Nhưng đến lúc đóng tiền mua đồ diễn, mẹ lại đổi ý: “Năm mươi tệ? Bộ đồ này bằng vàng chắc? Sao mà đắt thế! Loại trang phục này chỉ mặc một lần, quá lãng phí. Đi nói với cô giáo là con không tham gia nữa.”
Tôi cuống lên, suýt khóc: “Chỉ còn một tuần nữa là diễn rồi, giờ không kịp đổi người đâu! Mẹ đã hứa với con mà! Con biết mẹ có tiền, mẹ vừa mới bán hai mươi con gà…”
Mẹ lạnh lùng đáp: “Số tiền đó phải để dành cho con đi học đại học, một xu cũng không tiêu bậy. Không nhảy nhót gì hết, việc quan trọng nhất của học sinh là học hành!”
Dù tôi có năn nỉ thế nào, mẹ vẫn không chịu bỏ tiền ra.
Bà còn mắng tôi: “Múa cái gì mà múa, mày tưởng mình là minh tinh chắc? Nhìn lại mình trong gương đi, rồi nhìn lại cái nhà này. Mày có tư cách mơ mộng mấy thứ đó sao?”
Bà xé toạc giấc mộng mong manh của tôi. Tôi tức giận, hét vào mặt bà: “Là mẹ kéo con cùng chịu khổ với mẹ! Nếu con ở với bố, chắc chắn ông ấy sẽ cho con tiền!”
Mặt mẹ tôi lập tức biến sắc. Cả người bà cứng đờ, rồi bà giận dữ quát lên: “Cút! Cút ngay về với ông ta đi!”
Bà đẩy mạnh tôi ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại. “Đồ vô ơn! Cút ngay!”
Tiếc rằng lúc đó tôi cũng đang tức giận, không nhận ra rằng giọng mẹ đằng sau cánh cửa mỏng manh ấy đang run rẩy. Tôi chạy đến nhà chú Chu ở đầu làng, mỗi tối chú đều chạy xe ba gác lên thị trấn. Tôi nói dối rằng mẹ bảo chú cho tôi đi nhờ vào thị trấn tìm bố.
Tôi cắn răng chạy một mạch đến nhà bố. Lúc ấy, họ đang chuẩn bị ăn tối. Bàn ăn đầy ắp món ngon, giữa bàn còn có một chiếc bánh sinh nhật chưa bóc hộp. Thì ra hôm nay là sinh nhật của con trai riêng của dì kế. Chiếc bánh sinh nhật mà tôi chưa từng có, lại được bố tôi mua để lấy lòng con trai của người đàn bà khác. Nếu ông ấy có thể mua bánh cho con riêng, vậy có lẽ ông cũng sẽ chi một chút tiền cho con ruột của mình chứ?
Tôi sụt sịt mũi, bày tỏ ý định của mình.
Bố cau mày: “Mẹ co nói đúng, chuyện này thật phí tiền.”
Dì kế từ trong bếp đi ra, đưa cho tôi một đồng: “Bé Bé, con đi sang con phố đối diện mua cho dì gói muối được không?”
Tiệm tạp hóa bên đó rất xa. Tôi cầm đồng tiền, chạy nhanh mua muối rồi quay về. Nhưng khi trở lại, cánh cửa đã đóng chặt. Tôi gõ cửa hết lần này đến lần khác.
Tôi nghe thấy tiếng bố hát bài Chúc mừng sinh nhật. Tôi nghe thấy tiếng cậu bé kia vui vẻ khi nhận quà.
Tôi nghe thấy giọng dì kế nói: “Nếu hôm nay anh dám mở cửa cho con bé đó vào khóc lóc hỏng không khí, sau này anh cũng đừng bước chân vào căn nhà này nữa.”
Đêm. Tôi nhận ra mình đã hiểu quá muộn. Hoặc có lẽ, tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân. Cánh cửa này, chưa từng chào đón tôi.
Tôi đi hết con phố dài, lại vòng lại. Xung quanh là những đứa trẻ cha mẹ dắt đi chơi. Chỉ có tôi, lẻ loi một mình.
