không về được. Công việc của ba ở đây phải hai, ba tuần lễ nữa mới xong. Nhưng ba sẽ tổ chức lễ cho con, nhất định khi về nhà, ba sẽ tổ chức lễ – ông cố tình hỏi xem Marsha có muốn đi thăm má cô và người chồng mới nhất của má cô ở Los Angeles không và khi cô chối từ thẳng không hề đắn đo suy nghĩ thì ba cô lại gặng hỏi:
– Vậy ba chúc con một lễ sinh nhật thật tuyệt. Trên đường đi vừa rồi, ba đã thấy một thứ hàng mà chắc là con sẽ rất thích – Marsha tưởng phát khóc lên trước giọng nói ngọt ngào của ông, thế nhưng cô không khóc vì đã từ lâu cô tự nhủ phải như vậy.
Cũng như không có gì phải băn khoăn nhiều trước việc ông chủ của một cửa hàng bách hóa New Orleans với hàng chục nhân viên phụ trách được trả lương cao, vì cớ gì lại bị buộc chặt vào công việc hơn một chú chạy giấy văn phòng đến như thế. Có lẽ còn có nhiều việc khác ở Roma mà ông không muốn cho cô biết, cũng như những việc đang diễn ra ở phòng 1126 lúc này cô không thể kể ra cho ông hay.
Khi quyết định bỏ về, cô bước đến đặt chiếc cốc bên bậu cửa sổ. Và lúc này, từ bên dưới vẳng lên, cô nghe người ta chơi bản Ngôi sao xa mờ. Vào thời điểm này của buổi tối người ta thường chơi những bản nhạc tình cảm cổ điển, đặc biệt nếu nhạc trưởng ban nhạc lại là Mossy Buchanon, cùng với đội nhạc công có hạng của miền Nam chỉ chơi vào những dịp có đại tiệc ở khách sạn St. Gregory.
Cho dù không dự buổi khiêu vũ, từ lúc đầu cô vẫn nhận ra sự bố trí đó. Tiếng kèn đồng ấm và du dương, nổi át tất cả, đúng là ban nhạc Buchanon chính hiệu rồi.
Marsha đứng tần ngần bên cửa sổ, cô định quay xuống phòng khiêu vũ, mặc dù cô hình dung ra tình hình lúc này ra sao. Bọn con trai càng lúc càng thấy nóng hầm hập trong bộ áo smoking. Có đứa lần mở cả áo, có đứa lại muốn mặc quần Jin và áo vệ sinh ngắn tay, còn lũ con gái thì chạy ra chạy vào phòng trang điểm, rúc ra rúc rích nói cười trao đổi với nhau chuyện riêng tư sau mấy cánh cửa buồng.
Marsha cho rằng cảnh tượng này giống như một đám trẻ hóa trang để ra diễn trò. Marsha thường cho rằng tuổi trẻ là một thời kỳ tẻ ngắt, đặc biệt khi người ta phải chia sẻ nó với những đứa cùng lứa tuổi như mình. Có những khoảnh khắc, chẳng hạn như lúc này, cô mong có một tình bạn chín chắn hơn.
Cô không tìm thấy tình bạn ấy, dù là với Lyle Dumaire. Cô trông thấy hắn ta vẫn đứng trong tốp con trai, bên chiếc cửa thông ra ngoài. Mặt hắn đỏ bừng, ngực áo sơ mi hồ cứng dựng lên và chiếc cà vạt đen lệch lạc. Marsha tự hỏi không hiểu làm sao có một thời cô đánh giá hắn cao đến thế.
Nhiều người khác cũng như cô, sắp sửa bỏ ra khỏi phòng, lao ra phía cửa ngoài như đang làm một cuộc di tản. Có một gã con trai lớn tuổi mà cô biết, tên là Stanley Dixon từ phòng bên đi ra. Khi hắn gật đầu về phía cánh cửa mà hắn cẩn thận khép lại sau lưng, cô nghe thấy mấy lời rời rạc của hắn: “…bọn con gái bảo chúng sắp…đủ rồi…náo loạn… đáng sợ”.
Người nào đó nói: “… đã bảo với mày là chớ có làm như vậy.”
– Sao, không còn đứa nào ở lại à? Đó là tiếng của Lyle, giọng đã lạc hơn trước.
– Ờ, nhưng đứa nào mới được?
