Ván cờ hai mươi năm – Chương 16

Dư luận trên mạng ngày càng dữ dội. Thậm chí có vài tài khoản nặc danh tự xưng là “đồng nghiệp cũ” của Chu Văn Hải còn thêm mắm dặm muối “bóc phốt”, nói anh “tính cách cô độc”, “lòng dạ hẹp hòi”, “không chịu nổi khi người khác tốt hơn mình”. Lời nói dối … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 15

Sự ủng hộ của con trai giống như một mũi thuốc trợ tim tiêm thẳng vào lòng Chu Văn Hải. Nhưng cũng giống như một sợi roi mềm quất vào tim tôi. Tôi vừa thấy an ủi vì nó hiểu cha mình, lại vừa cảm thấy nỗi sợ hãi cụ thể hơn trước những rủi … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 14

Cuộc điều tra vụ chuyển nhượng đất tại khu Tây Thành như một quả bom thả vào mặt hồ sâu, những làn sóng chấn động còn mạnh hơn cả vụ đấu thầu cầu vượt sông trước đó. Lần này, Chu Văn Hải đối đầu trực tiếp không chỉ với Trần Lập Phong — một ông … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 13

Sau khi từ chối Trần Lập Phong, cuộc sống của Chu Văn Hải lại trở về với sự yên tĩnh thường ngày. Chiếc đồng hồ vàng được gửi trả lại, Trần Lập Phong cũng không còn gọi điện thêm lần nào nữa. Dự án phát triển khu Tây Thành bắt đầu tiến hành các bước … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 12

Sau khi cơn sóng đấu thầu cây cầu vượt qua sông lắng xuống, vị trí của Chu Văn Hải tại Giang Thành trở nên vô cùng vi tế. Anh vẫn là ông lão sống trong khu tập thể cũ, xách túi vải đi chợ mỗi ngày. Nhưng trong mắt một số người, chiếc điện thoại … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 11

Chiều ngày cuối cùng của thời hạn công bố, Chu Văn Hải đặt cuốn sách xuống. Anh gom toàn bộ ghi chép suốt một tháng qua thành một bản báo cáo dày. Rồi anh nhấc chiếc điện thoại đỏ lên. “Tôi là Chu Văn Hải. Về việc đấu thầu dự án cầu vượt sông Giang … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 10

Chu Văn Hải ngồi một mình trên sofa, tay cầm thư bổ nhiệm, rất lâu không nói. Tôi cảm nhận được, lòng anh không hề bình lặng như vẻ ngoài. “Văn Hải… anh nghĩ sao?” Tôi dè dặt hỏi. “Mình khó khăn lắm mới sống được yên ổn. Việc này dễ đắc tội người lắm, … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 9

Vào mùa thu, hai vợ chồng già chúng tôi bỗng thích ra bờ sông tản bộ. Ðập Giang Thành đã được gia cố và tu sửa lại, bên cạnh còn xây một công viên ven sông tuyệt đẹp. Chiều nào cũng vậy, chúng tôi cùng nhau tản bộ dọc theo dòng sông, ngắm mặt trời … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 8

Ngày tháng dần trôi, những lời bàn tán về cơn địa chấn trong quan trường cũng dần lắng xuống. Cuộc sống của chúng tôi hoàn toàn trở về với những ngày bình dị – cơm, gạo, dầu, muối. Chiều hôm ấy, tôi đang tưới hoa ngoài ban công, còn Chu Văn Hải thì đang luyện … Đọc tiếp

Ván cờ hai mươi năm – Chương 7

Ðọc xong bức thư, tôi và Chu Văn Hải đều im lặng. Trong lòng tôi ngổn ngang, chẳng biết là cảm xúc gì. Chu Văn Hải bước tới bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Ðây là lần đầu tiên anh hút thuốc kể từ khi nghỉ hưu. Trong làn khói lượn lờ, tôi không … Đọc tiếp

error: Content is protected !!