Thời gian trôi qua, con phố dần dần vắng vẻ. Chỉ còn một mảnh trăng lưỡi liềm lặng lẽ dõi theo tôi. Tôi nhớ lúc còn nhỏ, tôi rất sợ bóng tối. Mỗi khi ra ngoài vào buổi tối, mẹ đều nắm chặt tay tôi.
Có lần bà vô ý trượt chân xuống mương, câu đầu tiên bà nói là: “Mẹ ở đây, đừng sợ.”
Nỗi nhớ nhà lên đến cực điểm. Có lẽ là do một hơi giận dỗi, hoặc là sự bồng bột của tuổi nhỏ. Tôi cứ thế, men theo ánh trăng, một mình đi bộ từ thị trấn về làng. Đường núi vắng tanh, chỉ có những con chim mất ngủ thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu ghê rợn.
Tôi cúi đầu bước đi rất lâu, rất lâu. Bụng đói cồn cào, đôi chân nặng trịch như đeo chì. Con đường này dường như dài vô tận.
Đúng lúc ấy, nơi cuối ánh trăng, có một người đang đạp xe lao đến rất nhanh. Tôi hoảng sợ, vội vàng nép vào bóng cây, sợ gặp phải kẻ xấu. Nhưng rồi, dáng người ấy ngày càng rõ ràng.
Nước mắt tôi nhòe nhoẹt cả khuôn mặt, giọng khản đặc gọi: “Mẹ ơi…”
Mẹ tôi đạp phanh gấp, dừng xe ngay trước mặt tôi. Bà giơ tay lên, đánh mạnh vào sau đầu tôi một cái.
Bà vừa khóc vừa mắng: “Bây giờ gan con lớn lắm rồi đúng không? Dám lừa chú Chu, lại còn một mình đi bộ đường đêm! Con không muốn sống nữa sao? Con có biết mấy năm trước có mấy cô gái mất tích trên con đường này không?” Giọng bà vừa tức giận vừa run rẩy.
Về đến nhà thì trời đã gần sáng. Mẹ tôi nấu cho tôi một bát mì lớn.
Tôi cúi đầu ăn, còn bà thì lật xem tập vở tôi để trên bàn. Bà dùng đầu ngón tay viết viết vẽ vẽ trên mặt bàn, như đang suy nghĩ điều gì đó. Tôi nhớ khi còn nhỏ, tóc mẹ đen và mượt lắm. Nhưng bây giờ, dưới ánh đèn trắng chói, tôi thấy chân tóc bà đã khô xơ, lưa thưa vài sợi bạc.
Bà nhẹ nhàng nói: “Mẹ học đến lớp năm thì nghỉ. Những bài toán này, mẹ không làm được nữa. Ngày đó, mẹ là học sinh giỏi nhất lớp, thầy giáo bảo nếu mẹ tiếp tục giữ vững thành tích, sau này có thể thi vào trường trung cấp. Nhưng lúc đó, bà ngoại con mất rồi. Ông ngoại con nói con gái không cần học nhiều, phải nhường cơ hội lại cho cậu con.”
Bà khẽ cười, nhưng trong mắt lại ngập tràn nỗi đau. “Con còn nhớ Thúy không?”
“Dạ nhớ.”
Mỗi lần cô ấy về quê ăn Tết đều mặc áo mới, tóc uốn kiểu rất thời thượng. Cô hay gom những bộ quần áo cũ của mình mang tặng tôi.
Mẹ tôi nói: “Ngày trước, thành tích của ấy còn không bằng mẹ. Nhưng cô ấy thi đậu trung cấp, được phân công công việc, lấy chồng thành phố, giờ đã có một mái nhà ở đó.”
Bà cười nhạt: “Nếu mẹ được học trung cấp, hoặc thậm chí chỉ cần học hết cấp hai, thì mẹ đã không lấy bố con rồi.”
Bà nhìn tôi, trong đôi mắt đầy nước mắt lấp lánh. “Bé Bé, nếu con chăm chỉ học hành, con có thể trở thành Thúy. Nếu con không học, con sẽ trở thành một người như mẹ. Mẹ chẳng có gì cả, ngoài việc cố gắng để con đi học, mẹ cũng không còn con đường nào khác…”