Marsha cố tình tảng lờ như không nghe thấy. Vài người bạn của Sue Philip, cô gái đã say khướt, cố dìu cô ta đứng dậy, nhưng không được. Một gã con trai, còn tỉnh táo hơn những đứa kia, gọi to lên, vẻ lo lắng:
– Marsha! Sue lả quá rồi. Mày giúp nó nhé!
Marsha miễn cưỡng đứng lại, cúi nhìn cô gái mắt đã mở, người ngả ra, bộ mặt trẻ con xanh nhợt, miệng méo xệch, son tô môi lem luốc. Marsha thấy động lòng, bảo mấy đứa kia:
– Giúp tao đưa nó vào buồng tắm – khi ba đứa trong bọn nhấc con bé say khướt lên, nó òa khóc.
Vào đến buồng tắm, một thằng con trai có vẻ muốn theo vào, nhưng Marsha đóng chặt cửa rồi cài chốt lại. Cô quay lại Sue, nó đang nhìn cô chằm chằm qua tấm gương, vẻ rất hoảng sợ. Chí ít cơn say cũng đã dịu đi, Marsha cảm thấy dễ chịu:
– Tớ không lo lắng gì nhiều đâu – Cô nói – Người ta bảo rằng thế nào chuyện đó cũng phải xảy ra một lần với tất cả bọn mình.
– Lạy chúa! Mẹ mình sẽ giết mình mất thôi! – Nó rên rỉ, rồi lại lao về phía hố xí để nôn ộc ra.
Marsha ngồi bên mép bồn tắm, nói một cách chân thành:
– Rồi mày sẽ thấy dễ chịu hơn. Bao giờ mày xong tao sẽ lau mặt mũi cho, và ta trang điểm lại.
Con bé vẫn gục xuống, gật đầu buồn bã.
Mươi mười lăm phút sau họ mới bước ra, lúc này căn phòng hầu như đã quang quẻ, mặc dù Lyle và lũ bạn nối khố của y vẫn còn tụ tập ở đó. Nếu Lyle có ngỏ ý đưa cô về, Marsha nghĩ, cô sẽ từ chối ngay. Gã thanh niên chủ phòng đề nghị xin giúp đỡ. Hắn tiến lên, giải thích vội vàng:
– Chúng tớ đã bố trí cho một con bạn của Sue đưa nó về nhà con ấy. Sue có thể ở lại đó đêm nay – Khi hắn khoác tay cô gái kia, cô ta bước ngoan ngoãn theo hắn. – Dưới nhà đã có xe đợi rồi. Cảm ơn Marsha nhiều.
Cô nhìn họ ra về cảm thấy dễ chịu.
Cô đang cúi lượm chiếc khăn mà lúc giúp Sue Philip cô đã đặt xuống, thì nghe thấy tiếng cửa ngoài đóng lại.
Stanley Dixon đang đứng trước cửa, tay quài ra đằng sau.
Marsha nghe rõ tiếng khóa tách một tiếng nhỏ.
– Hê, Marsha – Lyle Dumaire bảo – Vội về mà làm gì.
Marsha quen Lyle từ thuở nhỏ, nhưng bây giờ cô thấy hắn khác hẳn. Trước mặt cô là một kẻ hoàn toàn xa lạ, một tên ma cô đang say khướt. Cô đáp:
– Tôi về nhà đây.
– Thôi đi – Hắn chệnh choạng bước tới chỗ cô – Chịu chơi một chút, uống đi.
– Thôi xin cảm ơn.
Dường như hắn không nghe thấy:
– Bé em, cứng cỏi lên nào – Với nhau thôi mà! – Stanley nói. Hắn có giọng mũi ề à kèm cái liếc mắt rất đểu – Vài đứa chúng tớ đã “thoải mái” rồi. Chúng tớ càng muốn được thêm như thế.
Hai thằng nữa, mà cô không biết tên, cũng đang nhăn nhở cười.
Cô cắt lời:
– Tao không quan tâm đến cái điều chúng mày muốn – Mặc dù giọng gay gắt, cô cảm thấy sợ đến toát người. Cô bước ra cửa, nhưng Stanley lắc đầu.
– Tôi xin các anh đấy – cô nói – Hãy để cho tôi về.
