Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 3

Bà vung dao lên mạnh mẽ: “Lão già chết tiệt, đến một ngón tay của tôi ông cũng chưa từng chạm vào. Nếu ông còn dám bậy, tôi chặt cái đó của ông ném cho chó ăn!”  Lưỡi dao lướt qua tai hắn.

Lão què Lưu sợ đến mức bò lăn xuống gầm bàn. Mọi người vội vã chạy tới can ngăn.

Mẹ tôi vẫn cầm chặt con dao, quét ánh mắt sắc bén về phía những gã đàn ông vừa cười cợt. “Mấy người đều là một lũ khốn nạn, tôi chẳng coi ra gì hết. Nếu còn dám nói nhăng nói cuội, tôi chặt hết cái thứ giữa hai chân của các người!”

Tôi tròn mắt há hốc mồm. Mẹ tôi nóng tính, nhưng bà rất sĩ diện. Ngay cả khi biết bố tôi ngoại tình bà cũng không ầm lên như vậy.

Con dao bị đầu bếp giật lấy, mẹ kéo tai tôi: “Đi! Người ta đã khinh đến tận mặt rồi, về nhà! Không ăn nữa!”

Tôi bị kéo đi, chỉ kịp với tay lấy hai miếng thịt kho trên bàn, nhét vào miệng. Nóng bỏng đến tê cả lưỡi, nhưng tôi tiếc không muốn nhổ ra. Mẹ tôi vì muốn ly hôn mà vội vã rời đi, nên chẳng giành được gì khi chia tài sản. Mùa đông ít rau cỏ, tôi đã nhiều ngày liền chỉ ăn cơm với dưa muối mà mợ mang sang.

Trên đường về, mẹ tôi không ngừng mắng: “Mày là ma đói đầu thai à? Có cái miệng chỉ biết ăn thôi sao? Người ta nói mày mà mày không biết cãi lại à?”

Thấy tôi im lặng, bà lại vươn tay nhéo miệng tôi.

Tôi đau quá hét lên một tiếng: “Aaa!”

Miếng thịt trong miệng rơi “bịch” xuống bùn đất. Lưỡi tôi tê rần, nhưng miếng thịt vẫn chưa được ăn. Ngay lúc ấy, tủi thân như từng cơn sóng lớn trào dâng. Tôi òa lên khóc nức nở.

Mẹ tôi giơ tay lên, định tát tôi một cái: “Khóc, khóc, khóc! Mày còn mặt mũi mà khóc sao? Nếu không phải vì mày, tao đâu cần phải ở lại đây!”

Tôi nhắm chặt mắt, chờ thật lâu, nhưng cái tát vẫn chưa giáng xuống. Rụt rè mở mắt ra, tôi thấy mẹ vẫn đang giơ tay giữa không trung, khóe mắt đã đọng đầy nước.

Bắt gặp ánh nhìn của tôi, bà vội quay đầu đi, lau nhanh nước mắt rồi đưa tay chỉnh lại mái tóc rối bù, buộc gọn gàng trở lại. Giọng bà bình tĩnh như thường: “Sau này còn khổ hơn nữa, khóc có ích gì? Tiết kiệm sức mà sống.”

Tối hôm đó, bà Ngũ và Tam bá mẫu đến nhà. Họ thay mặt Tam bá đến xin lỗi mẹ tôi vì đã vô lễ trong bữa tiệc, tiện thể mang sang hai bát thức ăn thừa. Một bát thịt kho tàu, một bát măng xào. Ở quê khi đó, thức ăn thừa từ tiệc tùng toàn là đồ ngon. Những món “cứng” như thịt kho tàu, chủ nhà thường giữ lại cho gia đình, ít khi mang biếu người khác.

Bát thịt kho tàu có tổng cộng mười bảy miếng. Mẹ tôi nấu lại với dưa muối khô. Bà bảo bà không thích ăn thịt mỡ, chỉ ăn hai miếng. Còn lại mỗi bữa bà hâm nóng một miếng cho tôi ăn, kéo dài suốt năm ngày. Cuối cùng chỉ còn chút xác dưa muối, mẹ chan nước sôi vào một bát cơm, lót dạ cho qua bữa.

Sau bữa tiệc mừng thọ đó, tính cách mẹ tôi thay đổi hẳn. Hễ có chuyện không vừa ý, bà liền cãi tay đôi với đám đàn ông trong làng.

Nhiều người bàn tán: “Ngọc Phân ly hôn xong còn ngang ngược hơn cả con trâu, thế này thì ai dám lấy nữa?”

Chẳng bao lâu thì đến tháng Chạp, nhà nhà bắt đầu muối thịt và cá khô để ăn Tết. Nhà tôi nghèo, mẹ chỉ mua năm cân thịt và một con cá mè để muối.

Lúc mang ra phơi, bà nội lại mỉa mai: “Mồm miệng cứng rắn đòi ly hôn, bây giờ đến Tết mà ngay cả thịt cũng chẳng mua nổi. Giờ mới biết hả? Ngoài con trai tao ra, chẳng có người đàn ông nào chịu bỏ tiền vì mày đâu.”

Lời còn chưa dứt, ông Đại Tráng, người cao to vạm vỡ ở làng bên, nhanh chân bước tới. “Có chứ.”

Khuôn mặt đen nhẻm của ông ta đỏ bừng bừng. Ông giơ hai tảng thịt xông khói đã hong khô ra trước mặt mẹ tôi. “Ngọc Phân, đây là cho em.”

Bà mối chạy theo sau, thở hồng hộc, cười tươi roi rói: “Ngọc Phân vừa trẻ vừa xinh, ai mà không muốn cưới? Thịt này vừa xông khói xong, Đại Tráng đã vội vã kéo tôi sang đây, đến cả ngày cưới còn chưa kịp xem!”

Mặt Đại Tráng càng đỏ hơn. Ông ta cao to, thật thà, làm việc giỏi, có hẳn một căn nhà hai tầng. Vợ ông mất bất ngờ vào năm ngoái, từ đó người đến mai mối cho ông không ngớt. Ở quê, đây là một người đàn ông “hàng hot”.

Mặt bà nội sa sầm, nghiến răng: “Loại đàn bà chanh chua như nó mà mày cũng muốn lấy?”

Đại Tráng gãi đầu cười ngốc nghếch: “Phụ nữ mạnh mẽ một chút thì không dễ bị bắt nạt.”

Bà nội còn định tiếp, nhưng mẹ tôi lên tiếng nhàn nhạt: “Bà Vương, bọn tôi có chuyện nghiêm túc cần bàn, bà ở đây không tiện đâu.”

Bà nội tức điên, hậm hực bỏ đi.

Chương trước

error: Content is protected !!