Tuổi hoa niên lạnh lẽo – Chương 5

Giờ đây, tôi chẳng còn mong chờ được đón sinh nhật cùng bố mẹ nữa, vậy mà họ lại chủ động đề nghị tổ chức bù. Tôi lắc đầu chẳng cần suy nghĩ: “Khỏi cần đâu ạ, sinh nhật con là hôm nay, chứ không phải ngày mai.”

Sắc mặt bố mẹ khó coi vô cùng, nhưng không nài nỉ thêm.

Mấy ngày tiếp theo, họ dường như trở nên dè dặt hơn với tôi. Không chỉ gọi tôi dậy, họ còn bắt chước cách đối xử với Lục Khả Khả, gắp những món tôi thích vào cái bát thật đẹp rồi đẩy đến trước mặt tôi.

Lục Khả Khả mất đi đặc quyền, thường xuyên giận dỗi, kêu đau tim vài lần. Nhưng lần này, bố mẹ không đưa nó đi viện ngay lập tức, mà lại cau mày hỏi, rốt cuộc có nghiêm trọng đến thế không.

Lục Khả Khả mất đi khán giả tung hứng, màn kịch bệnh tim cũng chẳng buồn diễn lại. Bố mẹ nhìn tôi như muốn kể công, dường như đợi tôi nói gì đó. Nhưng những lời muốn nói, tôi đã nói hết từ xưa rồi.

Lục Khả Khả quả thực có bệnh tim. Hồi nó mới được nhận nuôi, tôi còn trẻ con chưa biết nặng nhẹ, trong lúc nô đùa lỡ đẩy nó một cái, đúng lúc nó phát bệnh. Bố mẹ làm như gặp chuyện kinh thiên động địa, mắng tôi xối xả, sau này cứ nhắc đi nhắc lại chuyện đó, bảo tôi suýt nữa thì hại chết em. Kể từ đó, bất kể có chuyện gì không thuận ý Lục Khả Khả, nó sẽ lăn đùng ra ngất xỉu. Nhưng ngày thường nó chạy nhảy tưng bừng, nào có nửa điểm giống người bệnh?

Tôi không phục, bảo bố mẹ là nó giả vờ, đổi lại chỉ là những cái lườm nguýt và những lời trách mắng hết lần này đến lần khác. Dần dà, bệnh tim dường như trở thành thứ vũ khí của Lục Khả Khả. Tôi đứng nhất lớp, bố mẹ định khen tôi thì nó phát bệnh. Tôi thi hội thao được giải nhất, cầm giấy khen về nhà thì nó phát bệnh. Tôi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chạy đến trước mặt bố mẹ tranh công thì nó cũng phát bệnh.

Cứ thế, dưới sự dung túng của bố mẹ, tôi trở thành người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Tôi cảm thấy không phải bố mẹ không nhận ra, chỉ là họ thấy Lục Khả Khả đáng thương, từ nhỏ đã mất cha mẹ ruột nên cưng chiều nó hơn một chút.

Thế còn tôi? Rõ ràng tôi có bố có mẹ, mà lại chẳng bằng một đứa trẻ mồ côi. Cũng may, chuyến đi biển vừa rồi đã giúp tôi ngộ ra. Một mình cũng có thể vui vẻ.

***

Thời gian lại trôi qua vài ngày, thái độ của tôi với bố mẹ vẫn luôn khách sáo. Nhưng họ lại càng ngày càng sốt ruột. Trước đây họ có thể vứt tôi lại một mình ở nơi cách xa ngàn dặm, giờ lại muốn đưa tôi đi trung tâm thương mại dạo phố. Khi mẹ cười tươi đề nghị đưa tôi đi mua quần áo mới, tôi còn chưa kịp nghĩ ra lý do từ chối thì Lục Khả Khả lại ngã vật xuống.