– Này Marsha – Lyle om xòm – Chúng tao biết là mày cũng muốn lắm – Hắn cười hô hố – Con gái đứa nào chẳng muốn. Có bao giờ chúng từ chối đâu. Ý chúng muốn rằng con trai cứ xô đến mà lấy – Rồi hắn quay lại mấy đứa kia – Thế nào, bọn mày?
Thằng thứ ba nói nhỏ nhẹ:
– Đúng là như thế. Cứ xô tới thôi.
Chúng nó bắt đầu tiến lại gần. Cô lùi lại:
– Tao nói cho chúng mày biết nhé. Hễ chúng mày động đến tao là tao kêu toáng lên đây.
– Đáng tiếc là nếu mày mà làm thế thì… Stanley thì thào – mày sẽ hết cả khoái lạc đấy. Rồi đột ngột, tưởng như không di chuyển, thế mà hắn đã vọt ra đằng sau lưng cô, một bàn tay to đầm đìa mồ hôi chặn ngang miệng cô, còn tay kia tóm chặt lấy hai cánh tay cô. Đầu hắn áp vào đầu cô, mùi rượu whisky mạch đen phả ra nồng nặc. Cố vùng vẫy, cố cắn vào bàn tay hắn, nhưng không được.
– Này, Marsha – Lyle nói, mặt hắn co rúm lại với nụ cười rất điệu – nếu được nếm mùi thì cô cũng sẽ tự khoái đấy, người ta bảo không sai đâu. Nếu Stan buông cô ra, cô có hứa là sẽ không làm om sòm hay không?
Cô lắc đầu giận dữ. Một đứa khác lại nắm chặt cánh tay cô:
– Thôi đi Marsha. Lyle nó bảo là mày chịu chơi lắm cơ mà. Sao không tỏ ra là như vậy đi?
Cô lại càng vùng vẫy điên cuồng, song không tác dụng.
Vòng tay đứa ôm cô vẫn cứng như sắt. Lyle giữ chặt một tay của cô còn hai đứa kia đẩy cô vào phòng ngủ bên cạnh.
– Con tườu – Dixon nói – Đứa nào giữ chân nó đi – thằng thứ ba giữ chân cô. Cô co chân đá mạnh, nhưng chỉ khiến cho đôi giày khiêu vũ cao gót của cô bật ra. Marsha có cảm giác lâng lâng khi cô bị bế xốc qua cửa buồng ngủ.
– Tao hỏi lần cuối cùng – Lyle cảnh cáo, hắn đã trút sạch cái lốt bông đùa – Mày có cộng tác với chúng tao không thì bảo? Cô đáp lại bằng cách vùng vẫy mạnh hơn.
– Lột hết đồ của nó – Một đứa xướng lên. Một giọng nói khác mà cô cho là của thằng đang giữ chân cô, có vẻ ngập ngừng – Chúng mày thấy thế nào, có nên không?
– Khỏi phải lo – Thằng Lyle lại nói – Không sao cả, ông già nhà nó còn đang mải chơi gái tận bên Roma.
Trong phòng có hai chiếc giường ghép đôi. Marsha bị đẩy lên chiếc giường gần nhất, cô chống cự quyết liệt. Một lát sau cô đã nằm ngang giường, đầu cô bị ép chặt ra phía sau một cách tàn nhẫn cho đến khi cô chỉ còn thấy trần nhà phía trên. Trần nhà trước đây có thời được sơn trắng nhưng nay đã ngả sang màu xám, và được trang trí ở chính giữa chỗ có chùm đèn tỏa xuống. Bụi phủ đầy trên chùm đèn và bên cạnh là một vết ố ẩm vàng khè.
Bất ngờ đèn trên trần vụt tắt, nhưng vẫn còn một quầng sáng trong phòng từ một ngọn đèn khác rọi sang.
Dixon đã chuyển tay nắm cô gái. Bây giờ hắn ở tư thế nửa ngồi trên giường, ngay sát đầu cô, còn vòng tay ghì trên người cô và một tay bịt miệng cô thì vẫn không khác gì trước.
Cô cảm thấy còn có mấy bàn tay nữa và cơn điên khùng nổi lên trong cô. Cô vừa vặn người vừa tìm cách đá bọn chúng, song chân cô đã bị giữ chặt. Cô cố lăn qua lăn lại và có tiếng rách toạc bật ra khi chiếc áo dài Valenciaga của cô bị xé.
– Tao trước đã – Thằng Stanley nói – Rồi một đứa khác làm sau – Cô chỉ còn nghe tiếng nó thở hồng hộc.
