Sau khi từ chối Trần Lập Phong, cuộc sống của Chu Văn Hải lại trở về với sự yên tĩnh thường ngày. Chiếc đồng hồ vàng được gửi trả lại, Trần Lập Phong cũng không còn gọi điện thêm lần nào nữa.
Dự án phát triển khu Tây Thành bắt đầu tiến hành các bước chuẩn bị theo đúng quy trình. Mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng Chu Văn Hải lại trở nên cẩn trọng hơn bao giờ hết. Mỗi ngày đến thư viện, ngoài việc đọc sách, học tập, anh còn dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu các quy hoạch đất đai, báo cáo tài chính và toàn bộ hồ sơ công khai của những dự án lớn trong mười năm qua của Giang Thành.
Anh nói: “Ma quỷ luôn ẩn mình trong những chi tiết nhỏ nhất.” Muốn nhìn rõ hiện tại, phải hiểu rõ được sổ sách của quá khứ.
Tôi nhìn đống tài liệu trên bàn làm việc ngày càng chất cao, nhìn mái tóc anh bạc thêm từng ngày, trong lòng không khỏi xót xa. Lúc này, anh không còn đơn thuần là một người giám sát nữa. Anh giống như một người lính gác cô độc, lặng lẽ canh giữ lương tri cho cả thành phố này.
Sáng hôm ấy, như thường lệ, anh đến thư viện sớm nửa tiếng. Anh có thói quen đến sớm để quét dọn văn phòng, rồi ngồi đọc báo trong yên tĩnh trước khi vào giờ làm. Nhưng khi mở cửa phòng, anh phát hiện trên bàn làm việc có một phong bì giấy màu nâu không đề tên, không dấu hiệu nhận biết. Phong bì dày, nặng trịch.
Anh hỏi bảo vệ thư viện và nhân viên vệ sinh, nhưng không ai nhìn thấy ai ra vào. Phòng làm việc này nằm ở cuối tầng cao nhất của tòa nhà, ngày thường rất ít người lui tới.
Tim Chu Văn Hải lập tức nhói lên. Anh đóng cửa, kéo rèm, cẩn trọng mở phong bì. Bên trong không có thư, chỉ có một xấp tài liệu dày bản photocopy. Trang đầu tiên là bản sao của hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Lô đất được chuyển nhượng chính là khu vực trung tâm nhất của khu Tây Thành.
Bên nhận đất là một công ty tên “Cẩm Tú Bất Ðộng Sản.”
Chu Văn Hải lập tức tra lại tài liệu mà anh từng nghiên cứu trước đó và tìm ra thông tin về công ty này. Ðây là một công ty vừa mới đăng ký năm ngoái tại Giang Thành, vốn điều lệ chỉ có một triệu, không hề có kinh nghiệm trong lĩnh vực bất động sản. Theo lý, công ty như thế này không đủ điều kiện để tham gia đấu thầu. Thế nhưng, họ lại giành được miếng đất vàng mà ai cũng thèm muốn, với mức giá thấp đến mức gây sốc — thấp hơn rất nhiều so với định giá thị trường.
Chu Văn Hải lật tiếp những tài liệu phía sau. Là sơ đồ cấu trúc cổ phần của “Cẩm Tú Bất Ðộng Sản”, kèm theo một loạt dòng tiền phức tạp. Tất cả các dấu vết, sau khi vòng qua bảy tám công ty ma, được nguỵ trang kỹ lưỡng, cuối cùng đều chỉ về một cái tên: Trần Lập Phong.
Chu Văn Hải gần như ngừng thở. Anh cuối cùng đã hiểu, buổi uống trà hôm đó không phải là để nhờ vả, mà là một phép thử, một cái bẫy tinh vi để làm anh mất cảnh giác. Trần Lập Phong đã sớm dùng thủ đoạn “che mắt trời”, nuốt trọn miếng thịt béo bở nhất vào bụng mình.
Ðiều khiến Chu Văn Hải rùng mình nhất, chính là độ chi tiết và tính chuyên nghiệp của xấp tài liệu này. Mã số nội bộ của hợp đồng đất đai, số hiệu giao dịch ngân hàng của các khoản chuyển tiền, thậm chí trên một số tài liệu còn có chữ ký tay của một vị lãnh đạo chủ chốt của thành phố. Những tài liệu này — người thường không thể tiếp cận.
Phong thư ấy — đến từ nội bộ hệ thống. Từ một người, hoặc một nhóm người, giống như Chu Văn Hải của hai mươi năm trước: nhìn thấy bóng tối, nhưng không có cách đối đầu trực diện, chỉ có thể âm thầm truyền tay nhau tia lửa hy vọng.
Chu Văn Hải ngồi lặng lẽ trên ghế, rất lâu không động đậy. Anh có thể hình dung ra, ở một góc nào đó trong thành phố này, có người giống như anh, đang liều lĩnh đánh cược tất cả, gửi gắm niềm tin cuối cùng vào một ông già đã nghỉ hưu. Một tháng qua anh “không hành động”, từ chối mọi lời mời mọc, chính là để đổi lấy một sự tín nhiệm quý giá đến vậy.
Anh cầm xấp tài liệu, đọc kỹ ba lần từ đầu đến cuối. Sau đó, anh đi tới máy hủy giấy, nghiền nát phong bì giấy nâu đó không còn sót lại gì. Làm xong, anh trở lại bàn, nhấc điện thoại đỏ lên.
Tay anh rất vững, giọng nói thì bình tĩnh đến lạ thường: “Tôi là Chu Văn Hải. Tôi đề nghị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh và Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh, lập tức thành lập tổ điều tra liên ngành. Ðiều tra toàn diện quá trình chuyển nhượng đất tại khu Tây Thành Giang Thành, vì có thể tồn tại vi phạm nghiêm trọng và hành vi trục lợi.”
…
“Vâng, tôi có chứng cứ. Chứng cứ — nằm trong mỗi tờ báo tôi đã đọc suốt hai mươi năm. Nằm trong mọi báo cáo công khai của Giang Thành trong mười năm trở lại đây.”
Anh không nhắc gì đến phong thư nặc danh đó. Anh muốn bảo vệ đến cùng người đã thắp lên tia lửa trong bóng tối ấy. Anh muốn gánh hết mọi áp lực và rủi ro lên vai mình — giống như cái ngày hai mươi năm trước, khi anh đưa ra quyết định ấy.
Có những con đường, đã chọn là cô đơn. Nhưng lần này, anh biết, mình không còn đơn độc nữa.
