Sau khi ly hôn, bố tôi vội vã lên thành phố với người đàn bà kia. Còn mẹ con tôi thì phải mất mười mấy ngày để dọn dẹp căn nhà cũ. Cậu tôi nhặt nhạnh gạch vụn để chặn lại phần tường đã sập. Mái tranh được lợp lại, khi nắng chiều chiếu vào sẽ tỏa ra mùi lúa thơm nhẹ.
Sau khi sửa xong, cậu chẳng kịp ăn cơm, liền đạp chiếc xe đạp cũ rời đi.
Bà nội đứng ở đầu làng, nhai hạt dưa, giọng vang như chiêng đồng: “Trên đời này tìm đâu ra người đàn ông tốt như con trai tôi chứ? Nó cưới vợ về mà không sinh nổi con trai, thế mà vẫn để lại nhà cho nó ở. Mấy người xem nhà mẹ con nó ở kìa, nhìn mà biết nhà ngoại chẳng chào đón rồi.”
Bà Triệu không nhịn nổi, nói xen vào: “Thanh Sơn mà tốt thì có đi mèo mỡ khắp nơi không? Tôi thấy Ngọc Phân mới là người đàn bà đoan chính. Hơn nữa, Bé Bé vẫn là cháu gái nhà họ Vương, để nó có chỗ ở là chuyện đương nhiên.”
Bà nội lật mắt khinh bỉ: “Đó là vì con trai tôi có bản lĩnh mới cưới vợ thành phố. Chứ cái loại như Ngọc Phân, nhìn xui xẻo như vậy, có muốn lăng nhăng cũng chẳng ai thèm!”
Lần này, bà nội đã đoán sai. Tối hôm đó, khoảng hơn chín giờ, lão già què trong làng tên Lưu đến gõ cửa nhà tôi.
Hắn nhét qua khe cửa một tờ năm mươi tệ, hạ giọng nói: “Ngọc Phân, cầm lấy mà mua bộ quần áo mới. Thanh Sơn không biết thương vợ, chứ anh thì biết. Mùa đông lạnh lẽo, ngủ một mình đơn lắm đúng không? Mở cửa đi, để anh vào sưởi ấm giường cho em.”
Mẹ tôi im lặng, nhưng lão ta vẫn cứ gọi mãi, càng lúc càng to.
Mẹ xuống giường, lấy một cây gậy gỗ chống vào cửa, rồi nghiêm giọng quát: “Biến! Tao không phải loại đàn bà đó!”
Mấy ngày liền, lão què Lưu cứ đến quấy rối. Mẹ tôi rõ ràng đã kiên quyết từ chối, vậy mà ánh mắt của một số người trong làng khi nhín bà lại trở nên mờ ám. Hồi đó, trong làng có kiểu suy nghĩ như vậy. Rõ ràng là nạn nhân, nhưng họ sẽ nói: “Ruồi chỉ bu vào quả trứng có vết nứt.”
Hôm đó là lễ mừng thọ sáu mươi tuổi của ông cụ trong làng. Mẹ tôi được mời đến giúp rót trà, tôi thì đi theo để ăn tiệc.
Lúc đó nghèo, trẻ con rất mong được ăn cỗ để cải thiện bữa ăn. Khi dĩa hạt dưa và đậu phộng được mang lên, bọn trẻ liền ùa vào tranh nhau. Tôi nhỏ người, sức yếu, chỉ lấy được một nắm đậu phộng ít ỏi.
Tôi đang ấm ức, thì lão què Lưu bưng cả dĩa đậu phộng từ bàn hắn đến đặt trước mặt tôi: “Này, tất cả cho con đấy.”
Bầu không khí bỗng thay đổi.
Mấy bà trong làng cười cợt: “Bé Bé, lão què Lưu coi con như con gái rồi kìa.”
Tôi đẩy mạnh dĩa đậu phộng ra xa: “Ai muốn làm con gái của ông? Tôi có bố rồi, mẹ tôi cũng không thích ông!”
Lão què Lưu cười hềnh hệch: “Con nít thì biết cái gì? Ngày nào chú cũng đến thăm mẹ con đó.”
Bàn hắn có mấy gã đàn ông, trong đó có cả Tam bá nhà chủ tiệc, cùng nhau cười ầm lên:
“Lão què, ông cũng nhanh nhẹn phết nhỉ?”
“Không ngờ lại có bản lĩnh!”
“Đàn bà mới ly hôn vẫn còn ‘nóng hổi’, ngày nào cũng đến không sợ mệt sao?”
“Bé Bé, gọi ông ấy một tiếng ba đi, ông ấy cho con mười đồng tiền tiêu vặt!”
Cả bàn cười hô hố. Ở làng quê, người ta thích trêu đùa chuyện nam nữ như thế.
Tôi tức đến đỏ mặt, nhưng chỉ biết lặp đi lặp lại câu: “Mẹ tôi không thích ông!”
Lúc này, mẹ tôi từ trong bếp bưng trà ra. Thấy cảnh tượng đó, bà chạy tới quá vội vàng, trẹo cả chân.
Đám đàn ông cười rộ lên.
Có người hò hét: “Lão què Lưu, còn không mau ra đỡ vợ mình à?”
Lão què Lưu say rượu, sấn sổ định kéo tay mẹ tôi. “Ngọc Phân, đi chậm thôi, em ngã đau, anh xót lắm!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mẹ. Có người hỏi khi nào thì uống rượu mừng của mẹ tôi và lão què.
Bà nội nghiến răng: “Đồ đàn bà không biết xấu hổ, bảo sao bị bỏ, hóa ra là sớm đã cặp kè với thằng què!”
Mặt mẹ tôi đỏ bừng bừng. Bà cầm ly nước ngọt trong tay bà Triệu, tạt thẳng vào mặt lão què Lưu.
Những bọt khí li ti nổ lách tách trên mặt hắn. Hắn thè lưỡi liếm một cái, vẫn cười nhăn nhở: “Sau này thành vợ chồng rồi, em không thể hung dữ với anh như vậy đâu nhé.”
Mắt mẹ tôi đỏ ngầu. Bà lao ra ngoài, giật con dao chặt thịt của đầu bếp, chém thẳng về phía mặt lão què: “Suốt ngày chỉ biết nghĩ đến cái thứ dưới háng! Ông thử soi gương xem, bụng to như cái thúng, răng đen như than củi, lùn như cây nấm, đi thì khập khiễng. Tôi có mù cũng không thèm để mắt đến ông!”