Tiếng bước chân đi nhẹ trên tấm thảm quanh giường.
Hai chân cô vẫn bị giữ chặt, bàn tay thằng Dixon trên mặt cô đã chuyển rời, và bàn tay kia thay thế. Cơ hội đây rồi.
Lúc bàn tay kia vừa đưa lên, Marsha cắn rất mạnh. Cô có cảm giác như răng cô ngập lút qua thịt vào đến xương của nó.
Có tiếng rú đau đớn và bàn tay đó rút xuống.
Marsha lấy hết sức bình sinh la to lên. Cô kêu ba lần và kết thúc bằng giọng tuyệt vọng:
– Cứu tôi với, Cứu tôi với.
Chỉ có tiếng cuối cùng là bị cắt đứt bởi tay của Stanley đã vả trúng mặt cô rất mạnh khiến đầu cô đau ê ẩm. Cô nghe thấy hắn gầm lên:
– Con khùng! Tổ sư cha con khùng! Nó cắn tao. – Giọng nó lại rên rỉ, đau đớn – Con chó cái này nó cắn tay tao.
Dixon nói một cách gay gắt:
– Thế mày tưởng là nó hôn tay mày đây hả? Bây giờ thì cả cái khách sạn khốn khiếp này sắp đổ sập xuống đầu chúng ta rồi.
Lyle Dumaire van vỉ: – Chuồn khỏi đây đi thôi.
– Câm ngay – Dixon quát – Chúng đứng im nghe ngóng.
Dixon lại nói nhỏ:
– Chẳng thấy động tĩnh gì. Có lẽ không ai nghe thấy gì đâu.
Đúng là như vậy, Marsha tuyệt vọng nghĩ. Nước mắt làm nhoè cả những hình ảnh trước mặt cô. Dường như cô đã cạn hết sức lực, không còn chống cự được nữa.
Có tiếng gõ cửa ở ngoài. Ba tiếng gõ chắc chắn dõng dạc.
– Lạy Chúa tôi! Thằng thứ ba nói – Thế là có đứa nghe thấy rồi – Nó lại rên rỉ thêm – ôi, lạy Chúa! Tay tôi đau quá.
Thằng thứ tư lo lắng hỏi:
– Làm gì bây giờ?
Tiếng gõ lại nhắc lại, lần này cương quyết hơn.
Một lát sau có tiếng nói từ phía ngoài vẳng vào:
– Đề nghị mở cửa ra ngay. Tôi nghe trong này có người kêu cứu – Giọng người gọi cửa là giọng miền Nam Mỹ, nhẹ nhàng.
Lyle Dumaire thì thào:
– Hắn chỉ có một mình. Ta có thể trì hoãn được đấy.
– Cứ thử xem – Dixon thở mạnh – Để tao ra xem sao – Hắn thì thầm với một đứa trong bọn – Mày giữ chặt con bé – và lần này thì đừng để mắc sai lầm nữa đấy.
Bàn tay bịt miệng Marsha thay nhanh và một bàn tay nữa giữ người cô.
Tiếng khóa mở tách, tiếp đó là tiếng rít. Cánh cửa hé mở. Stanley Dixon làm ra vẻ ngạc nhiên thốt lên:
– Ô kìa! Cái gì…?
– Xin lỗi ông. Tôi là một nhân viên của khách sạn. – Đó chính là giọng nói mà chúng đã nghe thấy trước đó một lúc – Tình cờ tôi đi ngang qua đây và nghe thấy có tiếng người kêu cứu.
– Đi ngang qua ư? – Giọng Dixon lộ vẻ hằn học khác thường. Sau đó, hình như thấy cần phải đấu dịu, hắn nói thêm – Dù sao cũng phải cảm ơn anh. Chẳng qua vợ tôi đang mê hoảng thôi mà. Cô ấy đi ngủ trước tôi. Bây giờ thì ổn rồi.
– Vậy thì… – Người kia có vẻ ngập ngừng – ông đảm bảo không có chuyện gì chứ?
– Không có chuyện gì cả – Dixon đáp – Chuyện này thỉnh thoảng vẫn thường xảy ra – Hắn cố thuyết phục và làm chủ tình thế. Marsha biết rõ là chỉ trong khoảnh khắc nữa thì cánh cửa sẽ khép chặt lại.
