Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 17

Bố tôi trở về quê, bà nội hoàn toàn xẹp nhuệ khí. Con trai bà ta đã bốn mươi tuổi, lại đột nhiên biến thành một kẻ độc thân không xu dính túi. Bà chạy đôn chạy đáo, tìm cách cưới vợ cho bố. Lúc đầu, bà muốn tìm một cô gái trẻ đẹp, nhà … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 16

Bà nội như bị sét đánh ngang tai: “Đàn bà tái giá chẳng có ai tốt đẹp cả! Mày khôn sợ nó có mưu đồ gì à?” Cao Triết Viễn lạnh lùng liếc bà ta: “Có mưu đồ chính là bà mới đúng! Nhà mới của cô Kim, đáng lẽ là một chuyện vui, mà … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 15

Một tuần sau, khi giám đốc Cao quay lại, đã có một lô hàng được sản xuất xong. Trong quá trình sản xuất và giao hàng sau này, cũng xảy ra vô số sự cố lớn nhỏ. Nhưng may mắn thay, tất cả đều được giải quyết ổn thỏa. Bởi vì giám đốc Cao đã … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 14

Sau kỳ thi vào cấp ba không lâu, bà Triệu nói rằng cơn mưa lớn lần trước đã làm căn nhà cũ của tôi bị sập một phần nữa. Hôm đó đúng lúc cậu tôi rảnh rỗi, mẹ tôi liền dẫn tôi về sửa chữa lại căn nhà. Bà nội đứng ngay giữa đường, cười … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 13

Khoảng thời gian đó, mẹ tôi cầm lấy sách tiếng Anh của tôi. Một người còn chưa sõi tiếng phổ thông, lại bắt đầu tập phát âm: “Hello, how are you?” Bà nói: “Phải chuẩn bị trước, ít nhất cũng phải biết chào hỏi.” Có lần, bố tôi đến tìm chúng tôi, vừa hay bắt … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 12

Mỗi khi tôi cũng muốn như bạn bè, chạy theo thần tượng, đến tiệm game, hay cà quán net, tôi lại nghĩ đến bà. Xuất phát điểm của bà thấp như vậy vậy, không có ai giúp đỡ, bà vẫn không ngừng vươn lên, chưa bao giờ bỏ cuộc. Giờ đây, bà đang mua sách … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 11

Một người là giáo viên cấp hai trên trấn, đã ly hôn ba năm, con gái sống với vợ cũ. Một người có xưởng rượu, vợ mất hai năm trước, trong nhà có một cậu con trai, sẵn sàng đón nhận tôi. Một người khác lái máy xúc, thu nhập khá ổn định. Dân làng … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 10

Bà thở dài, ánh sáng trắng từ đèn tuýp chiếu lên khuôn mặt bà, làm nổi bật vẻ mệt mỏi chưa bao giờ tôi nhận ra. “Hồi còn ở quê, cuộc sống khó khăn quá, mẹ chỉ biết một điều duy nhất, phải để con thành đạt, để có thể khiến bà nội con và … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 9

Thỉnh thoảng thấy mẹ tôi la mắng tôi, ông sẽ góp lời: “Bé Bé lớn rồi, con gái không nên mắng mỏ, đánh đập như vậy.” Mẹ tôi cười trừ: “Ở quê chúng tôi có câu ‘Thương cho roi cho vọt’.” Nhưng dù sao, bà cũng tiết chế hơn một chút. Rất nhanh đến ngày … Đọc tiếp

Người mẹ bị bỏ rơi – Chương 8

Đám mợ lại nhốn nháo cả lên. “Bao ăn ở? Vậy chẳng phải 480 tệ là tiền dư sạch sao?” “Đi tận Quảng Đông cũng chỉ kiếm được năm, sáu trăm tệ, mà chi tiêu còn nhiều hơn! Ngọc Phân chưa học xong tiểu học mà cũng vào nhà máy tre, vậy con tiểu nhà tôi … Đọc tiếp

error: Content is protected !!