Mẹ bỏ đi rồi – Chương 5

Mẹ bắt đầu quan tâm đến thông tin tuyển dụng, tận dụng thời gian rảnh rỗi nhận việc làm thêm. Vì phải nuôi tôi, mẹ đã không thể học xong đại học, hạn chế về việc làm rất lớn. Nhưng dù sao mẹ cũng là thủ khoa ngày xưa. Đầu óc rất nhanh nhạy. Mẹ … Đọc tiếp

Mẹ bỏ đi rồi – Chương 4

Nghe lời bố nói, tôi suýt bật cười. Mẹ tôi, người đã ở bên kia bờ Thái Bình Dương rồi, còn bận tâm đến cái nhà mẹ đẻ rẻ tiền đó làm gì? Ông ta còn tưởng chỉ cần ngoắc tay một cái, mẹ sẽ tí tởn chạy về sao? Ai cho Ông ta cái … Đọc tiếp

Mẹ bỏ đi rồi – Chương 3

Những chuyện sau đó, trong ấn tượng của Giang Nghiễn, như một cuộn chỉ len lộn xộn bẩn thỉu: Mức độ thảo luận tăng vọt, cả mạng xã hội đều hóng chuyện. Thuê truyền thông cũng không thể dìm được hot search. Mẹ của Sầm Ngọc Trân, vốn là người giúp việc, thay đổi hoàn … Đọc tiếp

Mẹ bỏ đi rồi – Chương 2

[Chuyển góc kể] Giang Nghiễn có một khoảnh khắc ngẩn người. Điện thoại Sầm Ngọc Trân trước giờ luôn không rời tay. Mười bốn tuổi, anh ta cho cô một chiếc điện thoại. Hai mươi tám tuổi, cô vẫn xem đây là bằng chứng của tình yêu. Luôn nói với con gái: “Trong lòng bố … Đọc tiếp

Mẹ bỏ đi rồi – Chương 1

Mẹ đi ba ngày rồi, cuối cùng bố cũng nhận ra có gì đó không ổn. Ngoài mặt thì bố tỏ vẻ bình thản: “Cô ta bỏ tôi thì còn đi đâu được nữa?” nhưng sau lưng thì lại tìm người khắp nơi. Ông ta tưởng mẹ vẫn yêu mình tha thiết, chỉ là tạm … Đọc tiếp

Tài trợ – Chương 4

Khi ba mẹ và em trai của Lâm Dao vội vã đến đồn cô ng a n, Lâm Dao đã khóc đến nức nở. Miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào. Em đã xem ảnh của anh ấy, còn có cả video, sao có thể là giả được.” Người mẹ vừa … Đọc tiếp

Tài trợ – Chương 3

“Việc tài trợ của Tiểu Lưu hoàn toàn là cá nhân, không liên quan đến đơn vị.” Trần tổng  đúng là lãnh đạo, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh để trả lời. “Đơn vị lớn thế mà không có hoạt động từ thiện quyên góp à? Tài trợ cho Lâm Dao là một vụ đầu … Đọc tiếp

Tài trợ – Chương 2

Nghe vậy, tôi cũng không muốn khách sáo nữa, liền hạ lệnh đuổi khách: “Tôi không có tiền tài trợ nữa. Muốn đi du học thì tự nghĩ cách. Giờ cũng muộn rồi, mai tôi còn phải đi làm, mời hai người về cho.” Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Lâm Dao tái nhợt: “Chị, … Đọc tiếp

Tài trợ – Chương 1

Kết quả thi đại học có rồi, cô gái mà tôi tài trợ suốt bốn năm nhắn tin cho tôi, nói rằng chỉ được 349 điểm, còn thấp hơn năm ngoái mấy chục điểm. Cô ấy nói với tôi: [Chị ơi, em không muốn học thêm nữa, cũng không muốn học cao đẳng. Bạn em … Đọc tiếp

Khi nào mưa thôi rơi – Chương 5

Khi Chu Dạng rời đi, sắc mặt anh ấy vẫn ngây dại. Không nhìn thấy tôi ở góc khuất. Tôi bình tĩnh bước vào phòng bệnh, bóc hạt dẻ đường cho bố tôi. “Ăn ngon không bố?” “Ngọt, ăn ngon lắm.” Sau vài giây ngẩn ra, bố tôi lại mở miệng: “Sao lúc nãy sắc … Đọc tiếp

error: Content is protected !!