Và vì cô đã bớt làm căng nên cô có cảm giác bàn tay bịt miệng cô cũng đã nới ra. Lúc này cô dốc toàn bộ sức lực một lần chót. Cô vặn mình sang một bên, và trong giây lát miệng cô đã được thả lỏng…
– Cứu tôi với, – Cô thét gọi – Đừng tin hắn! Cứu tôi với!
Và một lần nữa cô đã bị bịt miệng một cách thô bạo.
Bên ngoài có cuộc trao đổi gay gắt. Cô nghe thấy tiếng nói mới:
– Tôi muốn vào phòng.
– Đây là phòng riêng của tôi. Tôi đã bảo vợ tôi đang nói mê.
– Xin lỗi ông. Tôi không tin như vậy.
– Thôi được – Dixon nói – Vào đi.
Thằng đang bịt miệng Marsha vội buông tay ra, hình như nó sợ bị người ta bắt gặp. Khi hắn vừa buông tay, cô cũng lăn người dậy và gần như đứng thẳng lên quay ra phía cửa. Một thanh niên da đen đang bước vào. Anh ta trạc ngoài hai mươi, có bộ mặt thông minh, ăn vận gọn gàng, tóc cắt ngắn, rẽ ngôi và chải cẩn thận. Anh ta hiểu ngay chuyện, gay gắt:
– Thả tiểu thư này ra ngay!
– Chúng mày xem – Dixon nói – Thằng mọi nào dám ra lệnh cho tao thế này?
Marsha lờ mờ hiểu rằng cánh cửa ra hành lang vẫn còn hé mở.
– Thôi được, thằng mọi đen – Dixon dằn giọng – Mày đã hỏi thì đây tao cho mày.
Nắm đấm bằng tay phải của y vung ra rất nhanh nhẹn, và toàn bộ sức mạnh đôi vai rộng của y lẽ ra sẽ giáng xuống người anh chàng da đen nếu như trái đấm đó đặt đúng mục tiêu. Song chỉ bằng một động tác nhanh thoắt như bước vũ ba lê, anh da đen đã né sang một bên và cánh tay vung rộng kia đã sượt ngang qua đầu. Dixon loạng choạng lao về phía trước. Cũng trong khoảnh khắc đó nắm đấm tay trái của anh chàng da đen vung ra giáng trúng rất mạnh vào phía bên mặt của kẻ tiến công trước.
Ở đâu đó trên hành lang một cánh cửa phòng khác bật mở rồi đóng lại.
Một tay ôm má, Dixon gầm lên:
– Đồ chó đẻ! – Rồi hắn quay sang mấy tên kia – Quật nó ngã đi!
Chỉ riêng thằng bị thương ở tay là lùi lại, còn cả ba tên kia cùng một lúc lăn xả vào anh thanh niên da đen. Trước cuộc tấn công của chúng, anh ta ngã gục. Marsha nghe rõ tiếng đấm đá thùm thụp và từ phía ngoài có nhiều tiếng nói lao xao ở hành lang.
Bọn kia cũng nghe thấy những tiếng nói đó.
– Nguy to rồi – Lyle Dumaire nói vội – Tao đã bảo chúng mày là phải chuồn khỏi đây ngay cơ mà.
Chúng bỏ chạy ra cửa. Đầu tiên là thằng không dính vào chuyện đánh nhau vừa rồi, sau đấy, mấy đứa kia cũng hối hả chạy theo. Marsha còn nghe rõ tiếng thằng Dixon dừng lại nói:
– Có chuyện xô xát vừa xẩy ra ở đây. Chúng tôi đi tìm người đến giúp.
Anh chàng da đen từ dưới sân đứng dậy, mặt mũi đầy máu.
Bên ngoài, một giọng nói bề thế nổi lên át mọi giọng khác:
– Chuyện rắc rối ở đâu vậy?
– Có tiếng kêu la và đánh nhau ở đây – Một phụ nữ nói, giọng đầy vẻ khích động.
Một người khác làu bàu:
– Tôi đã có ý kiến từ trước mà chẳng ai để ý cả.
Cánh cửa mở rộng. Marsha thoáng nhìn một lượt mấy bộ mặt đang ngó vào, trong lúc đó một người thân hình cao lớn, đường bệ bước vào. Sau đó cửa phía trong đóng lại và ngọn đèn trên trần bật sáng.