Mẹ sa sầm mặt mày nhìn Lục Khả Khả đang đau đớn quằn quại: “Khả Khả, Thu Thu cũng là con của bố mẹ, con không thể cứ mãi như thế được. Những năm qua tình yêu bố mẹ dành cho con đã quá nhiều rồi. Bố mẹ biết con thiếu cảm giác an toàn nên mới quan tâm con nhiều hơn. Nhưng Khả Khả à, con phải biết rằng, Thu Thu mới là con gái ruột của bố mẹ.”

Ánh mắt Lục Khả Khả nhìn mẹ đầy vẻ kinh hoàng, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức. Nó mấp máy môi, rồi ngất lịm đi thật.

Bố đứng bên cạnh nhìn, giọng có phần nghiêm khắc: “Khả Khả, con không còn là trẻ con nữa, đừng dùng cách này để tranh giành tình cảm nữa.”

Vài phút trôi qua, Lục Khả Khả vẫn không tỉnh lại. Bố mẹ lại bắt đầu hoảng loạn. Họ chẳng thèm nhìn tôi đang ngồi bên cạnh lấy một cái, vội vã cõng Lục Khả Khả chạy xuống lầu.

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn xe của bố lao vút đi, khẽ thở dài. Thật thật giả giả, tôi đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.

***

Tôi đi tham gia họp lớp. Cả đám cười nói ồn ào, chẳng mấy chốc đã quá chín giờ tối. Lúc từ nhà hàng đi ra, tôi mới phát hiện điện thoại có một loạt cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều là của bố và mẹ. Trong lúc tôi đang ngẩn ra thì bố lại gọi tới. Tôi bình thản nghe máy, nhưng giọng bố bên kia đầu dây lại vô cùng nôn nóng.

Ông vội vàng mở lời như muốn giải thích điều gì đó: “Thu Thu, lần này Khả Khả bệnh thật, con đừng giận dỗi nhé. Đợi em xuất viện bố mẹ sẽ đưa con đi mua quần áo.”

Tôi cười bất lực: “Không cần đâu bố, mai con đi rồi.”

Đầu dây bên kia bỗng rơi vào im lặng hồi lâu. Tôi tưởng sóng yếu, vừa định tắt máy thì vừa bỏ điện thoại vào túi, nó lại rung lên.

Tôi cau mày lấy ra xem, lần này là mẹ. “Thu Thu, sao con không ở nhà? Con đi đâu rồi?”

Điều này khiến tôi hơi ngạc nhiên. Lục Khả Khả bị bệnh, cặp bố mẹ yêu con gái nuôi như mạng sống này sao lại nỡ về nhà để ở cùng tôi chứ? Nhưng tôi vẫn lịch sự báo cho bà biết vị trí của mình: “Con đi ăn liên hoan với bạn cùng lớp, giờ mới xong, con đang ở khách sạn Cao Thịnh.”

Giọng mẹ gấp gáp: “Thế con đợi đấy, mẹ qua đón con ngay.”

Đón tôi? Từ hồi lên cấp hai, họ đã bao giờ đi đón tôi đâu. Dù là mưa to hay bão tuyết, tôi đều phải tự mình đi học tự mình về. Tôi sắp quên mất nội thất xe của bố màu gì rồi. Nghĩ đến đây, tôi mở lời từ chối: “Thôi ạ, con tự về được.”

Nhưng người mẹ vốn luôn chê tôi phiền phức nay lại kiên quyết lạ thường: “Mẹ đi rồi, sắp đến nơi rồi.”

Tôi chia tay bạn bè, ngồi một mình trước cửa nhà hàng đến tận mười rưỡi. Rõ ràng là đêm hè, mà sao tôi thấy lạnh thế này. Tôi đứng dậy, đặt một cuốc xe công nghệ, tự về nhà.

Hôm sau, bố mẹ không về. Không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn. Tôi xách hành lý lên đường một mình, nhẹ nhàng khép cửa lại. Giống như vô số lần trước đây, chẳng có gì đặc biệt.

Chương trước

error: Content is protected !!