Peter McDermott nhìn quanh căn phòng bừa bộn. Anh hỏi:
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Marsha khóc nức nở, rung cả người. Cô cố đứng dậy, nhưng lại ngã vật xuống đầu giường, tay vẫn nhặt những mảnh váy áo bị xé rách, tả tơi trước mặt cô. Môi cô mấp máy mấy tiếng trong lúc vẫn nức nở khóc: “… định… hiếp”.
Mặt McDermott đanh lại. Mắt anh đảo sang người thanh niên da đen lúc này đang ngồi dựa vào tường, lấy khăn mùi xoa lau vết máu trên mặt.
– Royce! – Cơn giận bừng lên trên đôi mắt Peter.
– Không! Không phải. – Khi chợt hiểu ra, Marsha từ góc bên kia phòng cố thanh minh – Không phải anh ta.
– Anh ta đến cứu tôi đấy! Cô nhắm mắt lại, ý nghĩ về một chuyện bạo lực khác khiến cô ghê tởm.
Anh thanh niên da đen đứng dậy. Vừa cất chiếc khăn anh ta vừa nói châm chọc:
– Kìa, sao ông không tiến tới mà đánh tôi đi, ông McDermott? Sau đó ông có bảo nhầm cũng được chứ sao.
Peter trả lời cụt lủn:
– Tôi đã một lần phạm sai lầm rồi, Royce ạ, và tôi xin lỗi anh.
Thực bụng anh rất ghét gã Aloysius Royce này, một anh chàng vừa sắm vai đầy tớ riêng cho chủ khách sạn Warren Trent lại vừa là sinh viên nghiên cứu luật tại trường đại học Loyola. Trước đây nhiều năm, cha của Royce, con trai của một nô lệ đã trở thành vệ sĩ, bạn gần gũi tâm tình của Warren Trent. Hai mươi lăm năm sau, khi ông già đó chết đi, thằng bé Aloysius đã được sinh ra và lớn lên tại khách sạn St. Gregory, vẫn tiếp tục ở lại sinh sống tại cụm phòng dành riêng cho chủ khách sạn, theo một sự thỏa thuận không chính thức, cho phép anh ta được đi về để theo đuổi học tập. Thế nhưng theo Peter McDermott nghĩ thì Royce đã kiêu căng, hợm hĩnh quá quắt dường như lúc nào cũng hoài nghi mọi tình cảm thân thiện và khăng khăng giữ thái độ hung hăng gây sự.
– Anh kể cho tôi nghe những điều anh biết xem nào – Peter nói.
– Chúng có bốn đứa. Bốn gã công tử da trắng.
– Anh có nhận ra đứa nào không?
Royce gật đầu:
– Có hai đứa.
– Hay lắm – Peter đi ra chỗ để điện thoại ở chiếc giường gần đó.
– Anh gọi đi đâu vậy?
– Cho cảnh sát thành phố. Nhất thiết phải mời họ tới đây.
Một thoáng mỉm cười trên nét mặt anh thanh niên da đen:
– Nếu anh cho tôi được góp ý kiến thì tôi xin can anh, không nên làm như thế.
– Và sao?
– Bởi một lẽ – Aloysius nói ề à, cố nhấn từng lời – Tôi sẽ phải ra làm nhân chứng. Và xin anh nghe tôi nói đây, anh McDermott ạ, không một tòa án nào ở cái bang Lousiana này lại chịu nghe một thằng thanh niên da đen như tôi trình bày trong một vụ xử hiếp dâm của người da trắng, dù là cưỡng dâm hay gì gì đi chăng nữa. Không được đâu, ông ơi, một khi cả bốn cậu công tử da trắng kia nhất mực đổ riết cho thằng da đen nói láo. Không thể được, cả khi cô Preyscott có ủng hộ thằng da đen chăng nữa. Điều này tôi càng không tin rằng ba cô lại cho phép cô làm một việc như vậy một khi ông ta cân nhắc dư luận trên các tờ báo và khả năng có thể xảy ra.
Peter đã nhắc ống nghe lên, lại đặt xuống.
– Đôi khi – Anh nói – Có lẽ anh nhìn vấn đề căng thẳng hơn thực tế.
Tuy nhiên anh cũng phải thừa nhận là những điều Royce nói ra vừa rồi là đúng sự thực. Anh đưa mắt nhìn sang Marsha và hỏi:
– Anh bảo đây là cô Preyscott?
Chàng thanh niên da đen gật đầu:
– Ba cô ấy là ông Mark Preyscott. Họ nhà Preyscott đấy. Có đúng thế không cô?
Marsha buồn bã gật đầu.
– Cô Preyscott – Peter nói – Cô có quen biết những người phải chịu trách nhiệm về mọi chuyện đã xảy ra hay không?
Tiếng đáp se sẽ đủ nghe thấy: – Có.
Royce nói thẳng ra:
– Có lẽ bọn họ đều tham gia Alpha Kappa Epsilon.
– Có đúng thế không, cô Preyscott?
Cô khẽ gật đầu xác nhận.
– Có phải cô đã tới đây…tới phòng này cùng với họ không?
Lại có tiếng đáp nhỏ: – Phải.
Peter nhìn Marsha vẻ hoài nghi. Cuối cùng, anh nói:
– Cô Preyscott, việc trình báo chính thức là tuỳ ở cô đấy! Cô quyết định thế nào thì khách sạn sẽ chấp nhận như thế. Song tôi e rằng những điều anh Royce vừa nói ra về chuyện công luận là có nhiều phần đúng sự thực. Chắc chắn là có, mà cũng có thể là nhiều đấy, không lấy gì làm thú vị cho lắm – Anh nói thêm – Tất nhiên, cũng có những việc phải tuỳ thuộc ba cô quyết định. Cô thấy tôi có nên gọi điện thoại mời ông đến đây không?
Marsha ngẩng đầu lên và lần đầu tiên nhìn thẳng vào Peter:
– Cha tôi đang ở Roma. Xin đừng báo tin gì với ông cả – Tôi tin chắc là vụ này có thể giải quyết kín, và không thể để một đứa nào được phủi sạch trơn mọi chuyện.
Peter đi quanh giường. Anh sửng sốt khi thây cô gái còn quá trẻ và rất xinh đẹp:
– Cô có cần tôi giúp gì không?
– Tôi không biết. Tôi không biết. – Cô lại khóc thút thít.
Một cách rụt rè, Peter rút chiếc khăn mùi xoa bằng lụa trắng. Marsha nhận lấy, lau nước mắt, sau đó hỉ mũi.
– Dễ chịu hơn chưa?
Cô gật đầu:
– Cảm ơn ông – Đầu óc cô ngổn ngang nhiều thứ tình cảm và đau đớn vừa tủi thẹn, vừa căm giận. Cô vừa có cả sự thôi thúc muốn liều lĩnh chống lại, bất chấp mọi hậu quả, xen lẫn với niềm khao khát muốn được những cánh tay yêu thương bảo vệ chở che. Tuy nhiên kinh nghiệm đã cho cô thấy là điều này không được thực hiện. Thế nhưng lúc này, vượt lên trên mọi thứ tình cảm là sự mệt mỏi rã rời.
– Theo tôi, cô nên nghỉ ngơi một chút – Peter trải tấm phủ lên chiếc giường chưa dùng đến. Marsha trèo vào đó, nằm đắp chăn. Chiếc gối chạm vào mặt cô với một cảm giác mát mẻ.
– Tôi muốn nghỉ lại đây. Tôi không thể…
Anh gật đầu, thông cảm:
– Một lúc nữa chúng tôi sẽ đưa cô về nhà.
– Không, tôi không về nhà đâu! Khách sạn này còn phòng nào khác nữa không?
Anh lắc đầu:
– Đáng tiếc là khách sạn kín hết rồi.
Từ nãy Royce đã vào buồng tắm để lau máu trên mặt. Bây giờ anh trở ra và đứng ở cửa của phòng sinh hoạt bên cạnh. Anh huýt sáo nho nhỏ, đưa mắt nhìn đống đồ đạc lỏng chỏng, những chiếc gạt tàn đầy ắp mẩu thuốc lá, những chiếc chai rỗng và mảnh thủy tinh vỡ.
McDermott đến bên anh, Royce nhận xét:
– Tôi đoán bọn họ đã chè chén ở đây.
– Có lẽ như vậy. – Peter khép cánh cửa thông giữa phòng sinh hoạt và phòng ngủ.
Marsha khẩn khoản:
– Chắc là trong khách sạn này vẫn còn chỗ, tối nay tôi không về nhà được.
Còn phòng 555 – Peter ngập ngừng, anh đưa mắt nhìn Royce.
Phòng 555 là một phòng nhỏ dành cho trợ lý tổng giám đốc. Peter ít khi dùng đến phòng này, trừ khi cần thay đổi phòng. Phòng đó lúc này đang trống.
– Như thế cũng được – Marsha nói – Miễn là ai đó gọi điện thoại về nhà, báo cho bác quản gia Anne biết.
– Nếu anh muốn, tôi sẽ đi lấy chìa khóa ngay bây giờ – Royce đề nghị.
Peter gật đầu:
– Lúc quay lại đây, anh tìm hộ cho một chiếc áo khoác nhé. Có lẽ ta cần gọi một người hầu gái đến.
– Anh mà cho gọi đầy tớ, thì chuyện này sẽ ầm lên trên đài phát thanh ngay lập tức.
Peter đắn đo suy nghĩ. Ở giai đoạn này không cách gì ngăn nổi sự bép xép. Rõ ràng khi một sự kiện như thế này xảy ra thì ở bất kỳ khách sạn nào nhân viên cũng lào xào đủ mọi thứ chuyện. Anh thấy tốt nhất là đừng để cho người ta bình luận gì thêm.
– Thôi được. Tự chúng ta sẽ đưa cô Preyscott xuống bằng thang máy dành cho nhân viên.
Khi anh thanh niên da đen mở cửa, phía ngoài có những tiếng nói vọng vào, săn đón hỏi han. Peter đã có lúc quên khuấy những người khách trọ thức giấc đang tụ tập phía ngoài. Anh nghe rõ tiếng Royce bình tĩnh giải thích cho mọi người yên lòng, sau đó tiếng nói lắng dần.
Marsha mắt nhắm lại, thì thào:
– Ông vẫn chưa cho em biết ông là ai.
– Xin lỗi cô. Lẽ ra tôi phải trình bày từ lúc nãy.
Anh cho cô biết tên và quan hệ anh với khách sạn. Marsha lắng nghe không phản ứng gì, cô hiểu ra những điều anh đang nói, song chủ yếu là phó mặc cho cái giọng nói bình thản đầy tự tin đó dễ dàng chinh phục cô. Một lúc sau, mắt vẫn nhắm nghiền, cô nghĩ miên man như mê ngủ. Cô lơ mơ biết là Royce đã quay lại, cô được dựng khỏi giường, khoác vào chiếc áo choàng rồi được dìu đi nhanh và cũng rất nhẹ nhàng xuống cuối hành lang yên tĩnh. Từ thang máy bước ra, lại qua hành lang nữa, rồi đến chiếc giường nữa, ở đó cô nhẹ nhàng nằm xuống. Cái giọng đã làm cô vững tin lúc nãy lại nói:
– Cô ta sắp vào rồi đây.
Tiếng nước chảy. Một giọng bảo cô rằng nước tắm đã chuẩn bị xong. Cô choàng tỉnh, đi chân trần vào buồng tắm và khóa cửa lại.
Trong phòng tắm đã có sẵn một bộ quần áo ngủ đặt ngay ngắn. Marsha mặc vào. Đó là quần áo của nam giới, màu xanh thẫm, rộng thùng thình, ống tay áo phủ tận tay cô, gấu quần đã xắn lên rồi mà vẫn cứ lệt xệt khó bước.
Cô bước ra ngoài buồng tắm, lại có hai bàn tay dìu cô vào giường. Khi nằm xuống tấm đệm trải giường bằng vải lanh man mát, cô lại nhận ra tiếng nói bình tĩnh của Peter. Cô thích giọng nói này. Marsha thầm nghĩ, và cô mến người chủ giọng nói này.
– Royce và tôi đi đây, cô Preyscott ạ. Cửa phòng này tự khóa, chìa khóa ở bên đầu giường cô. Sẽ không ai đến quấy rầy cô đâu.
– Cảm ơn anh. – Cô nói, giọng ngái ngủ – Quần áo của ai thế này?
– Của tôi đấy Đáng tiếc là quá rộng phải không?
Cô lắc đầu, song đã mệt lắm rồi:
– Không sao… tốt thôi… – Cô lấy làm mừng vì đây là quần áo ngủ của anh. Cuối cùng cô vẫn có cảm giác được vỗ về an ủi – Tốt lắm – Cô se sẽ nhắc lại, sau đó thiếp đi.
